- Thơ Nguyên Hùng
- Đường xưa áo trắng | Thơ Nguyên Hùng – Nhạc Minh Thu
Đường xưa áo trắng | Thơ Nguyên Hùng – Nhạc Minh Thu
Từ những câu thơ trong bài "Đường xưa áo trắng" của tôi, nhạc sĩ Minh Thu đã viết nên ca khúc cùng tên – một giai điệu mềm mại, bồng bềnh như ký ức đang trở về. Trong nhịp nhạc nhẹ nhàng ấy, phượng hồng lại xòe ô đỏ, hương cỏ lại thơm trên con đường cũ, và tà áo trắng năm nào dường như vẫn đang bay trong gió đồng quê.
Bài hát mở ra bằng lời gọi rất khẽ: “Đường xưa, đường xưa thơm hương cỏ…” như một cách đánh thức miền ký ức đã ngủ yên. Và rồi khi giai điệu khép lại trong câu ngân “đường xưa ơi, đường xưa…”, người nghe chợt nhận ra rằng con đường ấy không chỉ thuộc về một thời đã qua, mà vẫn còn lặng lẽ đi cùng ta trong suốt hành trình đời sống.
Một khúc hát dịu dàng về tuổi áo trắng – nơi những bước chân đã xa mà hương thơm của ký ức dường như vẫn còn đâu đây.
Mời quý vị và các bạn cùng nghe một trong những ca khúc phổ thơ Nguyên Hùng đầu tiên (những năm 2006-2007)![]()
ĐƯỜNG XƯA ÁO TRẮNG
Thơ: Nguyên Hùng
Nhạc & trình bày: Minh Thu
Dựng clip: Nguyên Hùng
Nguyên tác thơ
ĐƯỜNG XƯA ÁO TRẮNG
Đường xưa xanh mộng ước
Đôi chân bước nhẹ thênh
Bầu trời xanh ngọc biếc
Tóc em trôi bồng bềnh.
Đường xưa thơm hương cỏ
Dấu chân em thật mềm
Phượng hồng xòe ô đỏ
Làm khung trời dịu êm.
Đường xưa chưa lấm bụi
Trắng ngần tà áo em
Gió đồng quê nhẹ thổi
Mơn man hồng gót sen.
Đường xưa ai trông đợi
Câu thơ cầm trên tay
Gặp nhau rồi xa vội
Hương như còn đâu đây…
2006 - Nguyên Hùng
