TIN TỨC
icon bar

Bốn văn nhân, một mạch văn chương

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-04-09 07:42:51
mail facebook google pos stwis
681 lượt xem

Trong vòng mười tám tháng, văn đàn Việt Nam liên tiếp đón nhận những mất mát buồn thương trước sự ra đi của bốn nhà văn, nhà thơ từng gắn bó với tạp chí Văn nghệ Quân đội và báo Văn nghệ: Nguyễn Khắc Trường (2/10/2024), Khuất Quang Thụy (5/3/2025), Ngô Vĩnh Bình (5/9/2025) và Nguyễn Đức Mậu (7/4/2026). Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.

Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương - Ảnh dựng với sự trợ giúp của AIheart

Nhà văn Nguyễn Khắc Trường là một trong những cây bút văn xuôi tiêu biểu viết về nông thôn thời kỳ đổi mới. Từ Cửa khẩu, Thác rừng đến Mảnh đất lắm người nhiều ma, ông đã khắc họa một làng quê nửa thực nửa huyền, nơi những phận người chênh vênh giữa biến động thời cuộc. Văn ông giàu chất đời, có khi dữ dội, có khi trầm lắng, nhưng luôn khiến người đọc giật mình nhận ra những điều tưởng như đã khuất trong ký ức cộng đồng.

Nhà văn Khuất Quang Thụy là một cây bút văn xuôi tiêu biểu của dòng văn học chiến tranh và hậu chiến. Từ những năm tháng trực tiếp chiến đấu trên nhiều chiến trường khốc liệt, ông đã kiến tạo nên một thế giới tiểu thuyết giàu hiện thực và chiều sâu nhân bản. Những tác phẩm như Trong cơn gió lốc, Những bức tường lửa, Góc tăm tối cuối cùng... không chỉ tái hiện chiến tranh, mà còn đi sâu vào những vùng khuất của con người, nơi cái thiện - cái ác, ánh sáng - bóng tối luôn giằng co. Văn của ông chắc, điềm và mang sức nặng của một người từng trải.

Nhà văn Ngô Vĩnh Bình lại mang đến một diện mạo khác: một người viết văn, làm phê bình và tổ chức đời sống văn học với tinh thần dung dị mà bền bỉ. Từ những công trình như Thanh Tịnh qua giai thoại, Chuyện nhặt dọc đường văn, đến các tập tiểu luận về văn học chiến tranh, ông cho thấy một trí tuệ điềm đạm, một tình yêu văn chương không ồn ào nhưng sâu sắc. Ở ông, người ta gặp một dáng dấp nhà văn - nhà báo - người làm nghề, luôn lặng lẽ góp phần giữ gìn và bồi đắp đời sống văn học.

Và nếu ba người trước để lại dấu ấn bằng văn xuôi và suy tư phê bình, thì Nguyễn Đức Mậu khép lại mạch ấy bằng một giọng thơ lặng mà sâu. Ông là một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ nhà thơ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, để lại một gia tài thơ ca giàu cảm xúc và ám ảnh. Từ Cây xanh đất lửa, Mưa trong rừng cháy, đến những bài thơ về người lính, về đồng đội đã nằm lại, thơ ông luôn mang một giọng điệu riêng: giản dị mà thấm, lặng mà sâu.

Trong lòng công chúng rộng rãi, ông còn được biết đến như người viết lời ca khúc Màu hoa đỏ (nhạc Thuận Yến) - một bài ca đi cùng năm tháng, gợi nhớ những hy sinh lặng lẽ của người lính. Dẫu không xem đó là một bài thơ độc lập trong sự nghiệp của mình, nhưng chính từ mạch cảm xúc ấy, có thể thấy rõ một điều: Ông viết như sống lại những gì đã đi qua, để rồi “gieo những con chữ mẩy vàng hạt giống” vào lòng người đọc. Mời nghe ca khúc Màu hoa đỏ với giọng hát NSND Thái Bảo ở phía dưới.

Bốn người, bốn dáng văn, giờ đã đi xa. Nhưng nhìn lại, ta thấy họ không chỉ là những người cầm bút, mà còn là những nhân chứng của một thời - những người đã góp phần tạo nên một dòng chảy văn học mang đậm dấu ấn chiến tranh và hậu chiến trong văn học Việt Nam hiện đại.

Trong cuốn Ký họa thơ (81 chân dung văn học), tôi có những bài viết nhỏ về họ - như những nét phác ghi lại một dáng văn, một dáng người. Nay xin được chia sẻ lại, như một cách tri ân và tiễn biệt.

Bốn người đã đi, nhưng một mạch văn chương, vẫn còn ở lại.


MÀU HOA ĐỎ - NSND Thái Bảo | Nhạc: Thuận Yến, Lời: Nguyễn Đức Mậu

Bài viết liên quan

Xem thêm
Có một ngôi nhà chơi vơi giữa biển
Có một ngôi nhà chơi vơi giữa biểnQuanh năm sóng đập dưới chân
Xem thêm
Giữa lòng tàu đỏ lửa - Hơi ấm giữa hải trình
Người ta nhớ những người lính biển/ Đứng canh trời nước giữa trùng dương/ Nhưng sau mỗi chuyến tàu cập bến/ Là những người giữ ngọn lửa yêu thương.
Xem thêm
Trường Sa đánh thức cảm xúc và khơi nguồn cảm hứng bất tận cho nghệ sĩ
Không chỉ là nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc, Trường Sa còn trở thành nguồn cảm hứng đặc biệt trong hành trình sáng tạo của nhiều văn nghệ sĩ. Từ những vần thơ xúc động, những bức ký họa giữa biển trời đến những chia sẻ đầy suy ngẫm của người cầm bút… tất cả đã góp phần lan tỏa tình yêu biển đảo quê hương bằng ngôn ngữ của nghệ thuật.
Xem thêm
Mang đất nước ra giữa biển
“Mang đất nước ra giữa biển” là một ghi chép của tôi từ Nhà giàn DK1/16 – Phúc Tần, nơi người lính biển không chỉ canh giữ sóng gió, mà còn lặng lẽ đem hồn nước neo vào biển sâu.
Xem thêm
Một thoáng Trường Sa Đông
“Một thoáng Trường Sa Đông” là một ghi chép nhỏ bằng thơ của tôi sau cuộc một gặp gỡ chỉ trong vài ba giờ đồng hồ như thế - nơi một chuyến đi ngắn ngủi đã kịp hóa thành “tứ trùng dương” mang về từ biển đảo quê hương.
Xem thêm
Dưới vòm xanh Nam Yết
“Dưới vòm xanh Nam Yết” là một ghi chép nhỏ của tôi về khoảnh khắc khi đặt chân đến nơi đây - một thoáng đi qua, nhưng đủ để mang theo mãi bóng mát của Trường Sa trong lòng mình.
Xem thêm
Những mảnh xanh ở đảo xa
“Những mảnh xanh ở đảo xa” không chỉ là câu chuyện về cây cối, về những cơn mưa đầu mùa hay những mầm non vượt sóng từ đất liền ra đảo… mà còn là câu chuyện về niềm tin, về sự bền bỉ của những người lính đang ngày ngày giữ biển.
Xem thêm
Người giữ chùa trên đảo Sơn Ca
Một viên thuốc làm nguôi phần xác/ Một hồi chuông giữ ấm phần hồn
Xem thêm
Người vẽ lính nơi Trường Sa
Hồ Minh Quân không ồn ào chuyện kể/ Chỉ lặng thầm lưu giữ những mắt, mi
Xem thêm
Viếng Bác giữa Trường Sa
Trong hành trình của Đoàn công tác số 14 đến quần đảo Trường Sa và Nhà giàn DK1, tôi đã có dịp viếng Bác Hồ tại Nhà tưởng niệm Người trên đảo Trường Sa. Giữa biển trời mênh mang, giữa tiếng sóng và gió mặn đầu sóng, nén nhang dâng Bác hôm ấy bỗng trở thành một ký ức rất khác…
Xem thêm
Một mái chùa giữa biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Sau những ngày đến với Trường Sa, tôi mang về không chỉ ký ức của biển trời đầu sóng mà còn là những rung cảm trước đời sống văn hóa – tâm linh và những tấm lòng thiện nguyện âm thầm hướng ra đảo xa. “Một mái chùa giữa biển” và “Trái tim nhà Phật” là hai ghi chép bằng thơ về sự bình yên, nhân ái và nghĩa tình đang hiện hữu giữa trùng khơi hôm nay.
Xem thêm
Nơi con tàu ôm ghì bãi đá
Đối với nhiều người đến Đá Lớn B hôm nay, xác tàu HQ 701 không chỉ là di tích lịch sử, mà còn là biểu tượng của tinh thần quyết giữ từng tấc đảo, tấc biển thiêng liêng của Tổ quốc.
Xem thêm
Giữa biển còn nghe tiếng các anh – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa biển đảo Trường Sa, có những khoảnh khắc khiến người ta lặng đi trước Tổ quốc; cũng có những phút giây rất đời thường làm bật lên tiếng cười giữa nắng gió biển xa.
Xem thêm
Gieo xanh giữa trùng khơi – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa Biển Đông gió mặn cháy dachúng tôi mang theo một lời hẹnkhông phải lời thề của lính đảochỉ là những mầm xanh rất đỗi dịu hiền.
Xem thêm
Người giữ nhịp giữa khơi xa
Mai này về lại phố đôngcó thể người ta quên tên những con sóngnhưng mãi còn nhớtrong hải trình năm ấycó một người sĩ quanđã giữ nhịp cho ba trăm trái timđi trọnmột cung đường biển mẹ.
Xem thêm
Hoa Lư & Dấu chân tiền nhân
Từ Hoa Lư mở nước đến Tràng An hôm nay, non sông vẫn mang trong mình dấu ấn của tiền nhân. Một khúc hùng ca và một khoảng lặng – đủ để thấy lịch sử không chỉ ở phía sau, mà vẫn hiện diện trong từng dáng núi, dòng sông
Xem thêm
Tháng Tư – gặp lại hai giọng thơ: Hoàng Nhuận Cầm, Lưu Quang Vũ
Hè về, nhớ về hai gương mặt thơ quen thuộc của một thế hệ: Hoàng Nhuận Cầm và Lưu Quang Vũ.
Xem thêm
Trời bắt số đào hoa - Chùm thơ Nguyên Hùng
Ta dễ tính, gặp số nào cũng gật/ Nên trời đì bắt số… đào hoa
Xem thêm
Nha Trang không biển & Một mình với biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
Xem thêm
Nam Định vang mãi khúc tình quê
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.
Xem thêm