TIN TỨC
icon bar

Bàn tròn kỳ 36: Khi nhà thơ bị “vô hình” trong ca khúc phổ thơ

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-09-22 20:42:27
mail facebook google pos stwis
960 lượt xem

KỲ 36

Có một nghịch lý đáng buồn trong đời sống âm nhạc – thơ ca: ca khúc phổ thơ thì nhiều, nhưng tên nhà thơ thường bị quên lãng. Người ta nhớ nhạc sĩ, tung hô ca sĩ, còn tác giả bài thơ – người khởi nguồn cảm hứng, người viết ra từng con chữ làm nên phần hồn của ca khúc – thì bị lờ đi, thậm chí bị cố tình bỏ qua.

Trên YouTube, trên sân khấu, trong nhiều chương trình truyền hình, thậm chí cả những ngôi sao hàng đầu, chuyện này lặp đi lặp lại. Có khi nhạc sĩ “quên”, nhiều khi ca sĩ “quên”, và báo chí, truyền thông cũng vô tình tiếp tay cho sự quên lãng đó. Nực cười ở chỗ, không ít chương trình ghi rõ “ca khúc phổ thơ” nhưng tuyệt nhiên không cho khán giả biết… thơ của ai!

Ví dụ mới nhất: “Tre Việt Nam” không còn tên Nguyễn Duy

Khi ca sĩ Đức Phúc đoạt quán quân Intervision 2025 với ca khúc Phù Đổng Thiên Vương, báo chí rầm rộ đưa tin: “bài hát lấy cảm hứng từ bài thơ Tre Việt Nam”. Thế nhưng, rất ít tờ báo nhắc đến Nguyễn Duy – tác giả của Tre Việt Nam. Thậm chí, trong thư chúc mừng của Thủ tướng, cũng chỉ viết: “ca khúc lấy cảm hứng từ bài thơ Tre Việt Nam” mà không một lời nhắc tới tác giả thơ. Vậy thì hóa ra bài thơ tạo cảm hứng ấy… từ trên trời rơi xuống?

Không chỉ một trường hợp

Đây không phải là chuyện lẻ tẻ. Đã từng có Em ơi Hà Nội phố (thơ Phan Vũ), Biển, nỗi nhớ và em (thơ Hữu Thỉnh), Chiều không em (thơ Nguyễn Thụy Kha), hay Dạ khúc (thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường), Chia tay hoàng hôn (thơ Hoài Vũ)… Tất cả đều nổi tiếng, nhưng khi giới thiệu trên báo, trên đài, trong các MV ca nhạc, cái tên nhà thơ bị đẩy xuống hàng “chú thích”, thậm chí biến mất hoàn toàn.

Trong khi đó, luật bản quyền đã quy định rõ: phổ nhạc từ thơ là tác phẩm phái sinh. Muốn sử dụng phải xin phép, phải trả nhuận bút và quan trọng nhất: phải ghi rõ tên tác giả bài thơ. Luật có, quy định có, nhưng thực tế lại là… quên. Và lâu dần, sự quên này trở thành một thói quen khó chịu, làm nhà thơ bị “vô hình” ngay trên chính tác phẩm của mình.

Vì sao lại quên?

Một phần do thói quen lười biếng của truyền thông – dễ dàng hơn khi chỉ nhắc tên ca sĩ, nhạc sĩ. Một phần vì sự vô ý thức, coi nhẹ công lao sáng tạo của người làm thơ. Và cũng có phần do nhà thơ vốn khiêm nhường, ít khi “lên tiếng đòi hỏi”, để rồi tên tuổi bị gạt ra ngoài ánh sáng.

Nhưng xin thưa, không có bài thơ thì làm gì có ca khúc phổ thơ! Không có chữ nghĩa gieo vần, làm sao có “lời ca” để nhạc sĩ khoác nhạc, ca sĩ cất giọng?

Cần thay đổi ngay

Đã đến lúc, mỗi ca khúc phổ thơ phải ghi rõ tên nhà thơ – trên poster, trong lời dẫn, trong MV, trên các nền tảng nhạc số, và trong từng bài viết báo chí. Đó không chỉ là phép tắc văn hóa, mà còn là nghĩa vụ pháp lý. Người nghe nhạc có quyền biết tác giả của từng lời ca. Nhà thơ xứng đáng được vinh danh ngang hàng với nhạc sĩ và ca sĩ, chứ không thể bị “xóa tên” một cách lạnh lùng như bấy lâu nay. Ngoài ra, tỷ lệ nhuận bút hay thù lao được phân phối theo quy định đối với ca khúc phổ thơ là 3:7 (thơ 3, nhạc 7) cũng có phần bất hợp lý khi quá coi nhẹ phần ca từ cho bài hát!

Bàn tròn kỳ này, xin nêu vấn đề và nhấn mạnh một điều giản dị mà cũng rất kiên quyết: “Hãy trả lại tên cho những nhà thơ đã làm nên ca khúc phổ thơ”.

______________________


Cánh buồm thao thức xin chúc mừng ca sĩ Đức Phúc, nhạc sĩ Hồ Hoài Anh, nhà thơ Nguyễn Duy và tất cả những ai đã góp công làm nên thành tích rất đáng tự hào này!
 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bàn tròn văn học kỳ 43: Một địa chỉ tinh thần
Nếu Bàn tròn Văn học số 42 đặt ra câu chuyện về vị trí của một diễn đàn văn nghệ trong đời sống văn hóa của một đô thị lớn, thì ở số này, chúng tôi muốn lắng nghe những cảm nhận từ chính những người đã từng gắn bó với diễn đàn ấy.
Xem thêm
Bàn tròn văn học kỳ 42: Một chỗ đứng cho Diễn đàn văn nghệ
Tinh gọn bộ máy là chủ trương lớn và cần thiết. Xin không phủ nhận điều đó. Nhưng giữa những phép tính về đầu mối và biên chế, có những giá trị rất khó cân đong bằng con số.
Xem thêm
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Xem thêm
Nguyễn Thái Sơn: Cõi thơ như một cách cầm cự với hư vô
Nguyễn Thái Sơn không thuộc mẫu nhà thơ ồn ào giữa những cuộc cách tân và tranh biện thi đàn. Ông lặng lẽ đi con đường riêng của mình — như một người lính “vừa đi vừa nghĩ”, mang theo ký ức chiến tranh, những ám ảnh về cái chết, sự tri ân và khát vọng để lại cho đời “một câu thơ thôi”.
Xem thêm
Sông Chanh, nơi bắt nguồn của tình yêu và nỗi nhớ
Mọi người thường nói, trong ký ức của mỗi chúng ta, ai cũng có một dòng sông tuổi thơ, dòng sông kỷ niệm. Đối với Nguyễn Vĩnh Bảo, có lẽ dòng sông tuổi thơ ấy chính là sông Chanh – con sông gắn bó với anh suốt cuộc đời, từ khi ấu thơ đến lúc trưởng thành thoát ly rồi vào phương Nam lập nghiệp.
Xem thêm
Nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Đức Hạnh: “Khát cháy” để tận hiến
Khát cháy là tập thơ thứ 5 của nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh, do NXB Văn học ấn hành giữa năm 2025. Tác giả là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên, Phó Giáo sư, Tiến sĩ chuyên ngành Ngữ văn, Nhà giáo Ưu tú, nguyên Giám đốc NXB Đại học Thái Nguyên, hiện đang công tác tại Đại học Thái Nguyên.
Xem thêm
“Hốc Chọ” – nơi mã Nghệ kết tinh
Không đọc Hốc Chọ như một câu chuyện, Lê Trang chọn lần theo “mã Nghệ” — nơi căn tính con người hiện ra qua chịu đựng, gắn bó và ngôn ngữ.
Xem thêm
Nhà thơ Nguyên Hùng: Cánh buồm thao thức giữa dòng đời
Thú thực, có những bài viết về mình khiến ta… hơi ngượng vì hơi quá ưu ái lời khen. Nhưng cũng có những bài khiến ta trân trọng, bởi sự thấu hiểu và chân tình của người viết. Bài sau đây của tác giả Lê Ngọc Tú là một trường hợp như thế.
Xem thêm
Học viết văn ở đâu? Ai dạy?
Bàn tròn Văn học kỳ này trân trọng giới thiệu bài viết của TS Hà Thanh Vân – một nhà phê bình đam mê du lịch – vừa đăng lên FB cá nhân, trên đường tới núi Côn Luân (Trung Quốc)cool.
Xem thêm
Mùa xuân viết cho những hành trình không mỏi
Trong những ngày đầu xuân, PGS-TS Hồ Thế Hà đã viết đôi dòng cảm nhận về thơ Nguyên Hùng như một lời khai bút tri âm. Xin cảm ơn tác giả, và trân trọng chia sẻ lại bài viết này – như một nhịp cầu lặng lẽ nối giữa thơ và những tấm lòng đồng điệu.
Xem thêm
Thế nào là thơ hay?
Bài đăng Tuần báo Văn nghệ
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 40: Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp
Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp – một cuộc đối thoại cần thiết từ Bàn tròn Văn học.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 4
“Tản mạn chuyện thẩm thơ” là những suy ngẫm chỉ chu, điềm đạm của PGS-TS Vũ Nho về thơ, về nghề và về trách nhiệm với chữ.
Xem thêm
Sau những bước chân là ngọn lửa đời
Nhà thơ Trần Quang Khánh cảm nhận về“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”- tập thơ của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm