TIN TỨC
icon bar

Chân trời của một từ Mẹ

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-01-12 10:53:05
mail facebook google pos stwis
212 lượt xem

NGUYÊN HÙNG

(Cảm nhận khi tuyển chọn thơ viết về Mẹ của các hội viên Hội Nhà văn TPHCM)


Tôi đã đọc ít nhiều thi phẩm về Mẹ, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi được đối diện cùng lúc với hơn một trăm tiếng nói, một trăm đôi mắt, một trăm nỗi rưng rưng của những phận người - tất cả đều hướng về một danh từ duy nhất: MẸ.

Giữa bao xáo động của chữ nghĩa hôm nay, tôi chợt giật mình nhận ra: viết về Mẹ chẳng bao giờ là cũ. Bởi Mẹ vốn không thuộc về quá khứ.

Trong từng bài thơ ở đây, dù tác giả là ai, từng trải thế nào, hay kinh nghiệm thi ca ra sao, thứ hiện lên trước hết không phải tay nghề, mà là những cú chạm thẳng vào gốc rễ. Những cú chạm không cần tô vẽ, không ẩn dụ cầu kỳ, không cố phô diễn kỹ thuật. Chỉ cần một hình ảnh giản dị, rất đời, rất thực:

- Một giàn rau má sau vườn mùa mưa

- Một nắm đất quê

- Một chiếc áo nâu sồng bạc màu nắng gió

- Một cây bưởi sau nhà

- Một bàn tay run trong buổi chiều muộn…

Nơi ấy, chữ MẸ hiện ra - không như một biểu tượng, mà là một thực thể sống.

Đọc những dòng thơ này, người đọc không chỉ thấy hình ảnh mẹ của tác giả, mà còn “nhìn thấy lại” chính mẹ mình, hiện ra từ ký ức, từ đời sống riêng.

Không chỉ những người mẹ thời chiến tranh.
Không chỉ những người mẹ vùng quê nghèo.
Không chỉ những người mẹ miền Trung gió Lào bỏng rát.
Không chỉ những người mẹ miền Nam còng lưng tìm hái từng búp sen trong mưa gió.

Mà tất cả những bà mẹ Việt - thuộc mọi miền, mọi thời, mọi khổ nạn - đều gặp nhau trong một trường cảm xúc chung. Mẹ không còn chỉ là “mẹ của tác giả”. Mẹ trở thành một “tập thể Mẹ” - mẫu số chung của người Việt. Đó chính là điều làm nên sự đặc biệt của ấn phẩm này.

Trong nhịp sống hối hả, đôi khi ta quên nhiều thứ. Nhưng mỗi khi dừng lại, mỗi lúc mệt nhoài, mỗi khi chạm vào giới hạn, hay đơn giản là những lúc cô đơn - ta nghĩ về Mẹ đầu tiên.

Không cần ai dạy.
Không cần triết lý.

Đứa trẻ vấp ngã - gọi Mẹ.
Người lính ra trận - nghĩ về Mẹ.
Người già cuối đời - nhớ Mẹ.
Kẻ lưu lạc xứ người - hướng về Mẹ.

Mẹ là gốc.
Mẹ là mái.
Mẹ là bến.
Mẹ là nơi ta trở về, và cũng là nguồn sức mạnh để ta tiếp tục bước đi.

Tập thơ này chính là một cuộc “trở về” như thế.

Có những câu chữ trong tập xé lòng người đọc - không phải vì chúng hay, mà vì chúng thật.
Có những câu vụng về, thậm chí không đạt chuẩn thơ hàn lâm, nhưng lại rất “đời”.
Và đôi khi, chính sự vụng về ấy khiến cảm xúc trở nên trực diện hơn - không qua lớp lọc, không qua nhịp điệu mài giũa.

Đó là bản chất của thơ về Mẹ: nó đi thẳng, không vòng vo.

Thơ về Mẹ không phải để “làm sang” cho thi pháp. Thơ về Mẹ - để bày tỏ lòng mình.

Chúng tôi mong rằng, khi đến tay độc giả, cuốn sách này sẽ trở thành một ấn phẩm đáng đọc. Không phải vì nó “hàn lâm”, không phải vì nó “chuẩn mực”, mà bởi nó thực sự ấm áp.

Bởi ai trong chúng ta, dù đi xa đến đâu, cũng mang trong mình một ngôi nhà nguyên thủy.
Ngôi nhà ấy không có mái ngói, không định vị địa chỉ, không có bản đồ Google Map.
Nhưng ai cũng biết - Mẹ đang ở đó. Dõi mắt. Mong mình. Chờ mình.

Xin được giới thiệu và chia sẻ phần thơ trong tập thơ văn viết về Mẹ, như một bó hoa dâng lên Mẹ.
Và xin chân thành cảm ơn các tác giả - những người đã viết nên các dòng thơ này, không bằng kỹ xảo, mà bằng những mảnh đời thực.

Nguyên Hùng
Người tuyển chọn, biên tập và sắp xếp ABC theo họ tác giả phần thơ.
TP.HCM, 11 - 2025

_______________

Thơ chọn về Mẹ gồm 104 bài của 104 tác giả được xếp ABC theo họ. Một số tác giả không biết thông tin để tham gia tuyển tập. Một số khác có gửi thơ nhưng không được chọn, có nghĩa bài chưa phù hợp. Chúng tôi rất mong nhận được sự cảm thông của các tác giả. Sau đây là Mục lục đã lập trong bản thảo phần thơ (file winword) mà người tuyển chọn đã chuyển cho bộ phận thiết kế dàn trang. Rất tiếc, khi in ra, Mục lục chỉ ghi tên tác phẩm nên việc tìm kiếm hơi bất tiện cool

Mục lục của bản in (trang đầu)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ Thiên Nhẫn – Những khúc đồng dao của yêu thương
Hoa Mai mang đến cho Thiên Nhẫn – Đàn muôn điệu một thế giới chữ nghĩa trong trẻo, nơi thơ và truyện cùng trở về với cội nguồn của yêu thương, ký ức và nhân văn.
Xem thêm
Gió biết chơi, hoa biết hát – Chùm thơ Bùi Thu Hằng
Đây là những câu thơ chọn cách gieo niềm vui, sự tử tế và tình yêu thiên nhiên – như một bè âm dịu trong bản hòa tấu nhiều giọng của “Thiên Nhẫn – đàn muôn điệu”.
Xem thêm
Nguyễn Đức Hạnh viết bằng lòng thương
Trong tập Thiên Nhẫn – đàn muôn điệu, sáng tác của Nguyễn Đức Hạnh mang đến một thế giới trong trẻo, giàu tưởng tượng và thấm đẫm lòng nhân ái.
Xem thêm
Cưới nỗi buồn trong vườn hoa Thiên Nhẫn – Chùm thơ Như Bình
Ba bài thơ của Như Bình mở ra một thế giới nữ tính, hồn nhiên mà sâu lắng:
Xem thêm
Thiên Nhẫn đàn muôn điệu - Âm vang từ một trại sáng tác Văn học Thiếu nhi
Chùm thơ Tùng Bách trong tập Thiên Nhẫn – Đàn muôn điệu
Xem thêm
Nhà thơ Trần Kim Dung với “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”
Năm bài thơ dưới đây – tựa năm tọa độ tâm linh – sẽ dẫn lối quá khứ chạm hiện tại, và ký ức neo đậu trong lòng người đọc.
Xem thêm
“Niềm chung soi bóng” – Hai giọng thơ cùng soi một dòng quê
Tập thơ Niềm chung soi bóng là cuộc hội ngộ thi vị giữa hai người con xứ Nghệ: Bùi Thanh Minh và Phan Ngọc Quang –
Xem thêm
“Đi qua cơn gió mùa” – Hành trình của một người lính thi sĩ
Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ tập thơ này - Đi qua cơn gió mùa (NXB Hội Nhà văn, 2025) – năm bài thơ tiêu biểu cho những mảng cảm xúc đã làm nên giọng điệu riêng của người lính thi sĩ U95.
Xem thêm
Nguyễn Mộng Sinh – Tiếng lòng một trí thức thi sĩ
Bốn bài thơ sau đây là tiếng lòng tiêu biểu: chan chứa tình cảm gia đình (Kỳ vọng), tự hào lịch sử dân tộc (Dấu ấn vàng), trăn trở về nhân tính (Tình người), và chiêm nghiệm về tuổi già, trách nhiệm sống (Nguồn sống). Đó cũng là những thông điệp giản dị mà sâu xa, gửi gắm niềm tin yêu vào con người và đất nước.
Xem thêm
Trong bão giông, vẫn còn những lời ru
Tiếng thơ nhân ái từ tập “Lời ru bão giông” của Trần Xuân Hóa
Xem thêm
Từ ngõ nhỏ đến Tết quê - Chùm thơ Lê Gia Hoài
Chùm thơ 4 bài: Mẹ quê, Cha quê, Ngõ quê, Tết quê
Xem thêm
Giữa bão giông, lời ru còn đọng mãi… - Chùm thơ Trần Hóa
Chùm thơ dưới đây – được rút từ tập thơ LỜI RU BÃO GIÔNG của nhà thơ CCB Trần Hóa - là hành trình khắc khoải giữa khát khao gắn kết, nỗi niềm hoài vọng tuổi trẻ, tình mẫu tử thiêng liêng, và những mảnh đời bé mọn giữa phố thị phồn hoa.
Xem thêm
Dấu vết rừng trắng: Hồi ức chiến trường – Chùm thơ Nguyễn Xuân Vượng
Cánh buồm thao thức xin được giới thiệu chùm đầy ám ảnh và chân thực của nhà thơ, CCB Nguyễn Xuân Vượng, trích từ tập Rừng Trắng sắp xuất bản của anh
Xem thêm
Thơ Trần Kim Dung với những địa danh mang hồn thi ca
Chùm thơ về chùa chiền, mang hơi thở thiền giữa những xôn xao đời thường.
Xem thêm
Mây trắng, khế chua - Chùm thơ Nguyễn Đức Huyền
Chùm thơ Nguyễn Đức Huyền như một khúc giao hưởng của đời sống, pha trộn giữa chất liệu hiện thực và những rung cảm tinh tế.
Xem thêm
Nhà thơ Tùng Bách ký họa Nguyễn Khải và Bùi Minh Quốc
Nhà thơ Tùng Bách, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Nguyên Phó chủ tịch Hội VHNT Bà Rịa - Vũng Tàu.
Xem thêm
Một nụ cười trong ly rượu - Chùm thơ Dương Xuân Linh
Từng là người lính, giờ là người thơ, Đại tá Dương Xuân Linh vẫn giữ cho mình giọng điệu dung dị mà giàu từng trải.
Xem thêm
Thăm bạn - thơ Nguyễn Đăng Chế
Thơ đăng tạp chí Sông Lam, số tháng 5/2025
Xem thêm
“Tiếng rừng và bóng nước” - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Chùm thơ đăng Tạp chí Văn nghệ quân đội, số cuối tháng 5/2025
Xem thêm