- Thơ nhạc Nguyễn Lê Trung
- Cha vẫn giữa chúng con
Cha vẫn giữa chúng con
Nhân mùa Vu Lan, Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu một bài thơ hay về cha đăng trên Tạp chí Sông Lam, số 66 – tháng 8/2026. Với giọng thơ trầm lắng, giàu suy tưởng, Cha vẫn giữa chúng con của Xuân Giang (Nguyễn Lê Trung) là lời tưởng nhớ xúc động về một người cha suốt đời lam lũ, để lại cho con không chỉ tình thương mà còn cả một lẽ sống vững vàng. Qua bài thơ, ta càng thấm thía một điều thiêng liêng: người cha đã rời xa nhưng vẫn hiện diện trong mái ấm, trong ký ức và trong cách những người con bước qua giông gió cuộc đời.

CHA VẪN GIỮA CHÚNG CON
XUÂN GIANG (NGUYỄN LÊ TRUNG)
Chẳng phải vô tình mà cha chia xa
Khi chúng con còn đang non dại
Giữa trống vắng thời gian đọng lại
Với một đời lam lũ, cuộc đời cha.
Không còn ai dẫn lối trước hiên nhà
Buộc tự bước giữa chợ đời xuôi ngược
Quên hơn - thua, thị phi, mất - được
Biết cúi đầu trước một hạt mưa rơi.
Chớ mảy may ngó phía chân trời
Ngỡ hoàng hôn về rồi nắng tắt
Phía bên kia người ta đang tất bật
Đón bình minh, ngày mới lại bắt đầu...
Dẫu đi đâu, nghìn nẻo về đâu
Hẳn nhớ khêu ngọn đèn mái ấm
Hát một câu vui đừng quên nốt lặng
Tiếng chim khách sau nhà là cả một trời mong.
Sinh thời cha sợ lắm sắc cầu vồng
Đẹp đến thế mà khuyên con đừng ngắm
Không cầu trời xin bão giông yên ắng
Chỉ mong mình đủ sức đứng trong giông.
Có đôi khi cha cũng mềm lòng
Giọt mồ hôi đêm dài kiệt sức
Chỉ khác một điều, với cha rất thực
Tình yêu người, thương kẻ yếu cuộn trong tim.
Chim đại bàng, cây khế chẳng nên tìm
Vải dư thừa, giỏi thợ may, khế hiếm
Họa hoằn thay con chim nào còn đến
Thì hãy may túi đựng vàng nhỏ dưới ba gang.
Bát cơm khoai nuôi giấc ngủ mơ màng
Đầu chúng con tóc chưa xanh tất cả
Cha không tính tuổi bằng tháng năm vất vả
Chỉ đếm đời mình theo chiều con lớn khôn.
Thời gian trôi mái lá dẫu sờn
Cánh cửa cũ dẫu vẹt mòn, vẫn mở
Thân xác đi nhưng hình cha vẫn đó
Ngọn lửa lòng cháy đỏ với chúng con.

