BÀI VIẾT MỚI NHẤT
Thơ Nguyên Hùng
Tôi đến thăm lớp học ở Trường Sa
Ngoài ô cửa biển xanh ngời trong nắng
Căn phòng nhỏ, những tà áo trắng
Bừng sáng lên dưới tán bàng vuông
Tôi rời đảo khi chiều buông mặt sóng
Ngoái nhìn Người sừng sững chốn biên cương
Tượng trầm lặng giữa bốn bề biển động
Người đứng đây làm Tư lệnh chiến trường!
Giữa trùng khơi sóng đầy vơi
Có người giữ nhịp cho đời-biển-xa.
Họ không là người buông câu thả lưới
Không cùng ngư dân chống chọi bão giông
Nhưng mỗi lần giúp một con tàu sống lại
Là giữ gìn một cột mốc giữa Biển Đông.
Thành phố này lớn lên cùng ước mơ của Người
Trong tiếng trẻ thơ đến trường mỗi sáng
Trong những công trình vươn cao theo năm tháng
Trong những bàn tay làm mới cuộc đời.
Hướng tới kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026), tôi đang viết một chùm thơ về thành phố thân yêu này, đồng thời thử nghiệm chuyển một số bài thành ca từ cho những ca khúc mới.
Thành phố được mang tên Người
Tên của hòa bình, tên của niềm tin lửa
Tên được hát lên từ nhiều miền đất lạ
Mà vẫn gần gũi như tiếng của quê nhà.
Khi tàu Trường Sa 571 chạy giữa biển đêm Trường Sa, có lúc tôi ngỡ dải ngân hà vừa kéo xuống mặt nước. Nhưng đó là ánh đèn câu của những con tàu ngư dân đang bám ngư trường giữa trùng khơi - mưu sinh, giữ nghề và lặng lẽ cùng lính đảo góp phần giữ biển.
Lớn lên từ một làng chài ven biển, tôi không xa lạ với những câu chuyện về nghề đi biển và mô hình “tàu mẹ – tàu con” ở các ngư trường xa. Nhưng chỉ đến khi ra Trường Sa, được nghe kể nhiều hơn từ chính những người bám biển, tôi mới hiểu sâu hơn phía sau những chuyến đi dài ngày ấy là một cách nương tựa rất nghĩa tình của người lao động trên biển.
“Nương vào nhau giữa Biển Đông” chỉ là những ghi chép ban đầu bằng thơ, từ góc nhìn của một người con quê biển, như một lời tri ân nhỏ gửi tới những ngư dân đang ngày đêm bám biển - những con người lặng lẽ góp phần giữ cho biển của mình luôn có bóng dáng quê nhà và sự bình yên nơi biên cương Tổ quốc.