TIN TỨC
icon bar

Sáu năm và một câu hỏi: Đâu ngày hạnh phúc?

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-03-21 16:14:02
mail facebook google pos stwis
915 lượt xem

Sáu năm – từ đại dịch covid-19 đến chiến tranh ở Ucraina, Dải Gaza và Iran, thế giới đã đi qua những biến cố khác nhau, nhưng nỗi bất an của con người dường như vẫn còn nguyên vẹn. Đặt cạnh nhau hai bài thơ viết vào Ngày Quốc tế Hạnh phúc 20/3 của hai thời điểm 2020 và 2026, Nguyên Hùng không chỉ ghi lại những ám ảnh của thời cuộc, mà còn cho thấy một hành trình nhận thức: từ nỗi sợ trước thiên tai đến nỗi trăn trở trước chính con người. Ở đó, câu hỏi về hạnh phúc không còn là cảm xúc cá nhân, mà trở thành một vấn đề của lương tri và nhân loại.
 


ĐÂU NGÀY HẠNH PHÚC?
 

Thế giới hôm nay – đâu ngày hạnh phúc

Người Ucraina, Palestine – lửa vẫn cháy trên đầu

Bầu trời đêm sáng rực những vì sao tà ác

Rơi xuống phố - làng… thành suối máu sâu.

 

Nỗi sợ chiến tranh lan nhanh hơn đại dịch

Những bản tin dày theo khói phủ địa cầu

Trẻ em ngủ dưới hầm trong tiếng rít

Giấc mơ nào cũng vỡ giữa đêm thâu

 

Những địa danh quen bỗng thành xa lạ

Bản đồ loang như một vết thương bầm

Người ta gọi đó là “đòn đáp trả”

Nhưng đất thì đau… vì xương thịt thường dân.

 

Những kho lương nhường phần cho vũ khí

Những bàn tay bấm nút lạnh hơn cả giá đông

Ai cũng nói mình đứng về chính nghĩa

Chỉ nỗi buồn không thuộc về ai, và không có biên phòng.
 

***
 

Vẫn có những buổi sáng bình yên đến lặng

Một góc trời vẳng tiếng nhạc đâu đây

Ngồi thưởng trà, nghe chim nơi ban công gọi nắng

Mà thấy như mắc nợ thế gian này

 

Nếu có một ngày gọi là Hạnh phúc

Xin đừng tính bằng yên ổn của riêng mình

Hãy tính bằng số phận đang chìm trong bạo lực

Và trẻ thơ không còn vẽ chiến tranh.

 

Ngày Quốc tế Hạnh phúc, 20/3/2026

N.H.

 

KHÔNG NGÀY HẠNH PHÚC
 

Thế giới giờ đây không ngày hạnh phúc

Cái vương miện xấu xa cào tóe máu Mặt Trời(*)

Trời nổi giận quyết trừng phạt loài người

Triệu cái chết hồn thét gào trong lửa.

 

Châu Âu văn minh chìm trong khiếp sợ

Nước Mỹ kiêu hùng đóng cửa, hoang mang

Ngàn tỷ đô-la thành hàng mã hóa vàng

Cầu Trời Đất mau cho qua kiếp nạn.


(*) Corona (Crown): vương miện.

Ngày Quốc tế Hạnh phúc, 20/3/2020

Nguyên Hùng
 

Mời nghe ca khúc cùng tên:

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những mùa tháng Bảy còn ở lại - Chùm thơ Nguyên Hùng
Có những mùa tháng Bảy không chỉ trở về trên tờ lịch, mà còn trở về trong ký ức của mỗi người Việt Nam.
Xem thêm
Tháng Bảy – Những ngày sinh còn ở lại
Lật một tờ lịch tháng Bảy, đôi khi cũng là mở lại một trang văn. Có những ngày sinh đã đi qua rất lâu, nhưng văn chương của họ vẫn ở lại trong ký ức nhiều thế hệ bạn đọc.
Xem thêm
Con nước miền Tây
Mẹ nhìn phù sa ngày sạ lúa/ Cha buông câu nhịp ánh trăng gầy/ Bao việc nhà đâu cần xem lịch/ Cứ thuận theo con nước vơi đầy.
Xem thêm
Từ một hải trình – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa khơi xa cờ reo tiếng gió/ Quốc ca vang dậy góc trời xa/ Tôi ngước lên nhìn màu cờ đỏ/ Bỗng thấy mình chỉ hạt phù sa.
Xem thêm
Vàm Lũng và con đường không số hiệu
Biển từng giấu những chiến công bất hủ/ Rừng chở che bao gương mặt anh hùng/ Mỗi con sóng mang một câu chuyện cũ / Mỗi gốc cây còn hằn dấu kiên trung.
Xem thêm
Mùa sen Đồng Tháp Mười
Có miền quê khi xa rồi vẫn nhớ/ Bởi hương sen còn đọng trong lòng/ Nước nổi mang theo mùa sen nở/ Đồng Tháp thơm từ những cánh sen hồng.
Xem thêm
Cây đước nói gì với biển
Đứng trước biển, chẳng nói gì với biển/ Đước âm thầm xanh đến tận trời xa/ Trước khách thăm, đước như trao lời hẹn/Về lại miền đang vươn phía Trường Sa…
Xem thêm
Nơi Người chưa đến...
Người chưa đến nhưng chưa từng vắng mặt/ Trong mái tranh, rặng đước thuở nào/ Trong mắt mẹ tiễn con đi đánh giặc/ Trong câu hò len lỏi giữa rừng sâu.
Xem thêm
Tìm về tiếng đờn phương Nam
Về Bạc Liêu tìm tiếng đờn thuở trước/ Nghe câu Hoài Lang ngân giữa đêm sâu/ Ai đã gảy nỗi lòng thành sông nước/ Để trăm năm nối tiếp những nhịp cầu.
Xem thêm
Về bên Người ở Cao Lãnh
Một người rất đỗi bình thường/ Vì dân, đi trọn con đường thanh liêm/ Lòng dân nở một đài sen/ Giữ Người ở lại cùng miền yêu thương.
Xem thêm
Tiếng chèo Xẻo Quýt
Cô chèo khẽ, sợ làm đau ký ức/ Đang ngủ yên dưới bóng lá ven bờ.
Xem thêm
Xứ Dừa vẫn xanh
Qua tháng năm, dẫu mang thêm tên mới/ Xứ Dừa này vẫn một sắc xanh thôi/ Vẫn ươm tiếp màu xanh nhân nghĩa/ Xanh niềm tin, xanh hy vọng, xanh đời.
Xem thêm
Dưới bóng Nguyễn Đình Chiểu
Hôm nay, đứng dưới bóng xanh Đồ Chiểu/ Nghe gió Bến Tre đồng khởi rừng dừa/ Trước lăng mộ tiền nhân, tôi bỗng hiểu:/ Có những người... nhắm mắt để nhìn xa.
Xem thêm
Điều đáng sợ không phải là một hòn đá...
Đám đông không có khuôn mặt/ Nhưng hòn đá nào cũng có dấu tay.
Xem thêm
Một ngày – hai tờ báo – ba bài thơ
Ba bài thơ thuộc hai mạch đề tài khác nhau, được đăng trên hai tờ báo văn nghệ đúng vào một ngày thật đặc biệt.
Xem thêm
Ngôi nhà giữa biển
Suốt bảy ngày ấy/ Con tàu 571 không chỉ chở chúng tôi đi/ Mà đã cho chúng tôi một ngôi nhà/ Mang tên Trường Sa.
Xem thêm
Trường Sa trong tôi
Có chuyến đi khép rồi vẫn mở/ Cho lòng mình chạm cánh chim bay/ Khi đảo xa không còn cách trở/ Tổ quốc trong ta lớn mỗi ngày….
Xem thêm
Cam Ranh ngày về
Người trở về với công việc đang chờ/ Người xuôi vào, kẻ ngược ra/ Con tàu lại mong một hải trình mới/ Và Cam Ranh như chưa có cuộc chia xa.
Xem thêm
Mưa trên đảo Sơn Ca
Với đất liền, đó chỉ là cơn mưa.Với Trường Sa, đó là niềm vui của cây lá, của công trình đang xây dựng và của những người đang ngày đêm làm xanh hòn đảo.
Xem thêm
Ô cửa lớp nhìn ra biển
Trong hải trình đến Trường Sa, những lớp học nhỏ trên các đảo Song Tử Tây và Sinh Tồn là những nơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. Ngoài ô cửa là biển, trong lớp là những ánh mắt trẻ thơ và người thầy lặng lẽ gieo yêu thương.
Xem thêm