BÀI VIẾT MỚI NHẤT
Thơ Nguyên Hùng
Sau những ngày đến với Trường Sa, tôi mang về không chỉ ký ức của biển trời đầu sóng mà còn là những rung cảm trước đời sống văn hóa – tâm linh và những tấm lòng thiện nguyện âm thầm hướng ra đảo xa. “Một mái chùa giữa biển” và “Trái tim nhà Phật” là hai ghi chép bằng thơ về sự bình yên, nhân ái và nghĩa tình đang hiện hữu giữa trùng khơi hôm nay.
Nằm lại đây, bộ xương tàu năm cũ
Dáng đã mòn, khí chất vẫn còn nguyên
Con tàu thép còn ôm ghì bãi đá
Giữ chủ quyền cho Tổ quốc thiêng liêng.
Sau chuyến đi Trường Sa và Nhà giàn DK1 đầu tháng 5/2026, tôi xin chia sẻ chùm thơ ba bài được viết từ những cảm xúc như thế: từ lễ chào cờ giữa đảo xa, phút tưởng niệm các liệt sĩ Gạc Ma đến câu chuyện vui về “cái ao làng” trên đảo Sinh Tồn.
Giữa biển còn nghe tiếng các anh…
Giữa Biển Đông gió mặn cháy da
chúng tôi mang theo một lời hẹn
không phải lời thề của lính đảo
chỉ là những mầm xanh rất đỗi dịu hiền.
Mai này về lại phố đông
có thể người ta quên tên những con sóng
nhưng mãi còn nhớ
trong hải trình năm ấy
có một người sĩ quan
đã giữ nhịp cho ba trăm trái tim
đi trọn
một cung đường biển mẹ.
Từ Hoa Lư mở nước đến Tràng An hôm nay, non sông vẫn mang trong mình dấu ấn của tiền nhân. Một khúc hùng ca và một khoảng lặng – đủ để thấy lịch sử không chỉ ở phía sau, mà vẫn hiện diện trong từng dáng núi, dòng sông
Hè về, nhớ về hai gương mặt thơ quen thuộc của một thế hệ: Hoàng Nhuận Cầm và Lưu Quang Vũ.
Những câu thơ của họ, đi qua năm tháng, vẫn còn nguyên sức lay động, như một cách để ta nhận ra mình đã sống, đã yêu và đã đi qua những gì.
Ba bài thơ nhỏ, ghi lại vài khoảnh khắc rất đời – khi đi qua, khi ở lại, và khi chợt nhận ra mình cũng “bị trời bắt số đào hoa”.
Xin đăng lên Cánh buồm thao thức như một lời tự giới thiệu vậy.
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.
Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
Sáng 18/4/2026, một cuộc gặp gỡ nhiều cảm xúc với CLB Thơ ca Nam Định trong chương trình “Nam Định vang mãi khúc tình quê”.
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.