TIN TỨC
icon bar
  • Thơ bạn thơ
  • Giữa bão giông, lời ru còn đọng mãi… - Chùm thơ Trần Hóa

Giữa bão giông, lời ru còn đọng mãi… - Chùm thơ Trần Hóa

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-08-02 17:54:59
mail facebook google pos stwis
832 lượt xem

Trong dòng chảy của đời sống, thơ là tiếng lòng chạm đến những miền sâu thẳm nhất của tâm hồn. Chùm thơ dưới đây – được rút từ tập thơ LỜI RU BÃO GIÔNG của nhà thơ CCB Trần Hóa - là hành trình khắc khoải giữa khát khao gắn kết, nỗi niềm hoài vọng tuổi trẻ, tình mẫu tử thiêng liêng, và những mảnh đời bé mọn giữa phố thị phồn hoa. Từ "Tôi muốn" với những mong ước giản dị mà đầy tính nhân văn, đến "Nhành bưởi trắng" thơm ngát hương tình đầu trong trẻo, rồi "Mẹ dẫn con đi về phía mặt trời" như một khúc ca về sự sống và ánh sáng, "Hai đứa bé" ám ảnh bởi hiện thực xót xa, và cuối cùng là "Lời ru bão giông" – lời thủ thỉ từ trái tim người mẹ đơn thân chịu đựng bao đắng cay. Chùm thơ là tấm gương phản chiếu nhân gian: có yêu thương, có mất mát, có hy vọng và cả những vết nứt không dễ lành. Cánh buồm thao thức chúc mừng nhà thơ Trần Hóa và xin giới thiệu cùng bạn đọc.


TRẦN HÓA

 

TÔI MUỐN

 

Tôi muốn giơ tay đến mọi người

Xin rằng hãy nắm lấy tay tôi

Thời gian – bóng câu – qua cửa sổ

Thấm thoắt ngày đi đã chiều rồi…

 

Quán trọ trần gian muôn khách đến

Ai người gặp gỡ chẳng chia phôi

Cát bụi sẽ quay về cát bụi

Trăm năm cũng hữu hạn một đời

 

Tôi muốn mở lòng đến muôn nơi

Chưa quen chưa biết cũng ngỏ lời

Xin hãy lấp đầy bao khoảng trống

Mà ta lầm lẫn tạo cho nhau …

 

Tôi muốn người yêu… hãy yêu tôi

Giữa thời xuân trẻ mộng xanh trời

Cho đến thuở răng long đầu bạc

Chỉ một đời một mộng mà thôi

 

Em sẽ là nơi tôi tựa vào

Khi đời giông bão lắm lao đao

Khi thuyền tĩnh lại sau sóng gió

Bến nằm ru thức… lở - bồi – xưa

 

 

NHÀNH BƯỞI TRẮNG

 

Đặt trong tay anh nhành hoa bưởi trắng

Chợt nghe hồn chết lặng giữa đôi mươi

Đôi bàn tay - cứ yên lặng - ngậm ngùi….

Mà hai - trái tim - vội vàng - đến lạ…

 

Biết ngày mai anh - tòng quân - đi xa…

Cũng có thể - chẳng có ngày gặp lại

Em muốn đêm nay ta thành vụng dại

Và để làm thành hai nửa của nhau

 

Có ánh trăng vàng chứng kiến - mai sau

Mấp máy - đôi môi - viết lời ký ức

Mai xa rồi - nỗi nhớ nhắc lòng nhau

Ôi cảm giác đầu đời - bông bưởi trắng

 

Ý trinh nguyên giải nghĩa chuyện mai này

Đời lính phong trần vạn nẻo trường chinh

Những đêm rừng mộng về bông bưởi trắng

Giấc mơ nào - cũng tươi nguyên - em tôi


Nhà thơ Trần Hóa tại buổi ra mắt sách của nhà thơ Phạm Trung Tín

 

MẸ DẪN CON ĐI VỀ PHÍA MẶT TRỜI

 

Mẹ dẫn con đi về phía mặt trời

Nơi mở cửa thuở hồng hoang con ạ

Nơi sự sống đã bắt đầu tất cả

Nơi loài người nương ánh sáng sinh sôi

 

Mắt thấy đó nhưng vô cùng xa lắm

Mát thì gần mà nóng lại xa xôi

 

Hãy tĩnh táo tiếp nguồn ánh sáng

Nếu để thiếu sẽ lụi tàn sự sống

Nếu quá thừa sẽ chói bước ta đi

 

Mẹ dẫn con đi về phía mặt trời

Nghe tin yêu rọi miền tâm thức

Nơi thấy đó mà chẳng hề đến được

Nhưng thiếu mặt trời – tăm tối nhân gian

 

Nhân loại cỏ cây đi tìm ánh sáng

Từ thuở hồng hoang cho đến bây giờ

Đất vẫn quay quanh mặt trời tìm kiếm

Hữu hạn ta trong vô hạn đất trời

 

 

HAI ĐỨA BÉ

 

Những lúc làm về tôi qua đầu hẻm nhỏ

Có hai đứa bé ngồi đây không biết đã bao lần?

Chúng dỗ dành nhau mà tôi quá đổi bâng khuâng

Ngồi đây anh chạy kiếm tiền mua em cây kẹo mút

Có cái bóng bay và hình bụt nữa nè

Ngồi yên đó nghe em – xem chừng lạc mất

Hai đứa bé như đôi chim non – hỗn hển đói mồi

Thằng anh thấy như già trước tuổi

Đứa em còi như thiếu dinh dưỡng lâu ngày

Chúng quen rồi tất cả những buổi chiều

Có người thiếu phụ nghèo qua đây

Hàng rong bà nhiều bóng bay và kẹo mút

Bán rẻ cho hai đứa bé tranh thủ về nhà đường còn xa

Thấy đứa em ngồi yên thằng anh mới an lòng

Lao vào tìm tương lai trong đống rác...

Mong được chút gì đem đi bán để về phụ mẹ nuôi em

Không quên trích mua cây kẹo

Và chiếc bóng bay mà em nó khóc đòi

Hai đứa bé cơ hàn giữa phố thị phồn hoa.

 

 

LỜI RU BÃO GIÔNG

 

À ơi tiếng mẹ ru con

Chưa thành câu giọng vẫn còn trẻ thơ

Bẫy ai giăng mắc dại khờ

Vị thành niên đã - phút giờ lệ rơi

Lời ru vọng cả đất trời

Mẹ đơn thân sớm - chịu lời - đa đoan

Sở khanh làm cuộc trái ngang

Trăng lên chưa tỏ đã tàn nợ duyên

 

Bà Ngoại trăm mối ưu phiền

Ôm con ôm cháu tủi riêng phận mình

Lời ru Ngoại thấm ân tình

Nhịp đâu ai oán thình lình bão giông

Con ơi thôi hãy yên lòng

Vững vàng đi giữa long đong mà thành

Tiếc gì đâu tuổi xuân xanh

Ngã rồi cây lại xanh cành nở hoa

Cùng trong một kiếp người ta

Sao con tôi - vốn thật thà - mà đau

Lời ru mẹ gửi mai sau

Cho con đi hết tháng ngày buồn vui

Ru con ru cháu ngậm ngùi

Ru mình bằng một nụ cười như nhiên

Tha phương mẹ lạc xứ phiền

Áo cơm lận đận bạc tiền đâu ra

Con đâu sánh kịp người ta

Nên chi phải hiến thật thà cho điêu

Chết trong lòng mẹ ít nhiều

Chỉ trách trời đất còn nhiều bất công

Thôi con nín lại trong lòng

Bật ra nội lực đi trong cuộc đời...

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chùm thơ Xuân 2026
Chùm thơ Xuân đăng Văn nghệ TPHCM và Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam
Xem thêm
Hơi thở quê hương trong những vần thơ Nam Định
Bài giới thiệu tập thơ Tuyển tập số 3 của CLB Thơ ca Nam Định
Xem thêm
“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” – Một ngày ấm áp của tình thơ và tình người
Bài tường thuật và clip hình ảnh buổi ra mắt tập thơ Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
Văn_chat tháng 12/2025: Phỏng vấn nhà thơ Tùng Bách
Số Văn_chat cuối cùng của năm 2015 mời bạn cùng nghe cuộc trò chuyện thân tình và thú vị với nhà Thơ Tùng Bách
Xem thêm
Từ Thiên Nhẫn – Những khúc đồng dao của yêu thương
Hoa Mai mang đến cho Thiên Nhẫn – Đàn muôn điệu một thế giới chữ nghĩa trong trẻo, nơi thơ và truyện cùng trở về với cội nguồn của yêu thương, ký ức và nhân văn.
Xem thêm
Gió biết chơi, hoa biết hát – Chùm thơ Bùi Thu Hằng
Đây là những câu thơ chọn cách gieo niềm vui, sự tử tế và tình yêu thiên nhiên – như một bè âm dịu trong bản hòa tấu nhiều giọng của “Thiên Nhẫn – đàn muôn điệu”.
Xem thêm
Nguyễn Đức Hạnh viết bằng lòng thương
Trong tập Thiên Nhẫn – đàn muôn điệu, sáng tác của Nguyễn Đức Hạnh mang đến một thế giới trong trẻo, giàu tưởng tượng và thấm đẫm lòng nhân ái.
Xem thêm
Cưới nỗi buồn trong vườn hoa Thiên Nhẫn – Chùm thơ Như Bình
Ba bài thơ của Như Bình mở ra một thế giới nữ tính, hồn nhiên mà sâu lắng:
Xem thêm
Thiên Nhẫn đàn muôn điệu - Âm vang từ một trại sáng tác Văn học Thiếu nhi
Chùm thơ Tùng Bách trong tập Thiên Nhẫn – Đàn muôn điệu
Xem thêm
Nhà thơ Trần Kim Dung với “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”
Năm bài thơ dưới đây – tựa năm tọa độ tâm linh – sẽ dẫn lối quá khứ chạm hiện tại, và ký ức neo đậu trong lòng người đọc.
Xem thêm
“Niềm chung soi bóng” – Hai giọng thơ cùng soi một dòng quê
Tập thơ Niềm chung soi bóng là cuộc hội ngộ thi vị giữa hai người con xứ Nghệ: Bùi Thanh Minh và Phan Ngọc Quang –
Xem thêm
“Đi qua cơn gió mùa” – Hành trình của một người lính thi sĩ
Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ tập thơ này - Đi qua cơn gió mùa (NXB Hội Nhà văn, 2025) – năm bài thơ tiêu biểu cho những mảng cảm xúc đã làm nên giọng điệu riêng của người lính thi sĩ U95.
Xem thêm
Nguyễn Mộng Sinh – Tiếng lòng một trí thức thi sĩ
Bốn bài thơ sau đây là tiếng lòng tiêu biểu: chan chứa tình cảm gia đình (Kỳ vọng), tự hào lịch sử dân tộc (Dấu ấn vàng), trăn trở về nhân tính (Tình người), và chiêm nghiệm về tuổi già, trách nhiệm sống (Nguồn sống). Đó cũng là những thông điệp giản dị mà sâu xa, gửi gắm niềm tin yêu vào con người và đất nước.
Xem thêm
Trong bão giông, vẫn còn những lời ru
Tiếng thơ nhân ái từ tập “Lời ru bão giông” của Trần Xuân Hóa
Xem thêm
Từ ngõ nhỏ đến Tết quê - Chùm thơ Lê Gia Hoài
Chùm thơ 4 bài: Mẹ quê, Cha quê, Ngõ quê, Tết quê
Xem thêm
Dấu vết rừng trắng: Hồi ức chiến trường – Chùm thơ Nguyễn Xuân Vượng
Cánh buồm thao thức xin được giới thiệu chùm đầy ám ảnh và chân thực của nhà thơ, CCB Nguyễn Xuân Vượng, trích từ tập Rừng Trắng sắp xuất bản của anh
Xem thêm
Thơ Trần Kim Dung với những địa danh mang hồn thi ca
Chùm thơ về chùa chiền, mang hơi thở thiền giữa những xôn xao đời thường.
Xem thêm
Mây trắng, khế chua - Chùm thơ Nguyễn Đức Huyền
Chùm thơ Nguyễn Đức Huyền như một khúc giao hưởng của đời sống, pha trộn giữa chất liệu hiện thực và những rung cảm tinh tế.
Xem thêm
Nhà thơ Tùng Bách ký họa Nguyễn Khải và Bùi Minh Quốc
Nhà thơ Tùng Bách, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Nguyên Phó chủ tịch Hội VHNT Bà Rịa - Vũng Tàu.
Xem thêm