- Thơ Nguyên Hùng
- Nha Trang không biển & Một mình với biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Nha Trang không biển & Một mình với biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.
Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
NHA TRANG KHÔNG BIỂN
Nha Trang ơi, có phải tôi chưa đến?
Biển lùi xa, khuất mọi tầm nhìn
Mấy ngày mải miết cùng bè bạn
Để lỡ em rồi… giữa phố quen
Mưa phủ trắng con đường ven sóng
Kính xe mờ những vệt đêm trôi
Tôi đi sát một miền xanh vắng
Mắt chờ chạm biển một lần thôi
Phi trường sáng một vùng đẫm nước
Chuyến bay về lỡ nhịp lên trăng
Mưa ướt lạnh bầu trời phía trước
Hay bước tôi còn chút dùng dằng?
Nha Trang lần này không có biển
Chỉ vì tôi chưa chạm bóng em
Xin một ngày – tôi ơi đừng lỡ hẹn
Biển dâng lên… từ phía dịu êm…
Viết lại từ bản thảo 2010

Minh họa: AI.
MỘT MÌNH VỚI BIỂN
Một mình anh đến với Nha Trang
Thơ thẩn biển xanh tắm nắng vàng
Chân bước hững hờ theo sóng gợn
Để miền thương nhớ vỗ miên man
Anh một mình ào xuống Vũng Tàu
Tìm em Bãi Trước rồi Bãi Sau
Biển người nhộn nhạo chen bờ cát
Ta tránh nhau hay ta lạc nhau
Anh lại về quê biển thiếu em
Nghe lòng lớp lớp gọi triều lên
Không em, sóng giễu hồn thơ cỗi
Vắt được vài dòng, đêm trắng đêm.
01-12-2012.
Nguyên Hùng
(Rút từ tập BAY VỀ PHÍA BÃO, Nxb Hội Nhà văn, 2013).