- Trang chủ
- Kết quả tìm kiếm
Sau những ngày đến với Trường Sa, tôi mang về không chỉ ký ức của biển trời đầu sóng mà còn là những rung cảm trước đời sống văn hóa – tâm linh và những tấm lòng thiện nguyện âm thầm hướng ra đảo xa. “Một mái chùa giữa biển” và “Trái tim nhà Phật” là hai ghi chép bằng thơ về sự bình yên, nhân ái và nghĩa tình đang hiện hữu giữa trùng khơi hôm nay.
Nằm lại đây, bộ xương tàu năm cũ
Dáng đã mòn, khí chất vẫn còn nguyên
Con tàu thép còn ôm ghì bãi đá
Giữ chủ quyền cho Tổ quốc thiêng liêng.
Sau chuyến đi Trường Sa và Nhà giàn DK1 đầu tháng 5/2026, tôi xin chia sẻ chùm thơ ba bài được viết từ những cảm xúc như thế: từ lễ chào cờ giữa đảo xa, phút tưởng niệm các liệt sĩ Gạc Ma đến câu chuyện vui về “cái ao làng” trên đảo Sinh Tồn.
Giữa biển còn nghe tiếng các anh…
Giữa Biển Đông gió mặn cháy da
chúng tôi mang theo một lời hẹn
không phải lời thề của lính đảo
chỉ là những mầm xanh rất đỗi dịu hiền.
Mai này về lại phố đông
có thể người ta quên tên những con sóng
nhưng mãi còn nhớ
trong hải trình năm ấy
có một người sĩ quan
đã giữ nhịp cho ba trăm trái tim
đi trọn
một cung đường biển mẹ.