- Truyện ký - Tản văn
- Hành trình gọi tên hạnh phúc
Hành trình gọi tên hạnh phúc

LỜI TRI ÂN | nhạc: Lê An Tuyên, lời: Nguyên Hùng, thể hiện: Đinh Trang
Trong dòng chảy đời sống, có những câu chuyện không cần hư cấu mà vẫn chạm đến tận cùng cảm xúc – bởi chúng được viết bằng nước mắt, niềm tin và một tình yêu bền bỉ đến tận cùng: tình yêu dành cho một sinh linh chưa kịp gọi tên.
Cuộc thi viết “Hạnh phúc được gọi tên con yêu!” năm 2025, do Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội (AF Hanoi) tổ chức, đã nhận về nhiều bài dự thi lay động. Không chỉ là những trang viết, đó là những hành trình thật – nơi hạnh phúc không đến bằng may mắn, mà phải đi qua những tháng năm mòn mỏi, những lần gục ngã rồi đứng dậy, những quyết định tưởng như không thể vượt qua.
Hai bài viết dưới đây – cùng đạt giải Nhì – là hai lát cắt tiêu biểu của hành trình ấy. Một câu chuyện kéo dài mười năm với sự bền bỉ lặng lẽ; một câu chuyện khác đi qua những biến cố khốc liệt, từ mất mát đến bệnh tật, để rồi chạm tới hạnh phúc theo cách không ai có thể quên.
Đặt cạnh nhau, hai hành trình ấy không chỉ là hai số phận, mà còn là hai cách con người gìn giữ niềm tin. Và có lẽ, điều ở lại sau cùng trong mỗi trang viết không chỉ là niềm vui đoàn tụ, mà còn là một thông điệp giản dị: hạnh phúc có thể đến muộn – nhưng sẽ đến, nếu con người không quay lưng với hy vọng.
Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu.
MƯỜI NĂM ĐI TÌM TIẾNG GỌI CON YÊU
Mười năm ròng rã, sáu năm chạy chữa vô vọng, ba lần chọc trứng, năm lần chuyển phôi, có lúc kiệt quệ cả sức khỏe lẫn tinh thần, nhưng người mẹ ấy vẫn không từ bỏ giấc mơ được ôm con trong tay. Và sau tất cả, “trái ngọt” đã đến, như một phần thưởng xứng đáng cho tình yêu, sự bền lòng và niềm tin không tắt.
Nếu có ai hỏi trên đời này, điều gì được gọi là thành công nhất, mẹ sẽ trả lời rằng: thành công lớn nhất mẹ có được chính là hái được trái ngọt, và trái ngọt đó là các con.
Những ngày tháng tuyệt vọng đã qua, nụ cười đã trở lại trên môi mẹ sau mười năm ròng rã đi tìm con. Nhớ về năm 2013, năm bố mẹ quyết định về chung một mái nhà, là nhớ về biết bao cảm xúc, niềm vui và hy vọng. Cũng như bao gia đình khác, bố mẹ mong mỏi sớm có tin vui sau ngày cưới. Nhưng càng mong, càng đợi, niềm hy vọng ấy lại càng trở nên mòn mỏi.
Một năm, rồi hai năm trôi qua vẫn không có tin gì, bố mẹ quyết định dắt díu nhau lên bệnh viện tuyến tỉnh để thăm khám, tìm nguyên nhân. Kết quả cho thấy bố con bị tinh trùng yếu, còn mẹ thì hoàn toàn bình thường. Từ đó, bố mẹ bắt đầu một hành trình chạy chữa dài đằng đẵng. Từ thuốc Tây, thuốc Nam, thuốc Bắc, rồi đi khắp nơi, ai mách đâu cũng tìm tới, bảo đâu cũng cố thử, nhưng tất cả đều vô vọng suốt sáu năm trời.
Vất vả là thế, tốn kém là thế, nhưng bố mẹ luôn động viên nhau cố gắng và quyết tâm không từ bỏ. Có những lúc kinh tế suy giảm, tinh thần bất ổn, nhưng bố mẹ vẫn chắt chiu từng đồng lương ít ỏi, vay mượn thêm anh em, bạn bè để tiếp tục đi tìm các con bằng những phương pháp hỗ trợ sinh sản hiện đại hơn.
Năm 2018, mẹ được mọi người mách đến Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội để thăm khám. Ngay từ lần đầu tiên tới đây, bố mẹ đã cảm nhận được sự tận tình của đội ngũ nhân viên và các bác sĩ. Mẹ thấy thoải mái, tin tưởng và thực sự hài lòng. Sau khi có kết quả, bác sĩ cho biết bố con không đáp ứng thuốc sau ngần ấy năm chạy chữa nên tình trạng không cải thiện được bao nhiêu. Bác sĩ khuyên bố mẹ nên làm IVF để cơ hội có con cao hơn, còn nếu để tự nhiên thì rất khó.
Niềm khao khát được có con, được ôm con trong vòng tay, được hít hà đôi má thơm của con, được nghe tiếng con gọi mỗi ngày… cứ lớn dần lên trong mẹ. Nghĩ đến điều đó thôi, mẹ đã thấy trái tim mình thổn thức. Và mẹ quyết định động viên bố cùng bước vào hành trình IVF để mong sớm được đón con về.
Nhưng cuộc hành trình ấy không hề như mẹ nghĩ. Không phải làm lần đầu là đậu ngay. Mẹ đã phải trải qua ba lần chọc trứng và năm lần chuyển phôi mới có được con.
Hai lần đầu chọc trứng tạo phôi, mỗi lần mẹ chỉ tạo được hai phôi tốt. Mẹ đã chuyển cả bốn phôi ấy nhưng đều không thành công. Có một lần thai chậm phát triển phải đình chỉ, ba lần tiếp theo không có beta. Nghĩ đến đó, mẹ vẫn còn thấy tủi thân. Mẹ đã khóc rất nhiều, đã có lúc suy sụp hoàn toàn. Kinh tế gần như cạn kiệt, sức khỏe yếu đi, tinh thần cũng bất ổn. Nhưng cứ nghĩ đến các con, nghĩ đến giấc mơ có tiếng trẻ thơ ríu rít trong nhà gọi: “Mẹ ơi mẹ! Con yêu mẹ, yêu mẹ nhất đời luôn”, là trong mẹ lại bừng lên một niềm khao khát mãnh liệt phải đi tìm con thêm một lần nữa.
Sau nhiều đắn đo, bố mẹ quyết định làm tiếp lần thứ ba vào năm 2022.
Lần này, mẹ quyết tâm lắm. Mẹ hy vọng rất nhiều và tin rằng nhất định con sẽ về với bố mẹ. Cũng đúng vào thời điểm ấy, bệnh viện có chương trình Tuần lễ vàng 2022, nhằm tạo thêm cơ hội cho những gia đình hiếm muộn có hoàn cảnh khó khăn, với nhiều chính sách ưu đãi và hỗ trợ. Mẹ tìm hiểu và thấy có gói miễn phí nuôi cấy phôi bằng hệ thống tự động Timelapse. Mẹ đã nộp hồ sơ, mong rằng lần này cơ hội thành công sẽ cao hơn.
Thật may mắn, hồ sơ của gia đình mình được xét duyệt.
Đó là một nguồn động viên rất lớn. Mẹ bắt đầu kích trứng, tạo phôi và được áp dụng công nghệ nuôi phôi bằng hệ thống Timelapse. Trộm vía, may mắn đã đến. Nhờ công nghệ nuôi phôi hiện đại ấy, lần đầu tiên mẹ có được những phôi ngày 5 rất đẹp. Khi bệnh viện gọi điện thông báo, mẹ mừng vô cùng, cảm giác như cánh cửa hy vọng đang dần mở ra trước mắt.
Ngày 27/6, mẹ chuyển phôi. Một chiếc phôi bé xíu được đưa vào cơ thể mẹ. Và lần này, ông trời đã thương mẹ, số phận đã mỉm cười với mẹ: mẹ đậu thai ngay ở lần chuyển phôi ấy.
Ba tháng đầu mang thai là khoảng thời gian vô cùng vất vả. Mẹ nghén nặng, không ăn được gì, ăn vào một chút lại nôn. Có lúc nôn nhiều quá, mẹ nôn ra cả máu, rát cổ họng, người mệt rũ như không còn chút sức lực nào. Nhưng rồi ba tháng cũng trôi qua. Từ tháng thứ tư trở đi, mẹ dần ăn được, đỡ nghén hơn và sức khỏe cũng khá lên. Trộm vía, cả thai kỳ sau đó tương đối ổn định. Mẹ vẫn cố gắng phụ giúp bố công việc, có những hôm một, hai giờ sáng mới được ngủ. Vậy mà thật may mắn, mẹ vẫn cán đích thành công ở tuần 38 bằng phương pháp sinh mổ.
Ngày con chào đời, nhìn đôi môi, khuôn mặt, ánh mắt của con, mẹ thấy mọi nhọc nhằn đều tan biến. Con đẹp như một thiên thần nhỏ. Ai nhìn cũng yêu, cũng thương.
Hành trình đi tìm giấc mơ làm mẹ kéo dài tròn mười năm. Mọi người vẫn thường thán phục sự kiên trì, yêu thương và chung thủy của bố mẹ. Gần mười năm chạy chữa, với ba lần chọc trứng, năm lần chuyển phôi, chi phí cho hành trình tìm con là rất lớn. Vì thế, mẹ đặt cho con một cái tên phụ là Sam Tỷ. “Sam” với mẹ mang ý nghĩa là cặp đôi luôn gắn bó, luôn đi cùng nhau trong cuộc sống; còn “Tỷ” được gắn liền với “Sam” như một dấu mốc, một minh chứng cho hành trình suốt mười năm bố mẹ đã đi qua để tìm thấy con.
Gian nan là vậy, nhưng bố mẹ rất mãn nguyện và hài lòng, vì cuối cùng cũng đã hái được quả ngọt thơm lành nhất của đời mình.
Và nỗi khao khát làm mẹ chưa dừng lại ở đó. Ước mơ của mẹ là có nhiều con, bởi với mẹ, càng đông con càng hạnh phúc. Khi con tròn 14 tháng tuổi, mẹ lại bắt đầu hành trình đi tìm em cho con, vì lúc ấy mẹ cũng đã nhiều tuổi. May mắn nối tiếp may mắn: mẹ chuyển phôi lần hai và trộm vía đậu luôn. Thai kỳ tiếp theo cũng khỏe mạnh, bình an.
Mẹ biết rằng khi có thêm em, con sẽ thiệt thòi đi ít nhiều. Nhưng rồi lớn lên, con sẽ hiểu: tất cả những gì bố mẹ làm đều xuất phát từ tình yêu thương dành cho các con.
Mẹ vẫn mơ ước một ngày nào đó sẽ đưa các con trở về thăm lại ngôi nhà AF Hanoi – nơi đã góp phần tạo nên những trái tim bé nhỏ, những thiên thần đáng yêu cho gia đình mình – để nói lời tri ân và cảm ơn.
Chúng con cảm ơn ngôi nhà AF Hanoi, cảm ơn tập thể y bác sĩ của bệnh viện, và đặc biệt cảm ơn bác sĩ Hiền – người mà chúng con vẫn muốn gọi bằng cái tên thân thương là “mẹ Hiền” – vì đã đồng hành, định hướng cho mẹ con trong suốt quá trình chọc trứng, chuyển phôi và đi hết hành trình tìm con.
Các con yêu dấu của bố mẹ, trải qua biết bao vất vả, gian nan và bền bỉ trên con đường tìm kiếm các con, mẹ chỉ mong sau này lớn lên, các con sẽ trở thành những con người có đạo đức, là công dân có ích cho xã hội và là những người con ngoan ngoãn, hiếu thảo trong gia đình. Hãy luôn biết ơn và trân trọng cuộc đời mình, các con nhé.
Gia đình bé Nguyễn Trần Nguyên An
CHÍN NĂM MÒN MỎI, MỘT NGÀY VỠ ÒA
Thiên chức làm cha làm mẹ luôn là đích đến của mỗi gia đình. Với bố mẹ, hành trình ấy bắt đầu từ năm 2014 – và cũng bắt đầu từ những thử thách không ngờ.
Năm 2016, mẹ mang thai. Những ngày đầu, bố mẹ đã rất vui và hạnh phúc khi từng ngày chứng kiến con lớn lên trong bụng mẹ. Nhưng đến tháng thứ sáu, trong một lần khám thai định kỳ, bác sĩ phát hiện thai có vấn đề và yêu cầu nhập viện theo dõi.
Không tin vào kết luận ban đầu, mẹ bắt xe trong đêm về nhà để sáng hôm sau cùng bố đi khám lại ở một bệnh viện khác. Nhưng kết quả vẫn vậy. Bác sĩ nghi con bị bệnh Thalassemia và khuyên bố mẹ xuống Hà Nội để kiểm tra lại, đồng thời chuẩn bị tinh thần cho khả năng phải đình chỉ thai.
Khi có kết luận cuối cùng – cả bố và mẹ đều mang gen bệnh – bố mẹ đã khóc rất nhiều. Đó là một quyết định đau đớn nhưng buộc phải chấp nhận.
Sau lần mất con ấy, bố mẹ cố gắng mang thai tự nhiên thêm ba lần nữa nhưng đều không thành. Mọi thứ dường như sụp đổ. Có lúc, bố mẹ đã nghĩ đến việc giải thoát cho nhau, để mỗi người đi tìm một con đường mới, có thể chạm đến hạnh phúc làm cha làm mẹ theo cách khác.
Nhưng rồi, trong một lần lướt Facebook, mẹ đọc được thông tin về Tuần lễ vàng của Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội. Mẹ bắt đầu tìm hiểu, tham gia các hội nhóm và biết đến kỹ thuật sàng lọc phôi nhằm loại trừ những bất thường di truyền trước khi chuyển.
Ngay lập tức, mẹ đăng ký tham gia xét duyệt. Thật may mắn, gia đình mình là một trong những trường hợp được hỗ trợ miễn phí sàng lọc phôi năm 2021. Có thêm niềm tin, bố mẹ quyết định vay mượn thêm kinh phí từ anh em, bạn bè để bước vào hành trình IVF kết hợp sàng lọc phôi vào tháng 10/2021.
Nhưng hành trình ấy không hề dễ dàng.
Sau hai lần thăm khám, bác sĩ phát hiện mẹ bị dính buồng tử cung do những lần mang thai trước, buộc phải phẫu thuật tách dính mới có thể tiếp tục. Ca mổ xong, mẹ được khuyên nghỉ ngơi một thời gian.
Đến khi chuẩn bị kích trứng, xét nghiệm lại cho thấy chỉ số Prolactin của mẹ tăng cao, chưa thể thực hiện được. Mẹ phải uống thuốc và chờ thêm. Đó cũng là thời điểm dịch COVID-19 bùng phát, mỗi lần xuống viện là một lần vất vả với đủ thủ tục, xét nghiệm.
Một tháng, rồi thêm một tháng nữa trôi qua, chỉ số vẫn không giảm. Có những ngày mẹ lang thang giữa Hà Nội, cảm thấy kiệt sức, muốn dừng lại tất cả.
Nhưng rồi, khát khao được làm mẹ lại kéo mẹ đứng dậy.
Tháng 4/2022, mẹ được kích trứng. Kết quả chọc được 28 trứng. Nuôi đến ngày 3 có 19 phôi, và đến ngày 5–6 có 15 phôi. Nghe thì nhiều, nhưng sau khi sàng lọc, chỉ còn một phôi khỏe mạnh hoàn toàn, bảy phôi mang bệnh, và bảy phôi có thể chuyển nhưng vẫn tiềm ẩn nguy cơ về sau.
Cầm kết quả trên tay, mẹ đã khóc. Cơ hội lúc này mong manh hơn bao giờ hết.
Nhưng dù chỉ còn một cơ hội, bố mẹ vẫn quyết định không bỏ cuộc.
Tháng 7/2022, mẹ chuyển phôi – chiếc phôi duy nhất khỏe mạnh. Bảy ngày sau, thử que lên hai vạch nhưng chỉ số beta thấp. Mẹ cố gắng làm mọi cách để giữ con, nhưng cuối cùng vẫn không thành.
Một lần nữa, bố mẹ lại thất vọng. Hai vợ chồng quyết định về quê nghỉ ngơi một thời gian ngắn rồi tiếp tục.
Tháng 9/2022, mẹ quay lại chuyển phôi lần tiếp theo. Lần này, mẹ chuyển hai phôi. Bảy ngày sau, kết quả beta cao. Mẹ gửi kết quả cho bố. Hai vợ chồng ôm nhau khóc – những giọt nước mắt của hạnh phúc sau bao năm tháng chờ đợi.
Mẹ quyết định ở lại Hà Nội thêm một thời gian để theo dõi thai kỳ. Nhưng thử thách vẫn chưa dừng lại. Đến tuần thứ 12, bác sĩ kết luận mẹ bị rau tiền đạo trung tâm, một tình trạng rất nguy hiểm.
Nghe kết quả, mẹ như chết lặng. Bố mẹ bàn nhau để mẹ ở lại Hà Nội cho an toàn, nhưng điều kiện kinh tế không cho phép. Đến tuần 16, mẹ phải trở về quê, vừa đi làm, vừa cố gắng giữ gìn sức khỏe.
Gia đình lúc đó rất khó khăn. Một mình bố gánh vác kinh tế, vừa trả nợ, vừa lo chi tiêu, thuốc men. Mẹ ở nhờ nhà một người chị đồng nghiệp để hạn chế việc đi lại.
Chỉ sau một tuần, mẹ bị ra máu trong đêm. Hai vợ chồng lập tức vào viện kiểm tra. Từ đó, mẹ buộc phải nghỉ làm, chuyển đến gần bệnh viện tỉnh để tiện theo dõi. Mẹ thuê một phòng trọ nhỏ, sống những ngày chờ đợi đầy lo lắng.
Đến tuần 31, mẹ lại bị ra máu. Mỗi lần như vậy là một lần tim mẹ thắt lại. Mẹ sợ không thể giữ được các con.
Nhưng rồi, trời thương.
Các con vẫn kiên cường ở lại với mẹ. Và đến tuần 37 tuần 2 ngày, mẹ được chỉ định mổ chủ động. Khoảnh khắc hai con chào đời, khỏe mạnh và bình an, là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa.
Chín năm mong mỏi, cuối cùng bố mẹ đã được làm cha, làm mẹ.
Nhìn lại hành trình đã qua, bố mẹ hiểu rằng: hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến dễ dàng. Có những con đường phải đi qua mất mát, bệnh tật, nước mắt và cả những lần tưởng chừng không thể bước tiếp.
Bố mẹ biết ơn đội ngũ y bác sĩ của Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội – những người đã giúp hiện thực hóa giấc mơ này. Và hơn hết, bố mẹ biết ơn chính mình vì đã không buông tay giữa chừng.
Với những gia đình đang trên hành trình tìm con, bố mẹ chỉ muốn nhắn nhủ: hãy vững tin.
Hạnh phúc có thể đến muộn, nhưng sẽ đến – nếu ta không bỏ cuộc.
Gia đình bé Lường Nam Khánh và Lường Thiên Phúc
