- Thơ Nguyên Hùng
- Một ngày – hai tờ báo – ba bài thơ
Một ngày – hai tờ báo – ba bài thơ
Ngày 2/7/2026, đúng tròn 50 năm Thành phố Sài Gòn – Gia Định chính thức mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 – 2/7/2026), tôi may mắn có ba bài thơ được đăng trên hai tờ báo văn nghệ.
Ba bài thơ thuộc hai mạch đề tài khác nhau, được đăng trên hai tờ báo văn nghệ đúng vào một ngày thật đặc biệt.
Có lẽ với người làm thơ, không phải lúc nào cũng chọn được ngày tác phẩm đến với bạn đọc. Vì thế, việc ba bài thơ cùng xuất hiện đúng dịp kỷ niệm 50 năm Thành phố mang tên Bác là một niềm vui và cũng là một kỷ niệm đẹp.
Xin được lưu lại niềm vui nhỏ này trên Cánh buồm thao thức, như một dấu mốc trong hành trình sáng tác của mình và như một lời tri ân gửi đến Thành phố Hồ Chí Minh – nơi đã cho tôi cơ hội được sống, làm việc và tìm được nhiều niềm vui.
Trân trọng mời bạn bè cùng đọc và chia sẻ.
A.jpg)
Ảnh: Một người bạn.
THÀNH PHỐ MANG TÊN NGƯỜI
Có thành phố mang tên sông xanh
Có thành phố mang tên núi ngọc
Thành phố của tôi mang tên vĩ nhân
Người đã dành cả đời cho dân tộc.
Từ Bến Nhà Rồng Người ra đi năm ấy
Mang theo trong tim hình bóng non sông
Qua bao biển lớn và bao mùa giá rét
Vẫn một niềm tin cháy bỏng trong lòng.
Tên Người theo những cánh buồm ra biển
Theo những con tàu đến khắp năm châu
Tên Người thế giới gọi lên bằng nhiều thứ tiếng
Của những ai chung khát vọng ngẩng đầu.
Thành phố được mang tên Người
Không chỉ để tự hào, mà còn để nhớ
Mỗi việc làm hôm nay, mỗi công trình đang mở
Đều phải xứng với tên-mang-ánh-mặt-trời
Thành phố được mang tên Người
Nên biết sống nghĩa tình và trách nhiệm
Biết khát vọng vươn lên, biết dấn thân dâng hiến
Như Người vì nước vì dân từng hiến trọn cuộc đời
***
Thành phố được mang tên Người
Tên của hòa bình, tên của niềm tin màu lửa
Tên được hát lên từ nhiều miền đất lạ
Mà vẫn gần gũi như tiếng quê nhà.
Thành phố mang tên Bác của ta
Mỗi ngày phải sống đẹp, sống hay hơn nữa
Để hôm nay, giữa những chân trời rộng mở
Vẫn rạng ngời tên Bác – Hồ Chí Minh.
6/2026
Biển Cô Lin… xanh trong như muốn kể
Dưới đáy sâu còn thức một điều gì
Người trên boong nói những lời thật khẽ
Như lắng nghe tiếng đáy biển vọng về
Không ai nói nhiều về ngày máu đổ
Một bè hoa lặng lẽ thả bên tàu
Những cánh hạc dẫn đường theo lối gió
Hoa tìm đến linh hồn nơi biển sâu
Cô Lin lớn dần trong thách thức
Bức tường bao ôm đảo phía chân mây
Một tiền đồn đứng cạnh miền thương tích
Vẫn thức đêm đêm canh biển thiêng này
Tôi thầm nghĩ… những người nằm trong sóng
Hẳn yên lòng khi thấy đảo vươn vai
Lớp lớp người gìn giữ từng tấc biển
Cho màu cờ rực đỏ phía ban mai
Biển vẫn xanh và trời mây không lạ
Nhưng Cô Lin nay đã khác xưa rồi
Kiên gan chống trăm bão giông, hiểm họa
Nghe sau lưng… tiếng bước giữa trùng khơi…
25/5/2026
Trên thềm lục địa mênh mang gió
Nhà giàn treo giữa nước và mây
Thép cứng gan lì ngăn giông tố
Thép mềm gom nắng để nuôi cây
Những tấm pin nghiêng soi sóng bạc
Như đồng xanh trải giữa trùng khơi
Không gieo lúa thì gieo tia sáng
Để đêm đêm sưởi ấm tình người
Nhà giàn cựu binh đã qua thời đứng trước
Lui về làm hậu cứ vẫn kiên cường
Không rời biển, hóa vườn rau xanh mướt
Nơi tiếng gà gáy sớm giữa mờ sương
Khung thép cũ từng oằn lưng chắn bão
Nay âm thầm tiếp sức giữa khơi xa
Đỡ những tấm pin, gom từng hạt nắng
Nuôi lớn niềm tin vượt mọi phong ba
Người lính biển học chắt chiu từ nắng
Như quê nghèo dành dụm lúa mùa giông
Gom ánh sáng gửi vào đêm biển vắng
Để ngôi nhà bớt lạnh giữa mênh mông.
29/5/2026
Nguyên Hùng
.jpg)

.jpg)
