Thơ Nguyên Hùng
Tháng Bảy là tháng sinh của nhiều gương mặt lớn của văn học Việt Nam. Nhân những ngày này, xin giới thiệu lại một vài Ký họa thơ trích từ tập Ký họa thơ (đã in và chưa in) như một lời tri ân gửi đến Nguyễn Khải, Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Minh Châu, Tô Hoài và Y Phương – những người đã góp phần làm nên diện mạo văn học Việt Nam hiện đại.
Mẹ nhìn phù sa ngày sạ lúa
Cha buông câu nhịp ánh trăng gầy
Bao việc nhà đâu cần xem lịch
Cứ thuận theo con nước vơi đầy.
Chùm thơ dưới đây là bốn trong số năm bài về Trường Sa vừa được đăng trên ba tờ báo, tạp chí văn nghệ trong tháng Bảy. Viết từ những gì mắt thấy, tai nghe và trái tim cảm nhận trong hải trình đến quần đảo Trường Sa và Nhà giàn DK1, mỗi bài là một lát cắt của chuyến đi: từ lễ chào cờ giữa biển, phút tưởng niệm các liệt sĩ Gạc Ma đến nhịp sống bình dị nơi đầu sóng.
Biển từng giấu những chiến công bất hủ
Rừng chở che bao gương mặt anh hùng
Mỗi con sóng mang một câu chuyện cũ
Mỗi gốc cây còn hằn dấu kiên trung.
Có miền quê khi xa rồi vẫn nhớ
Bởi hương sen còn đọng trong lòng
Nước nổi mang theo mùa sen nở
Đồng Tháp thơm từ những cánh sen hồng.
Đứng trước biển, chẳng nói gì với biển
Đước âm thầm xanh đến tận trời xa
Trước khách thăm, đước như trao lời hẹn:
Về lại miền đang vươn phía Trường Sa…
Người chưa đến nhưng chưa từng vắng mặt
Trong mái tranh, rặng đước thuở nào
Trong mắt mẹ tiễn con đi đánh giặc
Trong câu hò len lỏi giữa rừng sâu.
Rời Bạc Liêu với tiếng đờn năm cũ
Tôi mang theo chút vía phương Nam
Một khúc hát của một đời tài tử
Hóa hồn thiêng đất Cửu Long Giang…
Một người rất đỗi bình thường
Vì dân, đi trọn con đường thanh liêm
Lòng dân nở một đài sen
Giữ Người ở lại cùng miền yêu thương.
Rời Xẻo Quýt, xin mang theo kỷ niệm:
Tiếng chèo ai còn khua mãi trong tôi
Có chuyến đi chẳng cần ai kể chuyện
Mà thanh âm cứ theo suốt một đời.