- Thơ Nguyên Hùng
- Nghĩ vụn về thơ nhân Ngày Thơ Thế giới
Nghĩ vụn về thơ nhân Ngày Thơ Thế giới
Mới hôm kia, 21/3 – Ngày Thơ Thế giới. Nhưng có lẽ không nhiều người biết, và cũng không mấy ai nhớ. Một phần vì Ngày Thơ Việt Nam vừa diễn ra vào dịp Nguyên Tiêu; phần khác - thường lớn hơn - bởi cuộc sống còn quá nhiều lo toan, nhất là khi những biến động thời sự đang tác động đến từng bữa cơm, manh áo…
Tuy vậy, giữa bao nhiêu biến động của thế giới, con người vẫn cần thơ. Không phải để trốn tránh thực tại, mà để giữ lại phần người trong mình - khi thực tại đôi khi quá khắc nghiệt.
Nhân dịp này, Nguyên Hùng xin đăng lại một chùm thơ ngắn - có thể gọi là “về thơ”. Tác giả không có ý lập ngôn hay tuyên ngôn gì, chỉ là vài chia sẻ, bày tỏ.
Thơ không thể khiến các quốc gia chấm dứt những cuộc chiến, nhưng có thể khiến con người biết cảm thông, biết đau trước nỗi đau của người khác, và biết rằng… nỗi buồn không có biên giới.
Nhưng có lẽ, làm thơ trước hết là để… tự nói với mình.

1. TRÓT
Trót rồi duyên nợ thơ ca
Cũng nên biết, ấy chỉ là cuộc chơi
Thi nhân đích thực mấy người?
Có thơ bay vút lên trời mấy ai?
2. THƠ TA
Thơ ta như đếm, cũ xì
Chẳng biết ngộ, không tiên tri siêu hình
Quẩn quanh chỉ mấy mảnh tình
Vắt lên kéo xuống tự mình trói ta.
3. AQ THỜI NAY
Giàu nghèo chết cũng về trời
Hai tay trắng bạc như vôi, khác gì
Tiền vàng chẳng thể mang đi
Thì khi đang sống sân si hóa thừa.
Và đôi khi, thơ cũng phải biết… giật mình.

4. CHUÔNG GIÓ
Mỗi nhà văn một tiếng chuông
Bổng trầm trong đục - vui buồn rung lên!
Xin đừng vô cảm lặng im
Kẻo làm gió giận nhấn chìm thuyền văn.
5. KHI TA THƠ THẨN
Khi ta uống rượu cùng trăng
Ngoài kia nhân thế gồng căng hết mình
Khi ta ngồi viết thơ tình
Ngoài kia biển cháy, thái bình lâm nguy!
Nguyên Hùng
(Rút từ tập "108 Đoản khúc thơ", Nxb Hội Nhà văn, 2019)