- Thơ Nguyên Hùng
- Cho tàu lại ra khơi
Cho tàu lại ra khơi

CHO TÀU LẠI RA KHƠI
Tôi sinh ra từ làng chài Cửa Hội
Biết nỗi lo của những chuyến ra khơi
Không chỉ sợ bão giông hay mất lưới
Sợ nhất tàu chết máy giữa chơi vơi
Ở ngư trường xa hàng trăm cây số
Một cánh chân vịt gãy cũng hóa tai bay
Một chiếc lọc tắc cũng thành vạ gió
Khiến con tàu trôi giữa biển nhiều ngày.
Là dân biển, đến Trường Sa càng thấy
Đảo và ngư dân không thể chia lìa
Với dân biển, các đảo nơi xa ấy
Là chốn tin yêu để họ tìm về.
Ở đó có những người lính kỹ thuật
Thành thạo cầm cờ-lê, mỏ-lết, máy hàn
Những bàn tay từng giữ chắc cây súng
Nay thêm nghề sửa chữa tàu giúp dân.
Tôi biết những con tàu mang đầy vết mặn
Sau bão giông ghé đảo để chữa lành
Những người lính hết mình xung trận
Như bác sĩ tận tình với bệnh nhân.
Họ không là người buông câu thả lưới
Không cùng ngư dân chống chọi bão giông
Nhưng mỗi lần giúp một con tàu sống lại
Là giữ gìn một cột mốc giữa Biển Đông.
6/2026
Nguyên Hùng
Chú thích:
Bài thơ được viết từ một chi tiết mà có lẽ ít người biết đến ở Trường Sa. Trên một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa hiện có các Trung tâm Dịch vụ Hậu cần - Kỹ thuật nghề cá, nơi cán bộ, chiến sĩ hải quân hỗ trợ ngư dân sửa chữa tàu thuyền, máy móc, thiết bị khi gặp sự cố giữa ngư trường xa. Nhiều hỏng hóc tưởng nhỏ như gãy chân vịt, tắc lọc nhiên liệu, hư hệ thống làm mát... nếu xảy ra giữa biển khơi có thể khiến tàu mất khả năng hoạt động trong nhiều ngày. Với ngư dân, những điểm tựa giữa biển ấy không chỉ giúp tàu lại ra khơi mà còn tiếp thêm niềm tin để bám biển, góp phần giữ vững những “cột mốc sống” của Tổ quốc trên Biển Đông.