TIN TỨC
icon bar
  • Nhà văn & Góc nhìn
  • Chuyện về nhà văn Hồ Thủy Giang, người giữ lửa và truyền lửa văn chương

Chuyện về nhà văn Hồ Thủy Giang, người giữ lửa và truyền lửa văn chương

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-08-22 11:03:48
mail facebook google pos stwis
76 lượt xem

LÊ NGỌC TÚ

Các bạn có bao giờ tự hỏi: Những câu chuyện hay trong sách giáo khoa như Cây trám đenCon tê têChim công múa hay Con suối bản tôi là do ai viết không?

Đó là của nhà văn Hồ Thủy Giang và người bạn thân của ông – nhà văn Vi Hồng. Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ cùng làm quen với nhà văn Hồ Thủy Giang – một người có cuộc đời như một câu chuyện cổ tích hiện đại, đầy ắp những niềm vui, nỗi buồn, những khó khăn và cả những điều kỳ diệu.

Nhà văn Hồ Thủy Giang

Ông không chỉ là một nhà văn viết cho người lớn mà còn là một người thầy, một người bạn của rất nhiều thế hệ học trò nhỏ. Hành trình trở thành nhà văn của ông giống như một chuyến phiêu lưu, với biết bao khám phá thú vị về chữ nghĩa, về cuộc sống và về tình người. Chúng ta hãy cùng lắng nghe câu chuyện về ông nhé!

   1.

Nhà văn Hồ Thủy Giang tên thật là Đào Việt Hải. Ông sinh năm 1947, vào một thời điểm đất nước còn nhiều khó khăn và biến động. Lớn lên ở vùng đất Thái Nguyên – một tỉnh trung du miền núi phía Bắc với những cánh rừng bạt ngàn, những con suối trong veo và những bản làng ấm cúng.

Thuở nhỏ, cậu bé Đào Việt Hải đã rất yêu thích những câu chuyện kể. Có lẽ, từ những lần được nghe người lớn kể chuyện trên bản, hay những câu chuyện cổ tích về núi rừng Việt Bắc, tình yêu văn chương đã nhen nhóm trong lòng ông từ rất sớm. Nhưng để trở thành nhà văn, ông đã phải trải qua một hành trình dài và không hề dễ dàng.

Sau khi tốt nghiệp, ông làm thầy giáo dạy môn Ngữ văn tại một trường Trung học Cơ sở ở huyện Đại Từ, Thái Nguyên, từ năm 1969 đến 1980. Hãy tưởng tượng nhé: ngày ấy, trường học ở vùng núi còn thiếu thốn trăm bề. Lớp học có thể là mái nhà sàn đơn sơ, bảng đen là tấm ván ghép lại. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, thầy giáo Hồ Thủy Giang đã nuôi dưỡng ước mơ viết văn.

Ông từng tâm sự: “Viết văn chuyên nghiệp là sự lựa chọn, dấn thân của tôi chứ không phải sự tình cờ”. Nghe câu này, các bạn có thấy ông rất quyết tâm và dũng cảm không? Thay vì chỉ dạy học, ông đã chọn một con đường vừa gian nan vừa thú vị: vừa đứng trên bục giảng, vừa cầm bút viết văn. Những ngày hè, những đêm khuya, ông miệt mài đọc sách, mày mò viết từng câu từng chữ. Ông tự học như một chú ong chăm chỉ, “đọc sách ở nhiều thể loại, mày mò viết, đọc và sửa với một niềm đam mê bất tận”. Các bạn có thấy hình ảnh này thật đáng khâm phục không?

Niềm đam mê của ông đã được đền đáp vào năm 1971. Năm đó, ông gửi tác phẩm Cô bánh xích dự thi và đã đoạt giải thưởng của Báo Văn Nghệ - Hội Nhà văn Việt Nam. Đây là giải thưởng văn học có uy tín lớn lúc bấy giờ. Với một người thầy giáo trẻ, sống ở vùng núi xa xôi, việc nhận được giải thưởng này quả là một điều kỳ diệu, một “thành quả ngọt ngào” như ông vẫn gọi, tiếp thêm sức mạnh để ông bước tiếp trên con đường văn chương đầy chông gai.

Từ đó, cái tên Hồ Thủy Giang bắt đầu xuất hiện trên các báo, tạp chí văn nghệ. Ông được các nhà văn, bạn đọc biết đến và yêu mến, đặc biệt là với thể loại truyện ngắn – thế mạnh nổi bật nhất của ông. Ông được ví như “cây truyện ngắn”, bởi lối viết giàu chất thơ, đậm chất nhân văn và thấm đẫm tình yêu thương con người. Những câu chuyện của ông thường mộc mạc, giản dị như chính con người và mảnh đất ông sống, nhưng lại chạm đến những điều sâu thẳm nhất trong trái tim người đọc.

     2.

Các bạn biết không, trong cuộc đời làm văn của ông, có một tình bạn vô cùng đẹp và cảm động với nhà văn Vi Hồng. Hai ông gặp nhau vào năm 1971, trong một buổi lễ trao giải của Hội Nhà văn Việt Nam. Cả hai đều là nhà văn “tân khoa” (mới đoạt giải), đều là thầy giáo dạy học, và đều sống ở vùng núi Bắc Thái. Những điểm chung ấy đã gắn kết hai ông thành đôi bạn thân tri kỷ.

Chuyện tình bạn ấy càng trở nên đẹp hơn khi hai ông cùng nhau viết cuốn sách Văn miêu tả lớp 4-5 miền núi. Năm 1992, Sở Giáo dục Bắc Thái (tên cũ của Thái Nguyên và Bắc Kạn) mời hai ông viết cuốn sách này để dành cho giáo viên và học sinh trong tỉnh. Hai người bạn văn đã cùng nhau bàn bạc, “chụm đầu bàn, mỗi người nêu ý mình, rồi cùng viết”. Cuốn sách ra đời, được in 10.000 bản, sau đó năm 1997 được Nhà xuất bản Giáo dục tái bản 6.000 bản.

Điều thú vị là sau này, 4 bài văn trong cuốn sách này đã được chọn vào sách giáo khoa Tiếng Việt ở các bộ sách khác nhau. Các bạn có thể bắt gặp các bài Cây trám đenCon tê têChim công múa trong bộ sách giáo khoa Tiếng Việt 4 hiện hành, và bài Con suối bản tôi trong bộ sách Chân trời sáng tạo Tiếng Việt 2.

Những trang văn đẹp từ núi rừng:

Trong các bài văn đó, nhà văn Hồ Thủy Giang và nhà văn Vi Hồng đã vẽ nên bức tranh thiên nhiên vùng cao vô cùng sống động:

  • Cây trám đen không chỉ là một loài cây, mà còn là một người bạn thân thiết: “Ở đầu bản tôi có cây trám đen” – câu mở đầu thật đỗi quen thuộc và gần gũi. Cây trám đen còn được ví như “nguồn xanh mát trên trời rơi xuống”, như một chiếc ô khổng lồ che chở cho cả bản làng. Nhà văn viết: “Chiều chiều, tôi thường ra đầu bản nhìn lên những vòm cây trám ngóng chim về... Xa quê đã ngót chục năm trời, tôi vẫn nhớ da diết cây trám đen ở đầu bản”. Câu văn ngắn gọn, giản dị mà thấm đượm nỗi nhớ thương quê hương, các bạn có thấy không?
  • Con tê tê được miêu tả thật tinh tế và hài hước khi dùng bữa: “Nó thè cái lưỡi dài nhỏ như chiếc đũa, xẻ làm 3 nhánh đục thủng tổ kiến rồi thò lưỡi vào trong. Đợi kiến bâu kín lưỡi, tê tê rụt lưỡi vào mõm, tóp tép nhai...”. Ôi, từ “tóp tép” nghe thật sinh động, giống như chúng ta đang nghe thấy tiếng nhai của chú tê tê vậy! Đây là một từ tượng thanh rất đắc địa và thú vị.
  • Chim công múa và Con suối bản tôi cũng được miêu tả bằng những hình ảnh so sánh đẹp mê hồn: “cá bơi lượn lấp loáng như hàng trăm hàng nghìn ngôi sao rơi xuống lòng suối”. Chỉ một câu văn thôi mà cả một dòng suối với ánh nắng lung linh và đàn cá bơi lội như hiện ra trước mắt.

Những trang văn ấy không chỉ giúp các bạn học sinh rèn luyện kỹ năng miêu tả mà còn truyền vào lòng các bạn tình yêu thiên nhiên, yêu quê hương đất nước. Bởi vì, như nhà văn tâm niệm, miêu tả là dẫn ra những chi tiết độc đáo, là so sánh ví von để cho thấy vẻ đẹp của sự vật, và quan trọng hơn là gửi vào đó những tâm sự, những tình cảm của con người.

Món quà tình bạn:

Nhưng câu chuyện về cuốn sách còn đẹp hơn thế. Nhà văn Hồ Thủy Giang kể rằng, hồi đó, cuộc sống của hai ông còn rất nghèo. Nhà văn Vi Hồng tuy dạy ở đại học nhưng vẫn phải đánh cá ngoài suối để cải thiện bữa ăn. Ông Hồ Thủy Giang cũng “chẳng hơn gì”. Vì thế, tiền nhuận bút từ cuốn sách dù không nhiều nhưng được chia đôi, cũng giúp hai gia đình “thoát nghèo được ít ngày”. Nhà văn Hồ Thủy Giang xúc động nhớ lại: “Anh Vi Hồng đã mất, cuốn sách mỏng ấy còn lại như một kỷ niệm đẹp, không phai mờ giữa hai chúng tôi”. Một tình bạn văn chương thật đẹp và đáng quý, các bạn nhỉ!

      3.

Con đường văn chương không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Cũng giống như một người bạn, nó có thể mang đến cả niềm vui lẫn những giọt nước mắt. Nhà văn Hồ Thủy Giang đã có những trải nghiệm rất “chua ngọt” – vui có, buồn có, mà tất cả đều trở thành chất liệu để ông viết nên những tác phẩm hay và sâu sắc.

Những trang bản thảo và giọt nước mắt của cô nhân viên bưu điện:

Có lần, nhà văn kể rằng hồi còn dạy học ở một trường miền núi hẻo lánh, ông quen một cô nhân viên bưu điện rất xinh đẹp. Vì có viết lách nên ông thường gửi bản thảo qua bưu điện. Một lần, cô gái lỡ tay bỏ quên bản thảo của ông dưới đáy tủ. Khi phát hiện ra, cô ấy vô cùng ân hận và khóc nức nở. Nhưng nhà văn Hồ Thủy Giang đã không hề trách móc, ông nói: “Xin lỗi em, vì cái bản thảo của anh mà em phải khóc”. Câu nói ấy thể hiện sự thấu hiểu và lòng nhân hậu của một người thầy, một nhà văn. Cô gái càng xúc động hơn: “Đúng chỉ có anh là một. Em phải xin lỗi anh thì mới phải chứ”. Đêm đó, nhà văn đã viết một mạch truyện ngắn Những trang bản thảo. Câu chuyện này sau đó đã đạt giải của tạp chí Văn nghệ Quân đội.

Truyện kể về mối tình đẹp giữa cô nhân viên bưu điện Hương và chàng văn sĩ giáo chức Quang Tuyền. Họ yêu nhau trong cái heo hút của núi rừng, và rồi Tuyền lên đường nhập ngũ. Khi Hương nhìn thấy Tuyền trên chuyến xe chở tân binh, trái tim cô như thắt lại. Giọng Tuyền vọng xuống: “Hương ơi! Ở lại nhé. Công tác tốt. Hẹn gặp lại Hương!”. Nhưng cái kết truyện mới lãng mạn làm sao! Một ngày nọ, Hương nhìn thấy trên trang nhất tờ báo một truyện ngắn có tên Cô bưu điện  =của tác giả Quang Tuyền, và bên cạnh là dòng chữ in nghiêng: “Tặng Hương thân yêu”. Cô gái đã khóc, “…những giọt nước mắt rơi xuống long lanh trên trang báo…”. Nhà văn quả là đã biến những giọt nước mắt ngoài đời thành những giọt nước mắt trong văn chương.

Điện hoa – Món quà bí mật của tình người:

Trong một truyện ngắn khác tên Điện hoa, nhà văn kể về cô Phương Lan – một cô giáo dạy ngoại ngữ xinh đẹp, có bằng đại học loại ưu nhưng đã hơn 35 tuổi vẫn sống độc thân vì mắc bệnh nan y. Cô sống lặng lẽ và không muốn làm phiền ai, nhưng những người xung quanh lại tọc mạch, soi mói và coi thường cô. Vào những ngày lễ, những cô gái khác được nhận hoa còn Phương Lan thì không. Nhưng rồi một điều kỳ diệu đã xảy ra: Phương Lan nhận được một bó hoa của một người vô danh. Hóa ra, người gửi hoa bí mật ấy là một nhân viên bưu điện – người sống cùng chung cư với cô. Anh ấy thấu hiểu và cảm thông với nỗi cô đơn của Phương Lan, nên đã âm thầm gửi tặng cô bó hoa ấy. Hành động nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm lớn lao ấy đã khiến Phương Lan thêm kiêu hãnh và xinh đẹp hơn. Cả hai nhân vật – cô giáo bất hạnh và anh nhân viên bưu điện tốt bụng – đều đã “làm đẹp cuộc đời” bằng sự cảm thông và tấm lòng nhân ái.

Những câu chuyện của nhà văn Hồ Thủy Giang thường mang một vẻ đẹp “mơ hơn thực”. Ông yêu thích những cái kết có hậu, những tấm lòng nhân hậu và những phép màu nho nhỏ của lòng tốt. Một nhà nghiên cứu đã nhận xét rằng, trong chặng đầu sự nghiệp, ông thành công khi vẽ nên “chân dung cao đẹp sáng ngời” của những nhân vật “có tấm lòng nhân hậu, giàu lòng yêu thương, vị tha, giàu đức hy sinh, trong mọi hoàn cảnh khó khăn thử thách họ vẫn vượt lên giữ được chính mình”. Đó chính là thông điệp mà nhà văn muốn gửi gắm đến các bạn đọc nhỏ tuổi: dù trong hoàn cảnh nào, hãy luôn giữ trong tim lòng nhân ái và tình yêu thương.

     4.

Không chỉ là một nhà văn tài năng, Hồ Thủy Giang còn là một “người thầy” đặc biệt – người đã dành nhiều tâm huyết để truyền lửa cho các thế hệ cây bút trẻ. Ông đã dìu dắt rất nhiều người đến với văn chương, từ những câu chuyện nhỏ nhặt đến những tác phẩm lớn.

Năm 2016, ở Thái Nguyên có một sự kiện rất đặc biệt: nhà văn Hồ Thủy Giang mở lớp dạy viết văn đầu tiên. Vào thời điểm đó, việc một nhà văn nổi tiếng trực tiếp đứng lớp dạy viết là một điều còn mới mẻ, thậm chí có nhiều người còn hoài nghi về sự thành công của lớp học. Nhưng nhà văn Hồ Thủy Giang đã chứng minh bằng tất cả tấm lòng và trách nhiệm của mình.

Lớp học có gần 20 học viên từ nhiều lứa tuổi, nhiều ngành nghề khác nhau, nhưng đều có chung một tình yêu với văn chương. Phương pháp dạy của nhà văn rất độc đáo, vừa lý thuyết vừa thực hành. Ông “cầm tay chỉ việc” – nghĩa là hướng dẫn các học viên từng bước một một cách chi tiết và tỉ mỉ.

Mỗi buổi học, ông đưa ra các chủ đề để cả lớp thảo luận như: đề tài, nhân vật, cốt truyện, kết cấu, cách diễn đạt… Rồi cả lớp cùng đọc, phân tích và góp ý cho tác phẩm của từng người. Nhà văn chỉ ra từng ưu điểm, nhược điểm, giúp học viên không còn bỡ ngỡ khi bắt đầu viết một câu chuyện hay một bài thơ. Ông còn “truyền lửa” cho các học viên bằng chính sự đam mê và kinh nghiệm sống của mình.

Kết quả thật bất ngờ và tuyệt vời! Chưa đầy nửa năm sau, gần 100 tác phẩm của các học viên trong lớp đã được đăng trên các báo, tạp chí văn nghệ trong và ngoài tỉnh. Đáng mừng hơn, bốn học viên đã được kết nạp vào Hội Văn học Nghệ thuật của tỉnh chỉ sau một năm học. Nhà văn Hồ Thủy Giang chia sẻ: “Thành công của các khoá học viết văn ngoài sức tưởng tượng của tôi. Mỗi khóa học kết thúc lại là sự khởi đầu cho sự nghiệp văn chương của từng cá nhân”.

Nhà văn Phạm Đức, một bạn văn thân thiết, nhận xét về ông: “Hồ Thủy Giang không chỉ được các bạn viết mến mộ tài năng mà điều đáng nói hơn là tấm lòng của anh đối với bạn bè văn chương... anh dành nhiều thời gian và công sức cho các cây bút mới, tham gia giảng dạy nhiều khóa bồi dưỡng văn học thiếu nhi, văn học trẻ mà sau này nhiều em đã trở thành các nhà văn, nhà báo”.

Mặc dù ông luôn khiêm tốn, không nhận mình là thầy, chỉ coi mọi người là “bạn văn chương”, nhưng các thế hệ học trò đều kính trọng và gọi ông bằng hai tiếng “Thầy giáo” – một danh xưng đầy yêu thương và trân trọng. Đến nay, nhà văn Hồ Thủy Giang đã truyền dạy 4 lớp học viên, và nhiều học viên của ông đã trở thành những cây bút nổi bật trên văn đàn Thái Nguyên.

     5.

Nhà văn Hồ Thủy Giang không chỉ viết những câu chuyện đẹp về tình người, về thiên nhiên, mà ông còn dùng ngòi bút của mình như một “hồi chuông cảnh tỉnh” cho xã hội. Các bạn có thể thắc mắc: một nhà văn viết cho thiếu nhi cũng viết những chuyện “cảnh tỉnh” ư? Có đấy các bạn ạ! Văn chương còn là tiếng nói thẳng thắn, dũng cảm, giúp con người ta nhìn nhận và sửa chữa những điều chưa tốt trong xã hội.

Trong giai đoạn sáng tác sau này, đặc biệt là ở thể loại tiểu thuyết và truyện ngắn, nhà văn Hồ Thủy Giang đã có những trang viết mang tính phản ánh hiện thực sâu sắc. Ông không ngần ngại “phơi bày những cái xấu, cái chưa được của con người khi nhân cách bị tha hóa bởi đồng tiền, danh vọng và sắc dục”. Người ta gọi đó là “gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh”.

Các bạn có thể bắt gặp điều này trong truyện ngắn Khoảng cách, đạt giải thưởng của tạp chí Tài hoa trẻ. Truyện kể về một cán bộ lãnh đạo, ngày xưa đi xe đạp cà tàng qua đầm sen, được cô gái hái sen tặng những bông hoa đẹp nhất. Nhưng ba mươi năm sau, anh ta “chễm chệ trên chiếc mát-đa bóng nhẫy dành cho cán bộ lãnh đạo cao cấp” và khi xe hỏng bên đầm sen, anh ta lại gặp cô gái năm xưa. Cô gái – giờ đã già – nói rằng mười năm nay cô vẫn thường xuyên “gặp” anh ta – nhưng thực ra là qua ti vi đen trắng. Một câu chuyện tưởng như ma quái, nhưng thực chất lại là một sự phê phán nhẹ nhàng, hài hước về những người khi đã đứng ở vị trí cao thường quên đi cội nguồn và những người bạn xưa.

Mức độ cảnh tỉnh trở nên dữ dội hơn trong truyện cực ngắn Hổ, cũng đăng trên tạp chí Tài hoa trẻ. Mở đầu truyện là một sự việc kinh hoàng: “Ở công viên thành phố xảy ra một chuyện kinh hoàng. Con hổ cắn đứt rồi ngấu nghiến ăn sống nuốt tươi cánh tay một bé gái lên 10”. Nhưng nỗi kinh hoàng thực sự không phải đến từ con hổ, mà từ những người đứng xem. Những kẻ vô cảm, “ăn bớt khẩu phần của thú” lại vỗ tay hò hét, với “10 ngón tay nhoáng nhoáng rối vào nhau như 10 cái nanh nhọn của loài thú đói”. Hình ảnh ẩn dụ này nhằm cảnh tỉnh con người về sự tàn ác, vô cảm tiềm ẩn trong xã hội.

Qua những tác phẩm như vậy, nhà văn Hồ Thủy Giang muốn gửi gắm một thông điệp quan trọng: Văn chương không chỉ là để giải trí mà còn có thể phản ánh chân thực cuộc sống, dũng cảm lên tiếng về những bất công và tha hóa trong xã hội.

        6.

Với hơn 60 năm cầm bút, nhà văn Hồ Thủy Giang đã để lại một di sản văn học đồ sộ với hơn 40 đầu sách các loại, trong đó có 4 đầu sách viết cho thiếu nhi: “Bạn cùng lớp”, “Chuyện cái chỏm đầu”, “Ếch ngồi đáy giếng” và “Cây đỗ dại khờ” đều do nhà xuất bản Kim Đồng ấn hành. Ông viết ở rất nhiều thể loại: thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết, phê bình văn học, kịch bản điện ảnh. Ông quả là một nhà văn “đa tài”, nhưng trên hết, ông vẫn được yêu mến nhất ở thể loại truyện ngắn và các tác phẩm viết về mảnh đất và con người Thái Nguyên.

Ông còn có nhiều tác phẩm đoạt giải thưởng cao quý của Trung ương và địa phương. Con số gần 30 giải thưởng các loại đã nói lên sự ghi nhận của giới chuyên môn đối với những cống hiến của ông. Các tác phẩm của ông còn được nhiều nhà nghiên cứu lựa chọn làm đề tài luận văn thạc sĩ. Điều đó cho thấy giá trị học thuật và tầm ảnh hưởng sâu rộng của văn chương Hồ Thủy Giang.

Đặc biệt, các bạn có biết ông còn là một cây bút tiểu thuyết lịch sử xuất sắc? Ông đã dành nhiều tâm huyết để viết về lịch sử và con người Thái Nguyên, với 4 cuốn tiểu thuyết lịch sử: Tể tướng Lưu Nhân ChúThái Nguyên -1917Những người mở đường, và Những bông hoa núi. Những tác phẩm này không chỉ giúp bạn đọc hiểu hơn về quá khứ của một vùng đất anh hùng mà còn khơi gợi niềm tự hào về truyền thống văn hóa, lịch sử của dân tộc.

Một chi tiết thật cảm động: khi xuất bản những cuốn tiểu thuyết lịch sử, nhà văn Hồ Thủy Giang đã được ông Nguyễn Văn Thắng – một người đồng hương quý mến – tài trợ để tặng sách cho tất cả các thư viện trường học trên địa bàn tỉnh Thái Nguyên. Ông muốn những trang sách của mình đến được với các bạn học sinh, để các bạn yêu quý hơn mảnh đất và con người nơi mình sinh ra và lớn lên.

Tháng 7 năm 2026, một sự kiện văn học quan trọng đã diễn ra: Lễ ra mắt “Tuyển tập Hồ Thủy Giang” – một công trình tuyển chọn những tác phẩm tiêu biểu trong hơn 60 năm lao động sáng tạo của ông. Đây là sự tôn vinh xứng đáng dành cho một nhà văn đã cống hiến trọn đời cho văn chương và văn hóa Thái Nguyên. Tuyển tập phản ánh “khá toàn diện diện mạo sáng tác của ông với cảm hứng nhân văn, tình yêu quê hương, con người và sự gắn bó với lịch sử, văn hóa Thái Nguyên”.

Khúc vĩ thanh

Các bạn thân mến,

Câu chuyện về nhà văn Hồ Thủy Giang là câu chuyện về một người đã dành cả cuộc đời mình để gìn giữ và truyền lửa văn chương. Dù ở tuổi 79, ông vẫn miệt mài viết và tận tình chỉ dạy cho các thế hệ học trò. Ông luôn “truyền lửa” để mọi người thêm say mê sáng tác.

Các bạn có thể chưa gặp ông, nhưng chắc hẳn các bạn đã đọc những tác phẩm tuyệt vời của ông trong sách giáo khoa. Các bạn có thể đã yêu thích hình ảnh cây trám đen thân thương, hay chú tê tê với cái lưỡi “tóp tép” nhai kiến, hay dòng suối bản với những đàn cá như hàng ngàn vì sao lấp lánh. Đó là món quà mà nhà văn Hồ Thủy Giang đã dành tặng cho các bạn – một món quà của tình yêu thiên nhiên, tình yêu quê hương và tình yêu văn chương.

Ông là người sống giản dị, khiêm nhường, được mọi người yêu mến. Dáng người nhỏ nhắn, giọng nói ấm áp và trí nhớ tuyệt vời, ông được bạn bè trìu mến gọi là “cuốn bách khoa toàn thư”. Nhưng điều đọng lại trong lòng các bạn đọc, các học viên và đồng nghiệp, chính là tấm lòng nhân hậu, sự nhiệt thành và tâm huyết của ông với văn chương.

Nhà văn Hồ Thủy Giang đã viết nên những trang văn bằng cả trái tim, bằng tình yêu thương con người và khát vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Và ông sẽ mãi mãi là một ngọn đuốc sáng trong nền văn học Việt Nam nói chung và văn học dành cho thiếu nhi nói riêng.

Các bạn hãy nhớ nhé: Mỗi trang sách đều là một hành trình, và nhà văn Hồ Thủy Giang đã dành cả đời để làm cho hành trình ấy thêm đẹp đẽ và ý nghĩa. Hãy đọc sách, yêu sách và biết đâu, một ngày nào đó các bạn cũng sẽ trở thành những người kể chuyện tài ba như ông!

Chúc các bạn luôn yêu văn chương và giữ mãi ngọn lửa sáng tạo trong tim!

Bài rút từ tập "Kể chuyện tác giả viết cho thiếu nhi" của Lê Ngọc Tú, Nxb Phụ Nữ, 2026

Bài viết liên quan

Xem thêm
Người 'cày chữ' trên thảo nguyên lịch sử
Hơn ba mươi năm viết, hơn ba mươi đầu sách, từ một binh nhì làm báo tường đến Phó Tổng biên tập Tạp chí Văn nghệ Quân đội – Phùng Văn Khai vẫn giữ cái cách nói thẳng, viết thật.
Xem thêm
Đồng Chuông Tử: Thi sĩ của đồng cỏ hoa - Hành trình của một linh hồn Chăm giữa bụi trần
Trong đời sống văn chương Việt Nam đương đại, có những cái tên gắn liền với bản ngã sáng tạo đến nỗi mỗi khi nhắc đến, người ta không chỉ thấy thơ mà còn thấy cả một cuộc đời với những thăng trầm, ngang trái và cả một nghị lực phi thường. Đồng Chuông Tử - thi sĩ người Chăm với tên khai sinh là Nguyễn Quốc Huy - là một trường hợp như thế.
Xem thêm
Hội Nhà văn TP.HCM nhiệm kỳ 2021–2025: Một chặng đường nhiều thử thách và thành tựu
Văn chương có thể lặng lẽ… nhưng chưa bao giờ đứng ngoài đời sống.
Xem thêm
Thành phố Hồ Chí Minh không thể thiếu diễn đàn của giới văn nghệ sĩ
Trong bối cảnh sắp xếp, quy hoạch hệ thống báo chí hiện nay, câu chuyện duy trì một diễn đàn báo chí chính thức của giới văn nghệ sĩ Thành phố Hồ Chí Minh đang thu hút sự quan tâm của nhiều người cầm bút. Bài viết của nhà văn Trần Thế Tuyển không chỉ là tiếng nói bảo vệ một cơ quan báo chí văn nghệ, mà còn là lời nhắc về vai trò của hạ tầng tinh thần trong sự phát triển bền vững của một đô thị văn hóa lớn.
Xem thêm
Những mầm xanh trên “pháo đài thép” giữa biển khơi
Giữa mênh mông biển trời trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc, những Nhà giàn DK1 (Tiểu đoàn DK1, Vùng 2 Hải quân) vẫn ngày đêm hiên ngang đứng vững trước sóng gió biển Đông.
Xem thêm
Như Bình: Hành trình đi tìm chính mình trong cõi chữ và sắc màu
Một cách đọc giàu thiện cảm, khi Lê Huy Hòa chọn tiếp cận Như Bình từ những lát cắt trong hành trình sáng tạo, từ văn chương, báo chí đến thơ và hội họa. Từ đó, một “cõi riêng biếc xanh” dần hiện ra, đủ để gợi mở thêm những suy ngẫm về một giọng điệu nữ đang lặng lẽ đi tìm chính mình. Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu bài viết.
Xem thêm
Cánh buồm thao thức giữa hai miền duy lý và duy tình: Khảo sát “Vũ trụ thơ” Nguyên Hùng
“Vũ trụ thơ” Nguyên Hùng, xét đến cùng, là một vũ trụ của sự hài hòa. Ở đó, con người không bị xé lẻ giữa lý trí và con tim; ở đó, nhà khoa học và thi sĩ cùng chung một nhịp đập.
Xem thêm
Chân dung nhà thơ Nguyễn Thị Minh Thông
Trong khu vườn văn chương Việt Nam hậu chiến, nơi mỗi đóa hoa mang một hương sắc riêng, có một cây bút nữ lặng lẽ nhưng bền bỉ, thủy chung như chính tình yêu chị dành cho cuộc đời và cho thơ.
Xem thêm
Trần Chấn Uy: “Người về từ nẻo cỏ may” – Một đời thơ, một đời tình
Một đời thơ, một đời tình – chân dung Trần Chấn Uy hiện lên qua những nẻo ký ức, những câu thơ và những va đập đời sống. Một cách đọc giàu cảm xúc về một giọng thơ quen mà không cũ.
Xem thêm
Có một cựu chiến binh - nhà văn mang tên Châu La Việt
Cách đây không lâu, tôi có đọc bài viết “Có người lính binh nhất tên Hoài” đăng trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội (báo điện tử). Tôi hồi hộp dõi theo mạch viết của Nhà báo, nhà thơ Mai Nam Thắng, phần vì bài viết có gợi nhắc về cái tên mà tôi từng quen là Hoài… Tác giả bài viết từng là phóng viên chuyên trang văn hóa, văn nghệ báo Quân đội nhân dân.
Xem thêm
Nguyễn Đức Mậu – Một đời lính, muôn thuở thơ
Nguyễn Đức Mậu thuộc về dòng chảy thứ hai – một người lính cầm bút, một nhà thơ khoác áo lính, mà hành trình sáng tác của ông là hành trình gắn liền với số phận dân tộc, với máu xương đồng đội và nỗi đau khắc khoải của hậu chiến.
Xem thêm
Đọc “Rượu xuân tình”, lúc khuya!
Đọc “Rượu xuân tình” của Nguyễn Đức Hạnh trong một đêm khuya, Phan Đình Minh không chỉ chia sẻ cảm xúc của một người đọc, mà còn chạm tới một đặc điểm đáng chú ý trong văn xuôi của tác giả: mỗi câu văn đều mang trong nó một hình tượng, một nhịp điệu, một khả năng chuyển hóa sang thơ.
Xem thêm
Phạm Tiến Duật - Người đi lạc trong hòa bình
Nguồn: Fanpage Nhà xuất bản Hội Nhà văn
Xem thêm
“Giai điệu từ những vần thơ” – Khi âm nhạc cất tiếng từ thi ca
Tối 20/10/2025, sân khấu ngoài trời Nhà Văn hóa Thanh Niên TP. Hồ Chí Minh rực sáng trong không gian của thi ca và âm nhạc. Đó là đêm diễn đặc biệt mang tên “Giai điệu từ những vần thơ”, thuộc chuỗi chương trình “Những ngày Văn học Nghệ thuật TP.HCM”, do Sở Văn hóa và Thể thao phối hợp Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức.
Xem thêm
Chuyện làng văn nghệ: Sáu năm Nguyễn Đức Hạnh
Một bài viết vừa dí dỏm vừa chan chứa nghĩa tình – “Sáu năm Nguyễn Đức Hạnh” của Văn Công Hùng khắc họa hình ảnh PGS.TS Nguyễn Đức Hạnh – một người viết, người thầy, người bạn văn đáng quý, sống trọn với chữ, với đời và với bạn bè.
Xem thêm
Người xứ Nghệ: Nước non và bản sắc
Bộ sách Người xứ Nghệ phác họa 52 nhân vật với tinh thần nước non phải đền, khát vọng học tập, tiên phong đổi mới và phẩm chất cống hiến, khẳng định bản sắc người Nghệ.
Xem thêm
Trả lại công bằng, tôn vinh những giá trị trường tồn
Bài viết của Tô Văn Trường kêu gọi trả lại công bằng cho tác phẩm và tôn vinh những giá trị trường tồn của văn chương Việt.
Xem thêm