Thơ Nguyên Hùng
Chỉ mong mỗi ngày còn viết được câu thơ
Và đọng vài câu không tuổi.
Chùm thơ “Chỉ là cùng nhau già đi” — xin gửi bạn đọc một câu chuyện rất nhỏ, nhưng có lẽ ai rồi cũng sẽ gặp trong đời.
Nét bút đầu năm thoáng ngập ngừng
Bao niềm nhân thế chợt rưng rưng…
Câu thơ nhóm lửa tìm tri kỷ
Vó ngựa bước xuân bỗng sáng bừng!
Ông Hùng hên thật là hên
Cả năm đứa cháu cùng tên… “Vịt Giời”
Phúc này xin đội ơn Trời
Mấy người giàu có một đời như ta?
Mười năm, hai đám cưới – vẫn một người làm thơ,đôi khi bị hiểu nhầm là chính khách hay thương gia.
Chùm thơ là những lát cắt cảm xúc đa thanh trong không gian xuân, nơi ký ức, chiêm nghiệm và yêu thương lặng lẽ cất lời. Mỗi bài thơ mang một giọng điệu riêng, từ riêng tư đến thế sự, cùng hòa quyện tạo nên dư âm ấm áp về con người, thời gian và những giá trị bền bỉ của đời sống.
Bắc - Việt dội bom, Nam Hàn choáng váng
Chiến thắng này lịch sử gọi tên
Một thế U23 Việt Nam chói sáng
Đáng tự hào đội bóng thầy Kim!
Với chùm Ký họa thơ tháng 1 này, tôi chọn giới thiệu ba nhà văn được sinh trong tháng đầu năm và đều đã qua đời: Phùng Quán, Nguyễn Quang Sáng, Khuất Quang Thụy. Ba con người, ba số phận, ba cách đi qua văn chương rất khác nhau, nhưng gặp nhau ở một điểm chung: chữ nghĩa của họ được viết ra từ đời sống thật, từ trải nghiệm thật, và từ một trách nhiệm không né tránh với sự thật.
Bốn bức ký họa – bốn đời viết – gặp nhau ở điểm chung của tuổi Tỵ: đi qua chiến tranh không bằng tiếng hô, mà bằng sự lặng lẽ chịu đựng; bước vào hậu chiến không bằng hào quang, mà bằng những câu chữ chậm rãi, để thời gian tự trả lời giá trị.