TIN TỨC
icon bar

Điều đáng sợ không phải là một hòn đá...

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-07-03 15:29:42
mail facebook google pos stwis
299 lượt xem

Điều đáng sợ không phải là một hòn đá... mà là khi nó được chuyền từ tay này sang tay khác một cách thiếu kiểm soát.

Mấy ngày qua, từ những câu chuyện xung quanh đời sống văn chương, tôi đã viết liền hai bài thơ. Một bài là chút suy ngẫm về sức mạnh của đám đông. Một bài là tiếng cười nhẹ trước thói quen "đọc bằng... nghe nói".

Không nhằm vào một cá nhân hay một câu chuyện cụ thể nào. Điều tôi muốn nói chỉ là: trước khi khen hay chê một tác phẩm, một con người, có lẽ điều tối thiểu vẫn là... hãy đọc.

Xin chia sẻ cùng bạn bè hai bài thơ viết cách nhau vài ngày, nhưng cùng bắt đầu từ một mong muốn rất giản dị: văn chương nên được đối thoại bằng những trang sách, chứ không phải bằng lời đồn.


 

ĐÁM ĐÔNG

(Viết vụn cuối ngày có quá nhiều hòn đá bay)

 

Ban đầu chỉ có một hòn đá

Nằm yên bên lề đường

 

Không biết ai đúng

Không biết ai sai

Không biết thơ dở thơ hay

Không biết điều gì đã xảy ra.

 

Một bàn tay nhặt nó lên

Rồi một bàn tay khác

Có người bảo: "Ném đi!"

Có người hỏi: "Ném ai?"

Có người hỏi" "Vì sao?'

Không ai trả lời.

 

Chỉ thấy hòn đá

chuyền từ tay này

sang tay khác

Đám đông lớn dần

Tiếng cười lớn dần

Những lời phán xét

nặng hơn hòn đá

bay nhanh hơn hòn đá.

 

Có người chưa kịp hiểu đầu đuôi

Có người chưa kịp đọc hết một câu

Có người chỉ sợ mình… chậm chân

Đến lúc hòn đá rời khỏi bàn tay

chẳng ai còn nhớ

ai là người nhặt nó đầu tiên.

 

Đám đông sẽ tan

Con đường sẽ vắng

Và sẽ có người

máu me khắp mình.

 

Và hòn đá nằm lặng im

Như chưa từng biết

mình vừa được dùng

để làm tổn thương một người.

 

Đám đông không có khuôn mặt

Nhưng hòn đá nào cũng có dấu tay.

 

27/6/2026


 

ĐỌC BẰNG... NGHE NÓI
 

Có ông chưa mở trang nào
Đã ngồi chém gió ào ào khen hay!

Hóng dăm lời phán đó đây
Lướt vài trạng thái, hóa thầy… cãi nhau

 

Cần nâng, bốc tới ngọn cau
Cần dìm, nhấn tận đáy ao tanh rình

Hỏi rằng đọc đến đâu, huynh?
Cười trừ: "Thì cứ... đuổi hình bắt câu!"

 

Văn chương đâu phải mớ rau
Cân ba tiếng chợ là mau định tiền

Nghe đôi chuyện vụn bên thềm
Thay trăm trang sách còn nguyên, chưa sờ.

 

Đọc bằng đôi mắt, đừng nhờ
Đôi tai đọc hộ rồi vơ ý người

Lật từng trang giấy, bạn ơi
Kẻo mang tiếng đọc... bằng lời thế gian!

 

2/7/2026

Nguyên Hùng

Bài viết liên quan

Xem thêm
Tháng Bảy – Những ngày sinh còn ở lại
Lật một tờ lịch tháng Bảy, đôi khi cũng là mở lại một trang văn. Có những ngày sinh đã đi qua rất lâu, nhưng văn chương của họ vẫn ở lại trong ký ức nhiều thế hệ bạn đọc.
Xem thêm
Con nước miền Tây
Mẹ nhìn phù sa ngày sạ lúa/ Cha buông câu nhịp ánh trăng gầy/ Bao việc nhà đâu cần xem lịch/ Cứ thuận theo con nước vơi đầy.
Xem thêm
Từ một hải trình – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa khơi xa cờ reo tiếng gió/ Quốc ca vang dậy góc trời xa/ Tôi ngước lên nhìn màu cờ đỏ/ Bỗng thấy mình chỉ hạt phù sa.
Xem thêm
Vàm Lũng và con đường không số hiệu
Biển từng giấu những chiến công bất hủ/ Rừng chở che bao gương mặt anh hùng/ Mỗi con sóng mang một câu chuyện cũ / Mỗi gốc cây còn hằn dấu kiên trung.
Xem thêm
Mùa sen Đồng Tháp Mười
Có miền quê khi xa rồi vẫn nhớ/ Bởi hương sen còn đọng trong lòng/ Nước nổi mang theo mùa sen nở/ Đồng Tháp thơm từ những cánh sen hồng.
Xem thêm
Cây đước nói gì với biển
Đứng trước biển, chẳng nói gì với biển/ Đước âm thầm xanh đến tận trời xa/ Trước khách thăm, đước như trao lời hẹn/Về lại miền đang vươn phía Trường Sa…
Xem thêm
Nơi Người chưa đến...
Người chưa đến nhưng chưa từng vắng mặt/ Trong mái tranh, rặng đước thuở nào/ Trong mắt mẹ tiễn con đi đánh giặc/ Trong câu hò len lỏi giữa rừng sâu.
Xem thêm
Tìm về tiếng đờn phương Nam
Về Bạc Liêu tìm tiếng đờn thuở trước/ Nghe câu Hoài Lang ngân giữa đêm sâu/ Ai đã gảy nỗi lòng thành sông nước/ Để trăm năm nối tiếp những nhịp cầu.
Xem thêm
Về bên Người ở Cao Lãnh
Một người rất đỗi bình thường/ Vì dân, đi trọn con đường thanh liêm/ Lòng dân nở một đài sen/ Giữ Người ở lại cùng miền yêu thương.
Xem thêm
Tiếng chèo Xẻo Quýt
Cô chèo khẽ, sợ làm đau ký ức/ Đang ngủ yên dưới bóng lá ven bờ.
Xem thêm
Xứ Dừa vẫn xanh
Qua tháng năm, dẫu mang thêm tên mới/ Xứ Dừa này vẫn một sắc xanh thôi/ Vẫn ươm tiếp màu xanh nhân nghĩa/ Xanh niềm tin, xanh hy vọng, xanh đời.
Xem thêm
Dưới bóng Nguyễn Đình Chiểu
Hôm nay, đứng dưới bóng xanh Đồ Chiểu/ Nghe gió Bến Tre đồng khởi rừng dừa/ Trước lăng mộ tiền nhân, tôi bỗng hiểu:/ Có những người... nhắm mắt để nhìn xa.
Xem thêm
Một ngày – hai tờ báo – ba bài thơ
Ba bài thơ thuộc hai mạch đề tài khác nhau, được đăng trên hai tờ báo văn nghệ đúng vào một ngày thật đặc biệt.
Xem thêm
Ngôi nhà giữa biển
Suốt bảy ngày ấy/ Con tàu 571 không chỉ chở chúng tôi đi/ Mà đã cho chúng tôi một ngôi nhà/ Mang tên Trường Sa.
Xem thêm
Trường Sa trong tôi
Có chuyến đi khép rồi vẫn mở/ Cho lòng mình chạm cánh chim bay/ Khi đảo xa không còn cách trở/ Tổ quốc trong ta lớn mỗi ngày….
Xem thêm
Cam Ranh ngày về
Người trở về với công việc đang chờ/ Người xuôi vào, kẻ ngược ra/ Con tàu lại mong một hải trình mới/ Và Cam Ranh như chưa có cuộc chia xa.
Xem thêm
Mưa trên đảo Sơn Ca
Với đất liền, đó chỉ là cơn mưa.Với Trường Sa, đó là niềm vui của cây lá, của công trình đang xây dựng và của những người đang ngày đêm làm xanh hòn đảo.
Xem thêm
Ô cửa lớp nhìn ra biển
Trong hải trình đến Trường Sa, những lớp học nhỏ trên các đảo Song Tử Tây và Sinh Tồn là những nơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. Ngoài ô cửa là biển, trong lớp là những ánh mắt trẻ thơ và người thầy lặng lẽ gieo yêu thương.
Xem thêm
Dấu chân Người trên đảo Sơn Ca
Tôi rời đảo khi chiều buông mặt sóngNgoái nhìn Người sừng sững chốn biên cươngTượng trầm lặng giữa bốn bề biển độngNgười đứng đây làm Tư lệnh chiến trường!
Xem thêm
Người giữ nhịp tim giữa biển
Giữa trùng khơi sóng đầy vơiCó người giữ nhịp cho đời-biển-xa.
Xem thêm