- Thơ Nguyên Hùng
- Tàu mẹ giữa ngư trường
Tàu mẹ giữa ngư trường
Lớn lên từ một làng chài ven biển, tôi không xa lạ với những câu chuyện về nghề đi biển và mô hình “tàu mẹ – tàu con” ở các ngư trường xa. Nhưng chỉ đến khi ra Trường Sa, được nghe kể nhiều hơn từ chính những người bám biển, tôi mới hiểu sâu hơn phía sau những chuyến đi dài ngày ấy là một cách nương tựa rất nghĩa tình của người lao động trên biển.
Trong mô hình ấy, tàu mẹ không đơn thuần là nơi thu mua hay tiếp tế, mà như một hậu cứ nổi giữa trùng khơi. Ngoài việc tiếp thêm dầu, đá lạnh, lương thực, nước ngọt và hỗ trợ thông tin khi cần thiết, tàu mẹ còn thu gom hải sản từ các tàu con để giữ chất lượng cá tươi tốt nhất, giúp ngư dân không phải vội vã quay về bờ khi khoang cá đã đầy hoặc đá lạnh đã cạn. Nhờ đó, các tàu con có thể kéo dài thời gian bám ngư trường, giảm chi phí nhiên liệu, tiết kiệm thời gian đi lại, hạn chế hao mòn phương tiện và nâng cao hiệu quả mỗi chuyến biển.
“Tàu mẹ giữa ngư trường” là một bài thơ được viết từ mô hình ấy, và tác giả trân trọng xin giới thiệu cùng bạn đọc của “Cánh buồm thao thức”:
TÀU MẸ GIỮA NGƯ TRƯỜNG
Giữa ngàn sóng gió, nắng mưa
Có con tàu tựa thoi đưa tháng ngày
Không neo bến nước vơi đầy
Lại neo vào những chuyến quay ngư trường
Tàu con tắm nắng gội sương
Lần theo con nước tìm luồng cá đi
Biển xa đâu dễ đi về
Cá ươn, dầu cạn… bốn bề gọi ai?
Mẹ tàu chở cả nắng mai
Hiện lên như một khoảng trời tan mây
Dầu thêm, đá lạnh chuyền tay
Gạo mì, nước ngọt nối dài tình thân
Nghề đi biển thấu nghĩa nhân
Không ai bỏ bạn giữa ngàn sóng vây
Huống chi tàu mẹ nghề này
Nơi bao tàu nhỏ ngày ngày cậy trông
Đêm buông đèn sáng thành cồn
Ngư trường bỗng hóa tiền đồn khơi xa
Biển trời mây nước bao la
Ngư dân ủ lửa Trường Sa trong lòng.
1/6/2026
Nguyên Hùng
