- Thơ Nguyên Hùng
- Những dấu biển giữa đời tôi
Những dấu biển giữa đời tôi

NHỮNG DẤU BIỂN GIỮA ĐỜI TÔI
Mỗi lần đặt chân lên từng đảo nhỏ
Nhiều người hồn nhiên như trẻ xếp đồ chơi
Ôm lá cờ, khăn quàng, cuốn sổ
Chờ một con dấu đỏ giữa trùng khơi
Có chị giữ khư khư chồng báo đẹp
Có anh ôm chiếc mũ bạc màu
Nhà văn chuyền trang thơ vừa chép
Sợ mực dấu khô rồi… phải đợi lần sau
Song Tử Tây, Sơn Ca, Nam Yết…
Có bận in xong dấu lại gặp mưa
Sinh Tồn, Đá Lớn… trời khô rát
Đội dấu đỏ lên đầu cũng dịu nắng trưa
Tôi cũng thế… giữ vài trang viết vội
Những câu thơ còn vương sóng trên tay
Xin dấu cho thơ như người giữ nhớ
Để mai này còn biết đã từng say
Những con dấu in lên trang, chật kín
Đỏ vòng tròn như dấu nắng quê hương
Tên hòn đảo đi qua thành kỷ niệm
Của một lần tim lặng trước trùng dương
Cuối hải trình… bất ngờ thêm hành lý:
Một lá cờ in dấu những nơi qua
Không cần buột khoe món quà ý nghĩa
Chỉ thấy lòng mình như sóng loang xa.
Tôi đứng lặng giữa màu cờ đỏ ấy
Những dấu son còn thơm mùi gió xa
Tưởng đóng xuống vài miền đã đến
Mà hóa thành dấu biển giữa đời ta…
24/5/2026
Nguyên Hùng

.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)