TIN TỨC
icon bar

Tôi lại về đây tưởng niệm một thời

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-03-30 11:53:14
mail facebook google pos stwis
618 lượt xem

Tôi trở lại chốn cũ, mang theo một ký ức không còn nguyên vẹn. Những năm tháng dạy học, một mái nhà và hai đứa con… tưởng đã đi xa, mà vẫn còn đó trong từng chi tiết nhỏ. Hai bài thơ này là một nén hương lòng, dành cho người bạn đồng môn – cũng là bạn đời một thời, và cho một quãng đời đã theo người mà đi rất xa...
 

Mỹ Tho, 11/2016
 

KHÔNG CHỈ BIẾT ƠN EM
 

Em bây giờ không nhìn rõ mặt người

Đôi mắt sáng đã mờ vì hóa dược

Mái tóc xanh chỉ còn trong ký ức

Mà tiếng cười giọng nói vẫn trong veo

 

Anh biết em đã thầm khóc thật nhiều

Từng tuyệt vọng từng căm thù số phận

Nay anh vui vì em không còn giận

Để mỗi tuần lại được thăm em

 

Cuộc đời em - những bất hạnh triền miên

Đôi vai nhỏ tưởng chừng không gánh nổi

Chia tay nhau hai ta đều có lỗi

Em giữ riêng mình phần thua thiệt hy sinh

 

Các con ta em nuôi dạy một mình

Chúng khôn lớn trưởng thành hơn mong đợi

Bạn bè gần xa khen em tài giỏi

Anh nhủ thầm: không chỉ biết ơn em!
 

15-2-2011

Tựa cũ: "Thơ viết sau ngày lễ Tình nhân".

(Rút từ tập BAY VỀ PHÍA BÃO, Nxb Hội Nhà văn, 2013).

 

TƯỞNG NIỆM MỘT THỜI

Viết cho N. ngày tròn 6 tháng đi xa (01/6/2011 - 01/12/2011)
 

Anh vẫn về thăm lại chốn xưa

Từng góc nhỏ lối đi đều rưng rưng nỗi nhớ

Nơi ta có nhau trọn thời kham khổ

Để bây giờ chỉ còn lại anh thôi

 

Vẳng đâu đây tiếng hát đưa nôi

Đêm thao thức canh khóc cười con trẻ

Tuổi đôi mươi vội vàng làm cha mẹ

Đành sớm khô cằn bởi những lo toan

 

Hơn mười năm trong tất bật cơ hàn

Rời bục giảng là chăm heo nuôi cá…

Nào đi chợ nấu cơm giặt tã

Vốn thư sinh sao tránh khỏi vụng về

 

Như còn kia cảnh chơi bóng đánh bi

Đám trẻ nô đùa rộn sân trường cỏ úa

Nơi có lúc từng biến thành ruộng lúa

Lóng ngóng như anh cũng cấy gặt theo mùa

 

Tháng năm dài anh biền biệt phương xa

Một tay em bế bồng hai con nhỏ

Những tưởng nhà mình thêm gắn bó

Có ngờ đâu mỗi đứa một phương trời…

                         *

Anh lại về đây tưởng niệm một thời

Đã theo em đến nơi nào xa lắm

Đông đang về tình xưa còn đủ ấm

Ủ hồn người ẩn ức những niềm đau?
 

Mỹ Tho – Sài Gòn, 01/12/2011

Nguyên Hùng


Mỹ Tho, 11/2016 - cùng các đồng nghiệp cũ và học trò cũ.
 

Các cựu lãnh đạo trường Cao đẳng Nông nghiệp Nam Bộ, 11/2016. Ảnh 2 người là 2 nguyên Hiệu trưởng: Thầy Đặng Quang Chương (phải) và PGS-TS Dương Văn Viện (trái).

Bài viết liên quan

Xem thêm
Gieo xanh giữa trùng khơi – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa Biển Đông gió mặn cháy dachúng tôi mang theo một lời hẹnkhông phải lời thề của lính đảochỉ là những mầm xanh rất đỗi dịu hiền.
Xem thêm
Người giữ nhịp giữa khơi xa
Mai này về lại phố đôngcó thể người ta quên tên những con sóngnhưng mãi còn nhớtrong hải trình năm ấycó một người sĩ quanđã giữ nhịp cho ba trăm trái timđi trọnmột cung đường biển mẹ.
Xem thêm
Hoa Lư & Dấu chân tiền nhân
Từ Hoa Lư mở nước đến Tràng An hôm nay, non sông vẫn mang trong mình dấu ấn của tiền nhân. Một khúc hùng ca và một khoảng lặng – đủ để thấy lịch sử không chỉ ở phía sau, mà vẫn hiện diện trong từng dáng núi, dòng sông
Xem thêm
Tháng Tư – gặp lại hai giọng thơ: Hoàng Nhuận Cầm, Lưu Quang Vũ
Hè về, nhớ về hai gương mặt thơ quen thuộc của một thế hệ: Hoàng Nhuận Cầm và Lưu Quang Vũ.
Xem thêm
Trời bắt số đào hoa - Chùm thơ Nguyên Hùng
Ta dễ tính, gặp số nào cũng gật/ Nên trời đì bắt số… đào hoa
Xem thêm
Nha Trang không biển & Một mình với biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
Xem thêm
Nam Định vang mãi khúc tình quê
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.
Xem thêm
Chuyện ở làng bè
Biển trời khi nắng khi mưa/ Tình em với biển vẫn chưa đổi mùa.
Xem thêm
Trước ngày ra Trường Sa
Trường Sa, trong bài viết này, không chỉ là một điểm đến ngoài khơi, mà là một điểm tụ của ký ức, của văn chương và của những rung động rất riêng
Xem thêm
Làm sao đổi được một miền gọi nhau
Thôn – làng có thể đổi tên/ Làm sao đổi được một miền gọi nhau.
Xem thêm
Chuyện thế giới – Chuyện xứ ta
Hai bài thơ này được viết từ hai câu chuyện khác nhau: một ở ngoài kia, một ở ngay quanh ta.
Xem thêm
Ở lại Hà Giang
Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ/ Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Nhờ đọc “Đảo chìm”… một ý hay bỗng nổi lên
Ký họa thơ này, hóa ra… tác giả cũng có quyền “đồng sáng tác”. Nhưng phải công nhận, ông Khoa sửa một chữ “Giun” – là làm cả bài thơ… đậm đất hơn hẳn.
Xem thêm
Chuyện trên trời, việc dưới ao
Chuyện trên trời thì xa, chuyện quanh ta… chép lại mua vuicool
Xem thêm
Một cõi đi về… và một cõi ở lại
Trịnh Công Sơn (1939–2001) – người đã đi qua cõi tạm, nhưng còn ở lại rất lâu trong những câu hát.
Xem thêm
Trần Nhuận Minh - Nhà thơ áp tải sự thật
Nói về nghề văn, nhà thơ Trần Nhuận Minh chia sẻ: “Có một nỗi niềm nào đó thực sự ám ảnh anh, buộc anh phải viết ra, để giữ thăng bằng cho chính bản thân mình”.
Xem thêm
Nghĩ vụn về thơ nhân Ngày Thơ Thế giới
Thơ không thể khiến các quốc gia chấm dứt những cuộc chiến, nhưng có thể khiến con người biết cảm thông, biết đau trước nỗi đau của người khác, và biết rằng… nỗi buồn không có biên giới.
Xem thêm
Giấc mơ đưa cháu về quê
Viết cho cháu – khi cháu còn chưa biết quê là gì...
Xem thêm
Sáu năm và một câu hỏi: Đâu ngày hạnh phúc?
Hai bài thơ viết vào 20/3/2020 và 20/3/2026: Khi hạnh phúc trở thành một câu hỏi
Xem thêm