TIN TỨC
icon bar

Trước ngày ra Trường Sa

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-04-16 17:23:45
mail facebook google pos stwis
67 lượt xem

Trường Sa, trong bài viết này, không chỉ là một điểm đến ngoài khơi, mà là một điểm tụ của ký ức, của văn chương và của những rung động rất riêng. Từ cảm xúc trước chuyến đi, đến trải nghiệm đọc Đảo chìm của Trần Đăng Khoa, rồi kết lại bằng một ký họa chân dung nhà thơ – ba phần tưởng như rời rạc lại liền mạch trong một dòng chảy chung: hướng về biển đảo bằng cả trái tim và ý thức. Ở đó, Trường Sa hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng, như một phần không thể tách rời của đời sống tinh thần người viết.
 

TRƯỚC NGÀY RA TRƯỜNG SA
 

Nhận tin vui vào một chiều yên ắng
Mà tim tôi sóng dậy tự bao giờ
Nhiều năm tháng thầm hướng về xa vắng
Để lúc này… như đang bước trong mơ!

 

Từ quê biển, tôi lại về với biển
Chặng đường quen mà gió bỗng khác đi
Nghe trong ngực một Trường Sa hiển hiện
Chưa tới nơi… mà sóng đã thầm thì

 

Tôi sẽ thăm các chiến binh anh dũng
Nằm lại Gạc Ma – hóa sóng nước mây trời
Sẽ đến chào những chàng trai ôm súng
Lặng thầm làm cột mốc giữa trùng khơi

 

Tôi sẽ đến thăm những đảo chìm đảo nổi
Tổ quốc ta – thương đến nhói lòng
Mỗi tấc biển đang từng giờ dậy sóng
Mãi tạc hình bằng máu thịt cha ông

 

Và có thể… giữa mênh mông sóng nước
Tôi lặng im, chẳng nói nên lời
Chỉ nghe rõ trong mình điều thao thức:
Biển của ta – quyết chẳng thể buông lơi!

6/4/2026

Nguyên Hùng
 

 

ĐỌC “ĐẢO CHÌM”

Đầu tháng Tư, tôi nhận được cuộc gọi của nhà thơ Trần Đăng Khoa hỏi xin địa chỉ để gửi tặng hai cuốn sách mới in theo đơn đặt hàng của Nhà nước (Trần Đăng Khoa – Tác phẩm, tập 1: Thơ; tập 2: Văn xuôi). Nhân dịp này, tôi “xin ké” thêm một cuốn Đảo chìm mà bấy lâu vẫn nghe nhắc đến nhưng chưa có dịp đọc. Vài ngày sau, ba cuốn sách được gửi tới. Tôi nhắn tin cảm ơn, và ngay sau đó nhận lại một cuộc gọi dài, với lời dặn đọc theo thứ tự – giản dị mà thân tình.

Đảo chìm không chỉ là một tác phẩm viết về Trường Sa, mà là một lát cắt sống động về đời sống người lính nơi đầu sóng. Bằng lối viết chắt lọc, tiết chế, giàu chất thơ, Trần Đăng Khoa dựng lên một Trường Sa vừa khắc nghiệt vừa rất đỗi đời thường – nơi những con người bình dị lặng thầm giữ gìn phần lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc. Đọc Đảo chìm, ta không chỉ gặp văn chương, mà còn chạm vào một phần sự thật – được kể bằng trải nghiệm, ký ức và tình yêu biển đảo sâu sắc.

Đọc xong, tôi có một cảm giác lạ: hơi… mất tự tin. Lâu nay mình cũng có viết ít nhiều về biển, nhưng văn Trần Đăng Khoa về biển lại “như không viết”. Câu ngắn, chữ ít, đọc nhanh mà dư âm còn lại rất lâu. Có đoạn ngắn đến mức tưởng như chưa kịp bắt đầu. Sự kiệm lời ấy ban đầu khiến tôi băn khoăn, rồi dần hiểu: ở ngoài đảo, nước ngọt phải chắt chiu từng giọt, thì chữ nghĩa cũng không thể phung phí.

Điều đáng quý của Đảo chìm là không cố đẩy cảm xúc lên cao trào. Tác phẩm không hô hào, không lên giọng, mà để người đọc tự lặng đi. Khép lại trang sách, đọng lại là một nỗi thương rất thật – thương những người lính đảo, đến mức ngay cả khi ngồi giữa thành phố, cũng thấy lòng mình chùng xuống.

Tôi cũng nhận ra một thiếu sót của mình: một cuốn sách đáng đọc như thế mà đã không tìm đọc sớm hơn, kể cả khi viết ký họa thơ về Trần Đăng Khoa. Thậm chí, trước khi in tập 102 mảnh ghép văn nhân (2017), chính tác giả đã lưu ý bổ sung Đảo chìm vào danh mục tác phẩm, mà tôi vẫn chưa kịp tìm hiểu. Nay xin được “chuộc lỗi” bằng việc cập nhật lại bài ký họa, đồng thời sửa một chi tiết nhỏ: từ “Chơi với Vàng với Vện” thành “Chơi với Giun với Vện”. Một chữ thôi, nhưng làm câu thơ gần hơn với chất thôn quê – và cũng gần hơn với chính ký ức của mình.

 

TRẦN ĐĂNG KHOA

(Ký họa)
 

Từ góc sân nhà em
Chơi với Giun với Vện
Ăn hạt gạo làng ta
Lớn lên thành lính biển.
 

Khúc hát người anh hùng
Vẫn còn vang vọng mãi
Yêu bạn, họa chân dung
Quý tài, mời đối thoại.
 

Xa nước, học nghề văn(*)
Thương đảo chìm canh biển
Đợi mưa đảo Sinh Tồn
Như mong người yêu đến.
 

Thần đồng nay làm quan
Vẫn em em bác bác
Dáng chú Cuội nông dân
Mà hoạt ngôn – hóm – sắc!
 

Viết: 22/12/2016 – Sửa: 6/4/2026
Nguyên Hùng

(*) Trường viết văn mang tên

Bài viết liên quan

Xem thêm
Làm sao đổi được một miền gọi nhau
Thôn – làng có thể đổi tên/ Làm sao đổi được một miền gọi nhau.
Xem thêm
Chuyện thế giới – Chuyện xứ ta
Hai bài thơ này được viết từ hai câu chuyện khác nhau: một ở ngoài kia, một ở ngay quanh ta.
Xem thêm
Ở lại Hà Giang
Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ/ Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Nhờ đọc “Đảo chìm”… một ý hay bỗng nổi lên
Ký họa thơ này, hóa ra… tác giả cũng có quyền “đồng sáng tác”. Nhưng phải công nhận, ông Khoa sửa một chữ “Giun” – là làm cả bài thơ… đậm đất hơn hẳn.
Xem thêm
Chuyện trên trời, việc dưới ao
Chuyện trên trời thì xa, chuyện quanh ta… chép lại mua vuicool
Xem thêm
Một cõi đi về… và một cõi ở lại
Trịnh Công Sơn (1939–2001) – người đã đi qua cõi tạm, nhưng còn ở lại rất lâu trong những câu hát.
Xem thêm
Tôi lại về đây tưởng niệm một thời
Anh lại về đây tưởng niệm một thời/ Đã theo em đến nơi nào xa lắm
Xem thêm
Trần Nhuận Minh - Nhà thơ áp tải sự thật
Nói về nghề văn, nhà thơ Trần Nhuận Minh chia sẻ: “Có một nỗi niềm nào đó thực sự ám ảnh anh, buộc anh phải viết ra, để giữ thăng bằng cho chính bản thân mình”.
Xem thêm
Nghĩ vụn về thơ nhân Ngày Thơ Thế giới
Thơ không thể khiến các quốc gia chấm dứt những cuộc chiến, nhưng có thể khiến con người biết cảm thông, biết đau trước nỗi đau của người khác, và biết rằng… nỗi buồn không có biên giới.
Xem thêm
Giấc mơ đưa cháu về quê
Viết cho cháu – khi cháu còn chưa biết quê là gì...
Xem thêm
Sáu năm và một câu hỏi: Đâu ngày hạnh phúc?
Hai bài thơ viết vào 20/3/2020 và 20/3/2026: Khi hạnh phúc trở thành một câu hỏi
Xem thêm
Hữu Mai không viết để làm nên huyền thoại
Nhà văn Hữu Mai (1926–2007) là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền văn học cách mạng Việt Nam, người đã dành trọn đời mình để viết về chiến tranh và con người trong chiến tranh bằng một giọng điệu điềm đạm, chân thành.
Xem thêm
Tô Hoài – người kể chuyện bền bỉ của văn học Việt Nam
Tô Hoài là một trong những nhà văn không cần huyền thoại… bởi chính đời sống của ông đã là một huyền thoại lặng thầm.
Xem thêm
Bạn già - bạ giàn nào cũng leo
Chúng tôi – những người bạn già – không còn khả năng leo núi nữa… nhưng bạ giàn nào cũng leocool.
Xem thêm
Đường xưa áo trắng | Thơ Nguyên Hùng – Nhạc Minh Thu
Đường xưa có thể đã xa, nhưng hương cỏ và tà áo trắng dường như vẫn còn đâu đây…
Xem thêm
Khi các thi sĩ bước vào nghị trường
Trong loạt Ký họa thơ này, tôi thử phác vài nét chân dung những thi sĩ từng “ghé qua nghị trường”: vài nét ký họa thôi, nhưng hy vọng vẫn nhận ra bóng dáng những nhà thơ đã từng vừa làm thơ, vừa làm… ông nghị.
Xem thêm
Chân dung văn nhân – Khi thơ vô tình đi trước vinh danh
Chùm 10 ký họa thơ đăng Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số tháng 4-2026
Xem thêm
Giữa tên lửa và… thơ
Chùm 2 bài: 3 cụ xứ Gừng & Giữa tên lửa và… thơ
Xem thêm
Ta tuổi gì?
Chùm 2 bài: Ta tuổi gì? và Gặp lại mình
Xem thêm