TIN TỨC
icon bar

Về miền biên ải | Chùm thơ Trần Kim Dung

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2022-08-20 08:24:15
mail facebook google pos stwis
326 lượt xem

TRẦN KIM DUNG



Yên Tử


Tôi trở về miền linh thiêng cổ tích
Nơi non cao, mây gió bồng bềnh
Gặp những “đại lão cội cây” trăm năm tu tập
Và những am thiền trong trúc lâm xanh

Đây Suối Giải Oan
      ranh giới Đạo- Đời ngàn năm trong vắt
Thấp thoáng xa xưa bóng mỹ nữ, cung tần 
Ai ngăn được bước chân người hành đạo
Lên cõi thiền cao vút đỉnh Bạch Vân?

Đây Một Mái
             chùa treo leo vách đá
Nửa ẩn hang sâu, nửa lợp mây ngàn
Suối rì rầm trang kinh xưa để lại   
“Mai Lão”trước chùa thắp sáng cả thiền am.

Gặp những “ Đại Lão Tùng” bẩy trăm năm nắng gió
Râu tóc vẫn xanh, thân thẳng đứng ngóng trời
Che mát rượi ngả đường về Tháp Tổ
Với bạt ngàn hoa đại trắng tinh khôi !

Đây dốc Hoa Yên
               trúc mai thăm thẳm
 Nguyễn Trãi thơ đề đã sáu trăm năm :
“Giáo xanh nghìn mẫu thành che chắn
Rèm rủ không gian đá chất chồng”            

Và đây,
   chùa Hoa Yên
       ngự trên thanh long bạch hổ
Lồng lộng Lầu chuông, Lầu trống tam tòa
Phật Hoàng ngày ngày vẫn truyền kinh tải đạo
“Lão Đại ” bên thềm nở trắng sao xa.

Đây Chùa Đồng
             nơi giao thoa Trời Đất
Khói hương hoa ngút ngát quyện mây trời
Mái cong vén sương, vén mây, bay lên đỉnh núi
Chuông khánh ngân dài nghiêng ngả khắp trùng khơi.

                            ***
Tôi chắp tay trước Ngài
        Tượng Phật Hoàng thiền trên non cao vời vợi
Ngài tự tại ung dung
          sau hai chiến thắng khải hoàn
Nhấp ngụm sương mai
         gối đầu vào mây nơi Ngọa Vân am trúc
  Đức Phật trở về
                  ngự trong cõi nhân gian.
                                       




Về miền biên ải
 

Nơi tôi đến

      núi chồng núi

          giữa lưng chừng mây gió

Rừng bay lên

       theo Thác Bạc, Cổng Trời

Lúa chồng lúa

      thành bậc thang huyền diệu

Đào mận rộn ràng

               tựa chốn Bồng Lai

 

Nơi sông Hồng reo vui  chảy vào đất Việt

Mênh mang phù sa mẫy mượt đồng bằng

Nơi Đền Mẫu linh thiêng nghi ngút

Án ngữ biên thuỳ bền bỉ mấy trăm năm

 


Đây Nậm Thi

       dải lụa xanh vắt ngang biên giới

Ải Lê Hoa từng làm “vỡ mật” kẻ thù     

Cột mốc 102 oai nghiêm nhắc nhở:

“Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư...”     

 

Cốc Lếu sương tan

        trâu bò, lợn gà, ngựa thồ dắt nhau xuống núi

Thắng cố Bắc Hà ngào ngạt chợ vùng biên

Chén rượu ngô ngả nghiêng bao du khách

Thổ cẩm bay lên trong dìu dặt tiếng khèn

 

Cô gái H’Mông gùi mây xuống chợ

Hạt dẻ theo chân cây thuốc đắng, táo Mèo

Chàng trai H’Mông lên Hàm Rồng “cướp vợ”

Cướp cả duyên đất trời về ủ men theo

 

Nơi tôi đến

       Bát Xát,  Phan-Xi-Păng  giao duyên Trời - Đất

Sông Cái triệu năm đem mầu mỡ cho đời

Nơi biên thuỳ như một miền cổ tích

Mây phủ bản làng, đào mận ngóng tuyết rơi.


        

Gành Đá Đĩa
 

Tiệc của trời đất đã tan

Mà du khách vẫn hân hoan vui vầy

Hay là tiệc vẫn còn say

Cao lương mỹ vị dâng bày biển khơi?
 

Tiệc triệu năm đã qua rồi

Chỉ còn lưu niệm cho trời biển xanh

Ai đem đĩa xếp nên ghềnh

Chơi vơi mây gió, dập dềnh sóng xô?
 

Ai lên gành đá hẹn hò

Như đi dự tiệc trong mơ rộn ràng ?

Tiệc bên cát trắng nắng vàng

Xôn xao đá đĩa, mênh mang đất trời.

 

Chiếc lá trên sông
       (Em bé Việt trên Biển Hồ)

   

Gặp em kiếm cá trên sông

Ngụp sương lặn sóng mênh mông Biển Hồ

Lọt lòng theo mẹ xuống đò

Bám chân du khách, chực chờ ăn xin

 

Lớn lên chiếc chậu làm thuyền

Con tôm con tép nổi chìm nước mây

Mò sâu tận đáy bùn lầy

Mong sao vớt được một ngày trong mơ.

 

Thân còm, tóc nhuộm nắng mưa
Bát cơm manh áo sớm trưa nhờ trời
Học đôi ba chữ theo đời
Bập bềnh lều rách giữa trời gió sương

Không biết nguồn cội quê hương
Họ hàng nội ngoại đời thường cũng không
Em như chiếc lá trôi sông
Mong manh trên sóng Mê Kông trập trùng !



Hoa tam giác mạch

Em ngọt ngào, hạt thơm hương lúa mới
Cứ hết heo may em rực rỡ núi rừng
Vô tư sinh sôi, đơm hoa kết hạt
Đem má hồng sưởi ấm những đêm đông

Em vô tư ngủ hoang trên ngực cao nguyên đá
Nơi lởm chởm cằn khô bỗng trải lụa đào
Bao trai gái tìm về em check in kết bạn
Khiến đá cựa mình, rừng núi bỗng xôn xao...

Em đã chót bỏ bùa cho bao giai nhân tài tử ?
Để Lũng - Cú, Mã Pì Lèng thành nỗi nhớ chênh chao ...


Mời đọc bài của cố nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm:
Muôn nỗi gần xa - Dư âm & rung cảm

Bình luận

  • avatar comment
    2022-08-11 14:18:26
    Những bài thơ này đã có cố nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm, người viết lời bình rồi, như Thanh Nguyễn tôi đây: tuy tuổi đã cao , nhưng lại mới tập tễnh làm thơ còn chưa nên hồn, thì nói gì tới viết lời bình, thôi đành cáo lui kẻo nhà lý muộn phê bình văn học nối tiếng đang an nghỉ dưới cõi Niết bàn Nguyễn Vũ Tiềm quổ trách, lại còn bị mang tiếng hỗn hào kg biết người đang đứng trước mặt mình là ? Mà còn giám đánh trống qua cửa nhà sấm hay sao... giời ạ.

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Lê Thiếu Nhơn chiều chiều ngóng tin covid
Lê Thiếu Nhơn chiều chiều ngóng tin covid-19
Xem thêm
Chùm thơ Phan Trung Thành và Huệ Triệu
Từ Măng Đen - đại ngàn xanh thẳm, nhà thơ Phan Trung Thành hướng về Thành phố Hồ Chí Minh đang gồng mình giữa tâm dịch, trong khi nhà thơ Huệ Triệu khắc khoải với Thành phố của tôi.
Xem thêm
Phùng Hiệu và Bùi Phan Thảo trong mùa đại dịch
Chùm thơ hưởng ứng Cuộc thi Nhân nghĩa đất phương Nam
Xem thêm
Hương Giang thêm một câu chuyện cổ tích
nhưng, em đang thắp lên một ngọn nến mới
Xem thêm
Triệu Kim Loan giấu lửa tim mình
Từ gian khó, Sài Gòn đứng dậy
Xem thêm
Thanh Hoàng không dửng dưng với Sài Gòn
Dẫu Sài Gòn ngày đêm nhắm cửa
Xem thêm
Thư vào Nam của Phạm Thanh Khương
Cả thành phố bước vào đêm vũ hội
Xem thêm
Đỗ Xuân Thu tiến về Sài Gòn
Chưa bao giờ ngóng tin tức trên ti vi đến thế
Xem thêm
Tình cốt nhục
Nhà con ba ngườiNhư kiềng vững ba chân
Xem thêm
Gởi anh Trần Đức Nhân
.Mình chưa lần gặp nhauNhưng em đã thích anh qua lời chị kể
Xem thêm
Trần Nhã My xòe tay đợi nắng lên
Anh ở Sài Gòn, bản đồ cô vy màu lửa
Xem thêm
Lương Mỹ Hạnh: Mẹ ơi! Con đã về!
Nắng chiều tưới ngọn duối xanh
Xem thêm
Nguyễn An Bình với trăng Phục sinh
Sài Gòn là gì khi tôi là một kẻ nhập cư
Xem thêm
Bài thơ hay: Hoa sữa
Biết nói gì về hoa Sữa đây em, khi hoa lãng tử đã rụng đầy vai áo. Lúc thơm thảo hoa tận cùng thơm thảo, lúc phù du hoa dứt áo phù du…
Xem thêm
Phùng Hoàng Anh kết dòng sông chở gánh thiện tình
Đau thương đã đỉnh rồi xin đừng bồi lên nữa
Xem thêm
Đắng ngọt thơ Võ Miên Trường
Người đàn bà làm thơĐếm đong từng con chữ
Xem thêm
Lão Kòm: Em đi bụi với tôi không?
Cách mạng là của nhân dân.Dân như sóng lừng như bão tố
Xem thêm
Chùm thơ Nguyễn Vĩnh Bảo
Chúng ta tất nhiên có nhau
Xem thêm