Thơ Nguyên Hùng
Đám đông không có khuôn mặt
Nhưng hòn đá nào cũng có dấu tay.
Ba bài thơ thuộc hai mạch đề tài khác nhau, được đăng trên hai tờ báo văn nghệ đúng vào một ngày thật đặc biệt.
Ngày trở về
Con tàu lặng lẽ trong quân cảng
Mỗi người trở về cuộc sống của mình
Chỉ đến khi xa rồi mới hiểu:
Suốt bảy ngày ấy
Con tàu 571 không chỉ chở chúng tôi đi
Mà đã cho chúng tôi một ngôi nhà
Mang tên Trường Sa.
Tôi trở về giữa phố phường quen thuộc
Đường vẫn đông như mọi buổi bình minh
Chỉ có một điều âm thầm đổi khác
Từ chuyến đi... tôi khác với chính mình.
Người trở về với công việc đang chờ
Người xuôi vào, kẻ ngược ra
Con tàu lại mong một hải trình mới
Và Cam Ranh như chưa có cuộc chia xa.
Với đất liền, đó chỉ là cơn mưa.
Với Trường Sa, đó là niềm vui của cây lá, của công trình đang xây dựng và của những người đang ngày đêm làm xanh hòn đảo.
Tôi đến thăm lớp học ở Trường Sa
Ngoài ô cửa biển xanh ngời trong nắng
Căn phòng nhỏ, những tà áo trắng
Bừng sáng lên dưới tán bàng vuông
Tôi rời đảo khi chiều buông mặt sóng
Ngoái nhìn Người sừng sững chốn biên cương
Tượng trầm lặng giữa bốn bề biển động
Người đứng đây làm Tư lệnh chiến trường!
Giữa trùng khơi sóng đầy vơi
Có người giữ nhịp cho đời-biển-xa.
Họ không là người buông câu thả lưới
Không cùng ngư dân chống chọi bão giông
Nhưng mỗi lần giúp một con tàu sống lại
Là giữ gìn một cột mốc giữa Biển Đông.