- Thơ bạn thơ
- Những dòng thơ mang dáng hình người mẹ
Những dòng thơ mang dáng hình người mẹ

Dáng mẹ – nguồn mạch dịu dàng của những vần thơ tháng Ba
12 bài thơ trong chùm thơ dưới đây được viết bởi các nữ nhà thơ đến từ nhiều vùng miền và thế hệ khác nhau. Có người viết về mẹ, có người viết về ký ức chiến tranh, có người lặng lẽ gửi vào thơ những rung động rất riêng của một đời đàn bà. Nhưng tựu trung, ở họ vẫn là một nguồn mạch chung: sự dịu dàng, nhẫn nại và bền bỉ của tâm hồn nữ giới. Nhân dịp tháng Ba – tháng của những đóa hoa dành cho phụ nữ – Cánh buồm thao thức xin giới thiệu chùm thơ của 12 tác giả nữ như một lời tri ân đối với những người đã và đang lặng lẽ gìn giữ vẻ đẹp của đời sống bằng trái tim người vợ, người mẹ và thi ca.
Võ Miên Trường
THÁNG BA VỪA MỞ
Hoàng hôn vừa hạ đường bay
Lạ em nắm níu sợi mây lạc lòng
Và thơ - mật ngữ rêu phong
Luân hồi… sóng cứ từng vòng chạm – tan
Xuân còn cư trú trên ngàn
Nguyên khôi kìa những muôn vàn đợi xanh
Tràn tay nỗi nhớ cầm canh
Mà tình như sợi chỉ mành đong đưa
Mùa như đồng lõa giăng mưa
Dắt trang quá khứ về thưa thốt chiều
Quấn tròn một búi rong rêu
Tháng ba vừa mở yêu kiều còn đang…
Và em áo mỏng nhân gian
Kết hoa cho những đoan trang dậy thì…
Dung Thị Vân
KẾT TUỔI HỌC TRÒ
Giữ mãi làm chi những tàn tro
Mai kia rồi cũng rụng xuống mồ
Chiều nay nhặt lại từng ký ức
Kết tuổi học trò xưa hóa mơ
Em trả cho anh lại con đường
Của ngày gió kết một mùi hương
Của tim mười bảy màu áo trắng
Ngỡ ngàng câu nói dậy yêu thương
Anh đã về đâu hay đến đâu
Em nào hay biết quả địa cầu
Mang anh đi tới miền viễn tận
Mà soi dĩ vãng nỗi niềm đau
Em hứa với lòng thôi sẽ quên
Bởi vì gặp gỡ đã không duyên
Nhớ chi ánh mắt anh đau khổ
Mà trói tim mình xanh ước miên.
Huệ Triệu
THÁNG BA
Bến quê thổn thức giấc quê
Hoa xoan nghẹn cả lối về… tháng Ba
Đầu sông, ngồng cải mưa hoa
Cuối sông, nắng thắp la đà mặt sông
Tuổi thơ ngầy ngật gió đồng
Củ khoai mọc cả cầu vồng trong mơ
Bến xưa tóp bụng con đò
Chị ngồi giặt áo cá cờ cọ chân
Gió xuân đã gọi mưa xuân
Bến nghiêng bóng mẹ đãi đần phù sa
Đãi cho mưa nắng thuận hòa
Đãi cho xơ mướp dây cà nương nhau
Tôi rời quê ngoại đã lâu
Gặp bao bến lạ sông sâu. Ngậm ngùi
Thời gian tuổi chị sóng vùi
Bến quê hồn mẹ phảng mùi rạ rơm
Tôi và ký ức rưng thơm
Chan sông vào cả chén cơm xứ người…
Hoa Mai
TỪ NÚI ĐÁ CHẢY DÒNG NƯỚC TRONG
Từ núi đá tuôn trào bao dòng nước
Cứ reo vui trong vắt mà đi
Biển vẫy gọi với bao nhiêu mơ ước
Có mấy ai hiểu núi đá nghĩ gì?
Này là sông mênh mang vỗ sóng
Này là suối nhỏ nhẹ thầm thì
Vẫn biết nguồn nào thì nước ấy
Tâm là nguồn gọi sóng thác diệu kỳ
Trong ngực em chỉ một nguồn suối nhỏ
Chỉ dám trong veo hát với trăng khuya
Không là sông mà đôi bờ kỳ vĩ
Không là thác mà lay động thiên hà
Chỉ là suối gọi tên anh thầm lặng
Người ta khoả chân đành khóc một mình
Nhưng thanh khiết ngọt lành dù lận đận
Chảy khiêm nhường qua vạn nẻo hư vinh.
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh
CHIỀU NHẠT
Chiều cuồng cuồng nắng
Gió tốc tốc xanh
Chợt quầng mây màu xác mía
Trời nhàn nhạt
Chiều buông màn
Người đàn bà ngồi tiếc nắng
Tìm sự mặn nồng còn sót lại trong cây cơm nguội
Sự nhàn nhạt của thời gian
Dan díu với người đàn bà
Bằng màu mỡ gà lá bàng chớm lửa
Cảm giác canh suông của vàng mười hoa vông
Cảm giác đơn điệu của mái ngói nhạt rêu
Nghe tóc chiều cay khói
Ngôi nhà trôi
Tay người đàn bà chới với
Hoàng hôn chợt là khách trong nhà
Đêm đã trên giường chờ đợi
Người đàn bà và cây cơm nguội
Cố níu lấy chiều
Đang nhạt
Nhưng
Đám mây màu xác mía
Đã hắt chiều
Đổ đi!
Trần Hà Yên
MẸ NGỒI CHẢI TÓC CHO CON
Mẹ ngồi chải tóc cho con
Ngoài sân nắng ấm vẫn còn đầy hiên
Thương sao tay mẹ dịu hiền
Vuốt ve đi hết ưu phiền trong con
Đôi vai mẹ đã mỏi mòn
Quanh năm gồng gánh trèo non lội đèo
Cuộc đời mẹ lắm gieo neo
Đêm đêm nước mắt chảy theo vào lòng
Ngày mùa tay cấy vừa xong
Thương đôi chân lại đạp vòng bánh xe
Bán buôn tần tảo nón che
Cho con từng quả me vừa chín thơm
Một đời vất vả khói rơm
Bây giờ nắng ấm hương thơm đã về
Bàn tay mẹ lại dãi dề
Chải suông mái tóc mọi bề cho con.

Triệu Kim Loan
MẸ ĐƠM GỐC LÀNH
Mẹ hiền như cánh hoa xoan
Mỏng manh mẹ gánh đa đoan rối bời
Thanh xuân mẹ ngát hương đời
Hội Xoan bén rễ xanh cơi trầu nồng
Gánh gồng cuối bãi đầu sông
Áo tơi mỏng lá mùa đông gió lùa
Mưa giông chân bấm đường bừa
Tháng ba ngày tám cho vừa áo cơm
Lời ru vẳng tiếng thảo thơm
Đồng sâu ruộng cạn mẹ đơm gốc lành
Phù sa bồi đắp ngày xanh
Muôn trùng nghĩa mẹ tác thành duyên con…
Nga Vũ
MẸ ƠI! MƯA
Mẹ ơi! cơn gió Phù điêu
Mang gì mà nặng những điều mênh mang
Tháng ba hoa gạo ghé sang
Con mơ bóng mẹ - rộn ràng ngày xưa
Mẹ ơi! trời đổ cơn mưa
Đường xa ruộng cạn vẫn chưa ráo buồn
Con đi ngày ấy gió buông
Bao đêm mẹ nhắc - qua truông có dài?
Mẹ ơi! màu tóc dần phai
Mà sao phố cứ thở dài - vì sao?
Có lẽ nào... có thể nào?
Bóng quê gởi phố đường vào nhân gian
Mười năm mưa vẫn cứ tràn
Vào trong nỗi nhớ - vòng sang tim này
Nắm gì cho chặt bàn tay
Phố xin trả lại đường mây con về
Mẹ ơi! lối cũ cận kề
Mà nghe ray rứt - bộn bề nhớ thương
Khói vương bếp nhỏ chiều sương
Mẹ ơi! đâu nhỉ cuối đường chia xa
Hình như... vừa mới hôm qua!
Kiều Huệ
THÁNG BA NHỚ MẸ
Ngày mai mùng Tám tháng Ba
Con buồn nhớ mẹ đã xa cõi trần
Mẹ người phụ nữ gian truân
Cuộc đời vất vả nhọc nhằn hy sinh
Chẳng khi nào nghĩ đến mình
Chăm lo hạnh phúc gia đình chồng con
Thanh xuân nhòa nhạt héo hon
Thời gian sức mẹ hao mòn già nua
Thân cò dãi nắng dầm mưa
Nuôi con khôn lớn dắt đưa vào đời
Tháng ba ngày tám mẹ ơi
Tôn vinh phụ nữ ngàn lời ngợi ca
Có bao giờ mẹ đòi quà
Chẳng hề biết tám tháng ba ngày gì
Mẹ không than trách điều chi
Công ơn dưỡng dục con ghi vào lòng
Kính dâng ngàn đóa hoa hồng
Con luôn nhớ mẹ khắc trong tim mình.
Trần Kim Dung
LÀNG CỔ ĐƯỜNG LÂM
Những bức tường đá ong bền bỉ
Bao nhiêu chuyện xưa cất giấu trong lòng
Những chum tương ủ men kín tiếng
Hương ngọt ngào làng xóm trăm năm
Đây cổng làng nhuộm giông bão rêu phong
Mái ngói cổ hiền lành trầm lặng
Đa trăm tuổi xòe ô che nắng
Đón bốn phương trời nườm nượp về thăm
Vó ngựa đâu đây còn lộp cộp đá ong
Voi của Ngô Vương nghỉ bên rặng ruối
Ruối cổ thụ xanh nghìn năm tuổi
Như vẫn đứng chờ voi ngựa dừng chân
Có phải ngày xưa,
đây rừng rậm Đường Lâm
Có “Bố Cái Đại Vương” giết hổ?
Có Ngô Quyền mưu cao, trí tỏ
Sông Bạch Đằng nhấn sạch lũ Hoàng Thao?
Mông Phụ, Cam Lâm nhà cổ mời chào
Mây trắng Xứ Đoài ghé thăm Chùa Mía
Giếng nước, sân đình còn nguyên dáng vẻ
Nơi đá khô cằn sinh được hai Vua.
Làng cổ Đường Lâm rộn rã sớm trưa
Tường đá ong như lá phổi phập phồng
ngàn năm vẫn thở ...
Đường Lâm - Tháng 3/2025
Trần Mai Hường
VỢ LIỆT SĨ
(Tặng chị Nguyễn Thị May)
Giấu buồn vào đêm trắng
Không giấu nổi thanh xuân
Người đàn bà tiễn chồng nhập ngũ đã nhiều năm
Nhiều năm tóc búi...
Thanh xuân ơi, má hồng giờ đã sạm
Ngày kết nhụy tình yêu sao quá ngắn
Làm vợ được một tuần rồi tiễn chồng ra trận
Rồi một đời làm dâu...
Đêm đêm ru con bên dốc nhớ
Đêm đêm gọi chồng bên dốc thương
Nhớ mùi chồng chị chạy ra ngõ ngóng
Ngõ vắng im, chị ôm chặt con mình
Rồi xã báo tin anh đã hi sinh
Chiến trường Miền Đông
Cuộc chiến tranh khốc liệt
Tất cả tối sầm quay cuồng trước mặt
Chị thành vợ liệt sĩ từ đây
Rồi ngày lại tiếp ngày
Chị đứng lên làm cột làm kèo làm cửa làm then
Làm chỗ dựa cho cha mẹ anh nương tựa
Đêm đêm chị lại tìm ra ngõ
Chờ linh hồn anh theo gió bay về.
Phùng Hoàng Anh
ÁO DÀI LƯNG GIÓ
Em áo dài
lụa là lưng eo gió
bước dịu dàng mềm con phố em qua
Áo em mỏng
cánh hoa neo vào mộng
ai lá vàng trải thảm ngọc chân em
tóc em suối
xoã ngực trầm hương nắng
ai si mê hồn trổ rễ trăm năm
Vai tần tảo
gánh nhọc nhằn dâu bể
em hiện về từ cổ tích thảo thơm
Chân em bước
cả non sông uyển chuyển
đẩy con thuyền hồn dân tộc xa khơi.