Ngôn ngữ-Lý luận - Phê bình
Trên vùng đồng bằng sông Hồng màu mỡ – nơi sông Ninh, sông Đào hiền hòa uốn quanh những cánh đồng lúa, Nam Định từ lâu đã được biết đến như chiếc nôi của văn hóa, của đạo học và của thi ca. Nơi đây không chỉ là quê hương của những danh nhân như Trần Hưng Đạo, Trần Thủ Độ, Trần Nhân Tông… mà còn là vùng đất đã sản sinh ra nhiều thi sĩ tài hoa, những người lấy chữ nghĩa làm sứ giả của tình yêu quê hương và nhân thế.
“Tản mạn chuyện thẩm thơ” là những suy ngẫm chỉ chu, điềm đạm của PGS-TS Vũ Nho về thơ, về nghề và về trách nhiệm với chữ. Ở đó, thẩm thơ không chỉ là đọc – chấm – nhận xét, mà là một cách gìn giữ ngọn lửa thơ trước thời gian và biến động đời sống. Cánh buồm thao thức trân trọng giới tiếp bài thứ tư và cũng là bài cuối cùng của ông trong loạt bài mà ông đã gửi cho chúng tôi.
Tôi đã thấy ngọn lửa đời rực sáng sau những bước chân của chị. Đó là ngọn lửa được cất lên từ những hình ảnh thơ đằm thắm, da diết, giàu lòng yêu thương với những mảnh đất, địa danh chị đã đi qua.
“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” (NXB Hội Nhà văn, 2025) không đơn thuần là một tập thơ du ký, cũng không chỉ là những bài thơ ghi chép hành trình. Ẩn dưới lớp địa danh, phong cảnh và sự xê dịch không mệt mỏi của không gian, tập thơ hiện lên như một hành trình tinh thần, nơi thơ – ký ức – lịch sử – đạo lý hòa quyện trong một giọng điệu nữ tính, điềm đạm và nhất quán.
Xin được giới thiệu và chia sẻ phần thơ trong tập thơ văn viết về Mẹ, như một bó hoa dâng lên Mẹ.
Bàn tròn Văn học kỳ này trở lại không mong mở cuộc trao đổi nhằm phân xử đúng – sai của tác phẩm, mà để cùng nhìn lại một câu hỏi cốt lõi: khi nào phê bình văn học trượt sang phán xét đạo đức, và khi nào sự ồn ào của đám đông làm tổn thương chính những giá trị mà văn chương từng gìn giữ? Có lẽ, như nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm gợi ý, trong một số thời điểm, điều cần thiết không phải là nói nhiều hơn, mà là đọc chậm hơn, sâu hơn và biết dừng lại đúng lúc.
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Nhà thơ Lương Tử Miên sinh năm 1932, quê xã Minh Châu, tỉnh Nghệ An, hiện sống tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông là một quân nhân đi trọn ba cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, về hưu với quân hàm đại tá.
Viết về chiến tranh —
bằng tình yêu con người
và lòng nhân ái hiếm có.
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.