- Thơ Nguyên Hùng
- Điều đáng sợ không phải là một hòn đá...
Điều đáng sợ không phải là một hòn đá...
Điều đáng sợ không phải là một hòn đá... mà là khi nó được chuyền từ tay này sang tay khác một cách thiếu kiểm soát.
Mấy ngày qua, từ những câu chuyện xung quanh đời sống văn chương, tôi đã viết liền hai bài thơ. Một bài là chút suy ngẫm về sức mạnh của đám đông. Một bài là tiếng cười nhẹ trước thói quen "đọc bằng... nghe nói".
Không nhằm vào một cá nhân hay một câu chuyện cụ thể nào. Điều tôi muốn nói chỉ là: trước khi khen hay chê một tác phẩm, một con người, có lẽ điều tối thiểu vẫn là... hãy đọc.
Xin chia sẻ cùng bạn bè hai bài thơ viết cách nhau vài ngày, nhưng cùng bắt đầu từ một mong muốn rất giản dị: văn chương nên được đối thoại bằng những trang sách, chứ không phải bằng lời đồn.

ĐÁM ĐÔNG
(Viết vụn cuối ngày có quá nhiều hòn đá bay)
Ban đầu chỉ có một hòn đá
Nằm yên bên lề đường
Không biết ai đúng
Không biết ai sai
Không biết thơ dở thơ hay
Không biết điều gì đã xảy ra.
Một bàn tay nhặt nó lên
Rồi một bàn tay khác
Có người bảo: "Ném đi!"
Có người hỏi: "Ném ai?"
Có người hỏi" "Vì sao?'
Không ai trả lời.
Chỉ thấy hòn đá
chuyền từ tay này
sang tay khác
Đám đông lớn dần
Tiếng cười lớn dần
Những lời phán xét
nặng hơn hòn đá
bay nhanh hơn hòn đá.
Có người chưa kịp hiểu đầu đuôi
Có người chưa kịp đọc hết một câu
Có người chỉ sợ mình… chậm chân
Đến lúc hòn đá rời khỏi bàn tay
chẳng ai còn nhớ
ai là người nhặt nó đầu tiên.
Đám đông sẽ tan
Con đường sẽ vắng
Và sẽ có người
máu me khắp mình.
Và hòn đá nằm lặng im
Như chưa từng biết
mình vừa được dùng
để làm tổn thương một người.
Đám đông không có khuôn mặt
Nhưng hòn đá nào cũng có dấu tay.
27/6/2026

ĐỌC BẰNG... NGHE NÓI
Có ông chưa mở trang nào
Đã ngồi chém kiểu… thuộc làu sách hay
Hóng dăm lời phán đó đây
Lướt vài trạng thái, làm thầy được ngay!
Cần nâng, khen... cỡ thiên tài
Cần dìm, chê bạo chẳng ai bằng mình
Hỏi rằng đọc đến đâu, huynh?
Cười trừ: "Thì cứ... đuổi hình bắt câu!"
Văn chương đâu phải mớ rau
Cân ba tiếng chợ là mau định tiền
Nghe đôi chuyện vụn bên thềm
Thay trăm trang sách còn nguyên, chưa sờ.
Đọc bằng đôi mắt, đừng nhờ
Đôi tai đọc hộ rồi vơ ý người
Lật từng trang giấy, bạn ơi
Kẻo mang tiếng đọc... bằng lời thế gian!
2/7/2026
Nguyên Hùng