- Thơ Nguyên Hùng
- Ngôi nhà giữa biển
Ngôi nhà giữa biển

Tàu Trường Sa 571 - Ảnh: Phạm Tuấn.
Con tàu không lớn như tôi từng nghĩ
Mà ôm vào lòng ba trăm con người
Từ nhiều nẻo đường đất nước
Người lần đầu gặp biển
Kẻ lần đầu gặp nhau
Bảy ngày sau chia tay
Đã thành thân thiết.
Sáng nào cũng vậy:
“Báo thức toàn tàu! Toàn tàu báo thức!”
Tiếng loa vang qua từng khoang ngủ
Đánh thức một ngày mới giữa đại dương.
Rồi mời hay phát lệnh:
“Họp tổ...”
“Xuồng số một chuẩn bị...”
“Các đại biểu chú ý mặc áo phao...”
Những thông báo rất đỗi bình thường
Mà sau này nhớ lại
Thấy thân thương như tiếng gọi trong nhà.
Có những người ít ai để ý:
Thuyền trưởng đọc từng con sóng
Chiến sĩ-thợ máy nghe nhịp thở con tàu
Anh nuôi thức trước bình minh
Để ba trăm suất cơm luôn nóng
Chiến sĩ an ninh lặng lẽ
Canh giấc ngủ bình yên...
Đêm ngoài kia biển tối mịt mùng
Buồng lái còn những đôi mắt hướng về phía trước.
Mỗi lần tàu buông neo
Ca nô lại miệt mài đưa rước
Có chuyến biển lặng như mặt hồ
Có chuyến ca nô dựng đứng đầu sóng
Một bàn tay đưa xuống
Một bàn tay với lên
Chỉ vài giây
Mà chở theo niềm tin của cả hải trình.
Đêm xuống
Boong tàu hóa sân khấu
Tiếng hát bay xa cùng tiếng sóng
Ba trăm con người ngồi sát lại
Biển xung quanh mênh mông
Mà đất nước
Bỗng gần trong một vòng tròn ánh sáng.
Ngày trở về
Con tàu lặng lẽ trong quân cảng
Mỗi người trở về cuộc sống của mình
Chỉ đến khi xa rồi mới hiểu:
Suốt bảy ngày ấy
Con tàu 571 không chỉ chở chúng tôi đi
Mà đã cho chúng tôi một ngôi nhà
Mang tên Trường Sa.
6/2026
Nguyên Hùng
.jpg)
_800b.jpg)