- Thơ Nguyên Hùng
- Người giữ chùa trên đảo Sơn Ca
Người giữ chùa trên đảo Sơn Ca
Giữa biển trời Trường Sa, không chỉ có những người lính ngày đêm canh giữ chủ quyền…mà còn có những mái chùa lặng lẽ ngân tiếng chuông giữa gió mặn và sóng xa.
Ở đảo Sơn Ca, tôi đã gặp một người giữ chùa như thế. Anh là Đại úy – y sĩ Đỗ Như Cường, quê Bắc Ninh, ra đảo với nhiệm vụ chăm lo sức khỏe cho bộ đội. Nhưng giữa đảo xa ấy, Cường còn được phân công kiêm nhiệm việc trông chùa Sơn Linh.
Người lính Đỗ Như Cường, bên cạnh công việc của một y sĩ quân y, còn lặng lẽ chăm lo phần khói nhang, giữ tiếng mõ, giữ một khoảng bình yên rất Việt giữa trùng khơi.
Xin chia sẻ bài thơ nhỏ dưới đây như một lời tri ân đối với những con người âm thầm gìn giữ đời sống tâm linh nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc.

Ảnh minh họa: AI (từ ảnh selfie ở cuối trang
)
NGƯỜI GIỮ CHÙA TRÊN ĐẢO SƠN CA
Bên mép sóng - ngôi chùa không còn mới
Tiếng chuông ngân hòa nhịp quân y
Người y sĩ đi qua hai cõi
Một bên đời, một phía từ bi
Anh bắt mạch cho người lính đảo
Sau một ca nắng cháy vai trần
Rồi lặng lẽ đến lau bàn thờ Phật
Thắp cho đời những nén tri ân
Có những vết thương nhìn thấy được
Có nỗi đau giấu kín trong lòng
Một viên thuốc làm nguôi phần xác
Một hồi chuông giữ ấm phần hồn
Bỗng vụt hiện vòng tròn bất tử
Khi dâng hương xin tỏ lòng thành
Trước vong linh các anh hùng liệt sĩ
Tôi biết hứa gì với các anh?
Người y sĩ miệt mài tiếp lửa
Khói bay lên chạm mái chùa cong
Tôi bỗng hiểu nơi đầu sóng gió
Giữ con người… là giữ non sông.
17/5/2026
Nguyên Hùng
.jpg)
Bên bia đá ghi tên 64 AHLS hy sinh tại Gạc Ma ngày 14/3/1988 ở Chùa Linh Sơn (đảo Sơn Ca).
.jpg)
Tác giả cùng Đại úy y sĩ Đỗ Như Cường (quê Bắc Ninh) tại chùa Linh Sơn trên đảo Sơn Ca.