Thơ Nguyên Hùng
Trong những ngày đầu xuân, PGS-TS Hồ Thế Hà đã viết đôi dòng cảm nhận về thơ Nguyên Hùng như một lời khai bút tri âm. Xin cảm ơn tác giả, và trân trọng chia sẻ lại bài viết này – như một nhịp cầu lặng lẽ nối giữa thơ và những tấm lòng đồng điệu.
Thơ không thể khiến các quốc gia chấm dứt những cuộc chiến, nhưng có thể khiến con người biết cảm thông, biết đau trước nỗi đau của người khác, và biết rằng… nỗi buồn không có biên giới.
Trong giấc mơ tôi, một chuyến thăm quê
Bé Hoàng Đan lần đầu về quê nội
Hai ngày quốc tế hạnh phúc, hai bài thơ, một nỗi niềm. 2020 – corona biến ngàn tỷ đô-la thành “hàng mã hóa vàng”. 2026 – chiến tranh khiến bản đồ loang như vết thương.
Nhà văn Hữu Mai (1926–2007) là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền văn học cách mạng Việt Nam, người đã dành trọn đời mình để viết về chiến tranh và con người trong chiến tranh bằng một giọng điệu điềm đạm, chân thành. Trang viết của ông không ồn ào mà lắng sâu, góp phần lưu giữ ký ức lịch sử và những giá trị nhân bản bền vững của một thời đại.
Tô Hoài là một trong những nhà văn không cần huyền thoại… bởi chính đời sống của ông đã là một huyền thoại lặng thầm.
Ngồi một bàn cà phê…
mà từ Trung Đông đến “giấc xanh” đều có mặt
.
Đường xưa có thể đã xa, nhưng hương cỏ và tà áo trắng dường như vẫn còn đâu đây…
Trong loạt Ký họa thơ này, tôi thử phác vài nét chân dung những thi sĩ từng “ghé qua nghị trường”: vài nét ký họa thôi, nhưng hy vọng vẫn nhận ra bóng dáng những nhà thơ đã từng vừa làm thơ, vừa làm… ông nghị.
Trong số các tác giả được xướng danh, có 10 nhà văn nhà thơ đã từng được Nguyên Hùng phác họa chân dung bằng thơ, trong mạch sáng tác Ký họa thơ văn nhân – một hành trình thơ đi song song, đôi khi lặng lẽ, với đời sống văn học đương thời. Đáng chú ý, 9 trong số 10 bài thơ được viết trước thời điểm lễ vinh danh diễn ra (30/11/2025), như một sự trùng hợp đẹp, đầy ý nghĩa.