Thơ Nguyên Hùng
Khi tàu Trường Sa 571 chạy giữa biển đêm Trường Sa, có lúc tôi ngỡ dải ngân hà vừa kéo xuống mặt nước. Nhưng đó là ánh đèn câu của những con tàu ngư dân đang bám ngư trường giữa trùng khơi - mưu sinh, giữ nghề và lặng lẽ cùng lính đảo góp phần giữ biển.
Lớn lên từ một làng chài ven biển, tôi không xa lạ với những câu chuyện về nghề đi biển và mô hình “tàu mẹ – tàu con” ở các ngư trường xa. Nhưng chỉ đến khi ra Trường Sa, được nghe kể nhiều hơn từ chính những người bám biển, tôi mới hiểu sâu hơn phía sau những chuyến đi dài ngày ấy là một cách nương tựa rất nghĩa tình của người lao động trên biển.
“Nương vào nhau giữa Biển Đông” chỉ là những ghi chép ban đầu bằng thơ, từ góc nhìn của một người con quê biển, như một lời tri ân nhỏ gửi tới những ngư dân đang ngày đêm bám biển - những con người lặng lẽ góp phần giữ cho biển của mình luôn có bóng dáng quê nhà và sự bình yên nơi biên cương Tổ quốc.
Ở Nhà giàn DK1, người lính không chỉ giữ biển bằng ý chí và thép cứng trước phong ba, mà còn bằng những điều rất đời thường: chắt chiu nắng trời, vun một luống rau, giữ tiếng gà gọi sớm giữa biển xa. "Gom nắng giữa biển" được viết từ một cảm xúc như thế — khi ánh sáng cũng biết góp phần làm ấm một mái nhà giữa mênh mông.
Ở nơi đầu sóng ngọn gió Trường Sa, những cánh quạt điện gió không chỉ mang ánh sáng đến đảo xa, mà còn âm thầm bồi đắp niềm tin về một chủ quyền được dựng xây bằng tầm nhìn, khoa học và ý chí bền bỉ. “Những cánh quạt gió Trường Sa” là một lát cắt cảm xúc nhỏ của tác giả trước những “cột mốc không khắc chữ” giữa biển trời Tổ quốc.
Tôi đã không kịp leo lên ngọn hải đăng Trường Sa Đông. Nhưng đôi khi, ký ức đẹp nhất lại đến từ những điều tưởng như bỏ lỡ. Một giờ ngồi dưới chân tháp cùng lính đảo, một câu chuyện về đất liền, về thơ, về những mùa biển động… và chợt hiểu: không cần đứng thật cao để nhìn biển, chỉ cần ngồi cạnh người giữ biển, đã thấy biển trong lòng.
Cha vui có được dâu hiền
Mong Kiều vững chãi giữa miền phong ba
Con trai kiêu Dũng của cha
Chúc con vượt mọi sóng xa bão gần!
Những đêm trên boong tàu Trường Sa 571, giữa gió mặn và sóng tối, ánh đèn vàng, tiếng hát, vài câu thơ ứng khẩu, một điệu dân ca quê nhà… đã khiến một khoảng boong nhỏ chênh vênh giữa biển trời bỗng hóa thành sân quê.
Trường Sa không chỉ có sóng gió, thao trường và những người lính ngày đêm giữ biển…
Ở đó còn có những khoảng bình yên rất đỗi dễ thương: nụ cười lính trẻ, đám cún thân quen và một chú chó ngủ say ngay mép nước triều lên.
Từ miền sóng gió xa xôi
Tôi mang về tặng cháu tôi bất ngờ:
Dấu son in giữa lá cờ
Như mang theo cả biển bờ Trường Sa