- Thơ Nguyên Hùng
- Đèn biển Trường Sa Đông
Đèn biển Trường Sa Đông
Tôi đã không kịp leo lên ngọn hải đăng Trường Sa Đông. Nhưng đôi khi, ký ức đẹp nhất lại đến từ những điều tưởng như bỏ lỡ. Một giờ ngồi dưới chân tháp cùng lính đảo, một câu chuyện về đất liền, về thơ, về những mùa biển động… và chợt hiểu: không cần đứng thật cao để nhìn biển, chỉ cần ngồi cạnh người giữ biển, đã thấy biển trong lòng.
.jpg)
Cùng thượng tá Hà Văn Hậu (mà tôi gọi vui là Hà Thiên Hậu - Hầu Thiên Hạ
)
Ở Trường Sa Đông
một ngọn hải đăng vươn thẳng lên trời
thân tháp đỏ trắng
như muốn vươn chạm mây
giữa gió mặn và nắng lửa
vẫn lặng lẽ giữ một miền ánh sáng
Bạn tôi nói
đứng trên kia
biển mở ra đến tận chân trời
tàu nhỏ như nét vẽ
mây như gần hơn
Hôm ấy
tôi không kịp leo lên
mải cùng người lính đảo ngồi dưới chân tháp
mở cuốn Ký họa thơ
đọc anh nghe về Trần Đăng Khoa
một nhà thơ lính biển ngày nào
gió thổi qua vai áo bạc màu muối
nụ cười người lính trẻ
sáng hơn nắng
Chúng tôi nói chuyện về đất liền
về thơ
về những mùa biển động
về nỗi nhớ nhà không gọi thành tên
Tôi chợt nghĩ
chẳng tiếc gì đâu
đôi khi
không cần đứng thật cao để nhìn biển
chỉ cần ngồi cạnh người giữ biển
đã thấy biển trong lòng
Đêm xuống
ngọn hải đăng kia rồi sẽ thức
ánh sáng quét ngang trùng khơi
dẫn đường cho những con tàu đi qua
còn tôi
mang theo một ánh sáng khác
không ở đỉnh tháp
mà ở dưới chân tháp
nơi có người lính đảo
lặng lẽ giữ biển trời
và giữ cho lòng người
khỏi lạc giữa những đợt sóng dâng…
27/5/2026
Nguyên Hùng
Thực hiện: Lê Thanh (VOV)
.jpg)
.jpg)

.jpg)
Ảnh: Phạm Tuấn - Nguyên Hùng - Lê Thanh.