Thơ Nguyên Hùng
Quý đâu bởi vi-la, rì-sọt
Quý bởi rừng, bởi biển, bởi tình người
Qua sóng gió càng trong ngần chất ngọc
Một Phú Quốc xanh thơm thảo gọi mời…
Mỗi ngày đón ánh bình minh
Trong cây còn giữ dáng hình những ai?
Người đã khuất, nhớ thương hoài
Rừng xanh đi hết những ngày khổ sai.
Cầu đứng đó giữa hai chiều lịch sử
Một thẫm đau, một bừng sáng tự hào
Tôi chạm đá, nghe thời gian nhắn nhủ:
Biết cúi đầu mới hiểu dáng vươn cao.
Nam Du hợp sức thành phên giậu biển
Nối vòng tay nên thế đứng bền lâu
Chẳng hòn nào riêng mình canh giữ
Biển bình yên nhờ đảo biết che nhau.
Rời Trà Sư, mang theo niềm vui ấy
Thấy lòng mình vợi bớt nỗi ngổn ngang
Rừng ở lại mà màu xanh thức dậy
Làm dịu trong tôi những úa vàng.
Ngày xưa tôi gọi Sông Tiền
Bây giờ sông gọi một miền trong tôi
Đã xa mấy chục năm trời
Mà nghe tiếng sóng, đứng ngồi nôn nao.
Kilinski đang sẵn sàng rời bến
Trước mắt tôi sừng sững một con tàu
Bảy mươi năm với bao mùa hò hẹn
Vẫn còn nghe tiếng người gọi nhau.
Trường Sa đó – phần hồn thiêng đất nước
Cà Mau đây – cốt cách đất quê nhà
Hai miền xa hòa trong cùng nhịp bước
Cho hành trình nối sóng với phù sa.
Cỏ nước Nam vẫn tươi qua bão lửa
Lời nguyền xưa còn vọng đến hôm nay
Dẫu bao phen giặc xéo lên ngọn cỏ
Mà màu xanh chẳng khuất dưới gót giày.
Bên bến vắng, gặp chiếc phà thuở trước
Tôi như nghe sông nước gọi “đò ơi”
Phà từng chở bao phận đời xuôi ngược
Nối đôi bờ bằng tiếng máy khàn hơi.