- Thơ bạn thơ
- Hơi thở quê hương trong những vần thơ Nam Định
Hơi thở quê hương trong những vần thơ Nam Định
Trên vùng đồng bằng sông Hồng màu mỡ – nơi sông Ninh, sông Đào hiền hòa uốn quanh những cánh đồng lúa, Nam Định từ lâu đã được biết đến như chiếc nôi của văn hóa, của đạo học và của thi ca. Nơi đây không chỉ là quê hương của những danh nhân như Trần Hưng Đạo, Trần Thủ Độ, Trần Nhân Tông… mà còn là vùng đất đã sản sinh ra nhiều thi sĩ tài hoa, những người lấy chữ nghĩa làm sứ giả của tình yêu quê hương và nhân thế.

Tập “CLB Thơ ca Nam Định – Tuyển tập số 3” là một diện mạo tinh khôi của dòng chảy ấy – nơi hội tụ những giọng thơ của các nhà thơ thành danh bên cạnh những tác giả trưởng thành từ phong trào văn nghệ quần chúng, chân chất mà nồng nàn, giản dị mà chan chứa cảm xúc. Ở đó, mỗi người viết như một nhành hoa nhỏ trong vườn thơ chung, góp hương sắc riêng để tạo nên bức tranh tổng thể của thi ca quê hương hôm nay.
Điều dễ nhận ra đầu tiên ở tuyển tập này là tình yêu quê hương đất nước – sợi chỉ đỏ xuyên suốt gần 80 bài thơ của 13 tác giả. Tình yêu ấy không ồn ào, không phô trương, mà thấm đẫm trong từng hình ảnh quen thuộc: dòng sông, cánh đồng, mái nhà, giếng nước, cây đa, bến đò. Từng câu chữ như thấm hương lúa mới, vị phù sa, hơi thở của những mùa vụ lam lũ mà nghĩa tình. Ở đó, ta bắt gặp những hồn thơ đã đi qua chiến tranh, trải qua cơ cực, từng chứng kiến bao biến thiên thời cuộc nhưng vẫn giữ được nét trong lành của tấm lòng quê.
Nếu Đặng Nguyệt Anh viết về dòng sông Ninh với tất cả niềm hoài nhớ và tri ân, thì Mai Thị Thu Cúc lại gợi một xúc cảm khác – tình mẹ dịu dàng, mộc mạc mà sâu sắc qua bài Ngày mẹ sinh con. Trần Công Đoàn đem đến sự tươi trẻ, trong trẻo với Hoa vàng – Cỏ xanh, còn Đan Hà – người phụ nữ làm thơ với giọng nói dịu dàng và ánh nhìn sâu thẳm – lại đưa ta trở về Ký ức tuổi thơ như trong một khúc đồng dao mờ sương. Mỗi bài thơ, mỗi giọng điệu đều mang một nhịp riêng, góp phần tạo nên sự phong phú và đa thanh cho tập sách.
Tuyển tập cũng dành chỗ trang trọng cho những vần thơ về chiến tranh và người lính – mảng đề tài chưa bao giờ cũ. Ở đó, Phương Thảo viết Người giữ biển Đông bằng giọng sử thi trang nghiêm mà vẫn ấm áp tình người; Trần Thế Tuyển – cây bút từng khoác áo lính – viết Hồn bay lên hóa linh khí quốc gia với âm hưởng hùng tráng, đưa cảm xúc người đọc đến với tầng cao của lòng yêu nước và tự hào dân tộc. Thơ của họ không chỉ là kỷ niệm, mà còn là sự nhắc nhớ: đất nước hôm nay có được bình yên là nhờ những thế hệ đã “hóa thân vào đất nước”.
Một nét đáng quý khác của tập thơ này là tinh thần nhân văn, thủy chung và vị tha. Những vần thơ viết về người cha, người chị, về làng quê, về tuổi thơ đều hướng đến giá trị thiện lành – thứ ánh sáng mà thơ ca chân chính luôn hướng về. Có thể thấy rõ điều đó trong Thương chị của Đặng Mạnh Hà, trong Cha ơi! Con muộn lời thương của Nga Vũ, hay trong Chuông chùa của Trần Ngọc Phượng – nơi thơ lắng lại như tiếng chuông ngân giữa cuộc đời nhiều biến động.
Dĩ nhiên, không thể đòi hỏi sự hoàn thiện tuyệt đối ở một tuyển tập ít nhiều vẫn còn mang tính phong trào. Một số tác giả vẫn viết theo cảm xúc tức thời, tứ thơ còn trùng lặp, ngôn ngữ chưa thật chắt lọc; đôi khi rơi vào kể lể hoặc dùng dấu ba chấm quá nhiều khiến nhịp thơ vụn. Nhưng vượt lên tất cả, điều còn lại chính là sự chân thành – thứ vốn quý nhất của người làm thơ. Thơ của họ chưa được trau chuốt, nhưng là thơ “thật” – và chính cái thật ấy khiến người đọc cảm động.
Nhìn rộng hơn, CLB Thơ ca Nam Định không chỉ là nơi sinh hoạt thơ ca, mà còn là một không gian tinh thần – nơi những tâm hồn đồng điệu tìm đến nhau, chia sẻ nỗi niềm và cùng thắp sáng niềm tin vào cái đẹp. Trong một thời đại mà văn hóa nghe nhìn chiếm ưu thế, việc giữ cho ngọn lửa thơ không tắt đã là một nỗ lực đáng quý. Tập thơ này, vì thế, không chỉ là kết quả của quá trình sáng tác, mà còn là minh chứng cho tinh thần cộng đồng – tinh thần “đồng lòng giữ lửa”.
Thơ của CLB Thơ ca Nam Định tại Thành phố Hồ Chí Minh hôm nay không ồn ào, không phô trương, nhưng có sức lặng thầm của hạt phù sa bồi đắp. Giữa nhịp sống hiện đại, những người làm thơ vẫn âm thầm gieo chữ như gieo mầm trên mảnh đất quê mình – để khi mùa đến, hoa nở và hương thơm lan tỏa. Đọc Tuyển tập số 3, ta không chỉ thấy một vùng đất cụ thể, mà thấy bóng dáng của cả một thế hệ thi nhân bình dị, nhân hậu, yêu quê và yêu người đến tận cùng.
"Mỗi câu thơ một nhịp tim
Đập cùng hơi thở quê mình tháng năm"…
Có thể nói, “CLB Thơ ca Nam Định – Tuyển tập số 3” là một bản hòa ca ấm áp, nơi những tiếng nói chân thật gặp nhau trong niềm tin vào cái đẹp và cái thiện. Giữa bao đổi thay của đời sống, tập thơ này giống như một khoảng lặng dịu dàng, nhắc ta nhớ rằng: dù ở thời nào, thơ vẫn còn đó – như một mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn người Việt.
HỒN QUÊ, TÌNH ĐẤT NƯỚC
Đi qua những trang thơ là đi qua những mảnh đời, những số phận được kết tinh bằng cảm xúc. Ở đó, "hồn quê" hiện lên thật sinh động, từ con sông Ninh thầm mặc, cánh đồng buốt giá nơi mẹ sinh con, đến bờ ao tuổi thơ với con cua cái tép. Nhưng lấp lánh trong không gian ấy là những tình cảm đong đầy: tình cha, nghĩa mẹ, sự hy sinh của người chị, nỗi nhớ trong trẻo thuở học trò. Và từ cái nôi của quê hương, tình yêu ấy được nhân lên, trở thành "tình đất nước" thiêng liêng, được viết nên bằng máu xương của những người lính nơi đảo xa, trường sơn hùng vĩ. Chùm thơ là sự hòa quyện giữa chất trữ tình sâu lắng và cảm hứng sử thi, khẳng định sức sống bền bỉ của tình người và nghĩa nước trong dòng chảy văn chương.
“Cánh buồm thao thức” trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ tập “CLB Thơ ca Nam Định – Tuyển tập số 3”, mời độc giả cùng đọc và cảm nhận.
Đặng Nguyệt Anh
SÔNG NINH ƠI!
Ngày đi
Sông hãy còn trinh
Nay về
Hát khúc huê tình tặng sông!
Tôi đi nam bắc tây đông
Vẫn da diết nhớ
Dòng sông quê nghèo...
Đò xưa
Giờ đã nhớ neo
Bến xưa
Giờ đã bao nhiêu đổi dời...
Hỡi con sông của đời tôi
Chở bao kỉ niệm
Một thời ấu thơ
Hoa gạo đỏ - tuổi học trò
Bạn tôi cầm súng
Bến bờ chiến chinh
Xác hồn giờ đã phiêu linh
Có còn mang nặng ân tình sông quê.
Xa xôi mấy cũng tìm về
Dễ thương con sóng... vỗ về sông ơi!

Mai Thị Thu Cúc
NGÀY MẸ SINH CON
Mẹ lùa vịt ra đồng
Sáng đầu đông buốt giá
Con đạp trong trở dạ
Mẹ quặn thắt lo âu
Mênh mông cánh đồng sau
Nước mưa tràn trắng xóa
Lềnh bềnh những đùm rạ
Mình mẹ bước thấp cao
Dồn dập những cơn đau
Mẹ nặng nề lê bước
Chỉ mong cho con được
Bình yên bước chào đời.
Kìa trạm xá kia rồi
Mẹ thở phào nhẹ nhõm
Bà đỡ già lọm khọm
Kịp dìu mẹ lên bàn.
Niềm vui mẹ ngập tràn
Con oe oe tiếng khóc
Mẹ quên hết mệt nhọc
Ôm chặt con vào lòng.
Chiếu giường lạnh trống không
Không mảnh chăn tã lót
Mẹ vẫn thấy ấm áp
Manh áo ngoài quấn con.
Niềm vui được vuông tròn
Con trong vòng tay mẹ...
Nước mắt lăn thật khẽ
Con nhớ ngày mẹ sinh.
Trần Công Đoàn
HOA VÀNG – CỎ XANH
Cỏ vàng hay cỏ đang xanh
Hoa rơi xuống cỏ, lá cành ngẩn ngơ.
Cỏ xanh, hay cỏ đang chờ
Hoa vàng mấy cánh hững hờ nhẹ rơi.
Nhẹ nhàng, một cặp ghé chơi
Chọn nơi thảm cỏ ngả ngồi thật lâu.
Hình như họ dựa lưng nhau
Hình như họ ngại cỏ đau, khẽ khàng.
Cỏ ơi, chớ có vội vàng
Hôm nay cỏ cứ mịn màng thật xanh…
Đan Hà
KÝ ỨC TUỔI THƠ
Theo con về lại tuổi thơ
Có cánh đồng thắm có bờ tường rêu
Có buổi chiều tím thả diều
Gấp con thuyền giấy gấp điều ước mơ
Có bóng nắng buổi ban trưa
Đầu trần chân đất lội bừa xuống ao
Nhớ cả những cơn mưa rào
Con cua cái tép chui vào bèo tây
Nhớ cô bé má hây hây
Cột đôi bím tóc nhảy dây trước thềm
Nhớ cánh cò trắng chao nghiêng
Bờ đê, quang ghánh, lưỡi liềm cong cong
Nhớ lúc lén tuốt đòng đòng
Quả sung thì chát quả bòng thì chua
Nhớ nhiều những lúc giã cua
Để canh bà nấu mát trưa nắng hè
Bao điều níu giữ chân quê
Một trời kỷ niệm ùa về sáng nay
Đặng Mạnh Hà
THƯƠNG CHỊ
Đông về gió bấc nước tràn
Thay cha chị lội đầu trần đội mưa
Riềm bâu một lớp manh thưa
Thân gầy ráng sức ruộng bừa ngập sâu
Mưa bay gió tạt má đau
Lưng mồ hôi đẫm tay nhàu héo hon
Chân thâm tím trộn bùn non
Đầu nghiêng sấp mặt vai tròng hai dây
Chiều vơi bụng réo run chân
Còng lưng nặng kéo bao lần gắng xong
Ngô bung mấy hạt trong xoong
Phần em cơm trắng ngọt ngon canh bầu
Thanh xuân của chị còn đâu
Dành cho các em tương lai rạng ngời
Qua mau má thắm một thời
Duyên tình đành lỡ một đời vì em!
Vũ Thị Nga (Nga Vũ)
CHA ƠI! CON MUỘN LỜI THƯƠNG
Cha ơi!
Tháng tám vào thu bầu trời thanh khiết,
Con chuồn chuồn kim vui gì mà bay miết,
Bỏ con với nỗi buồn
rơi lại...
phía thời gian.
(Nguyễn Đăng Thành)
Có rất nhiều điều con muốn nói cùng Cha,
Đất vỡ nén đau nảy mầm xanh lá.
Cha đặt chân mình trên nốt chân trâu lạ,
Cúi xuống mùa nóng dẫy buổi cày trưa.
Có nhiều điều mà con chẳng biết thốt thưa,
Cay mắt ướt mi bỏng mùa hạ nhớ.
Đôi vai gầy cõng những nhọc nhằn dang dở,
Mạ lên rồi mà cây lúa cứ mong manh.
Có những điều con chưa kịp nhận ra,
Sợi tóc đã giận hờn trắng hơn cơn bão.
Con giấu vào lòng chỉ một lần thôi đắng lời thơm thảo,
Cha đâu còn mà con lại vẫn ngu ngơ.
Có những điều con giữ đến bây giờ,
Chỉ muốn thả tung trên đỉnh phù vân những điều ngớ ngẩn.
Chỉ muốn hét lên sao cuộc đời đắng cay nghiệt ngã,
Mất cha rồi con mới thấy thật cô đơn.
Có những điều, cha ạ, muộn rồi – phải không?
Trần Ngọc Phượng
CHUÔNG CHÙA
Chuông chùa buông tiếng bâng quơ
Mà mênh mang gió, mà bơ vơ lòng
Tan vào trong cõi hư không
Sóng đời chìm nổi, khép vòng trầm luân
Nhớ xưa, mẹ đội mưa xuân
Đi chùa cúng lễ, tay mân hạt tràng
Con đi trống phách rộn ràng
Lặng thầm lòng Mẹ, hai hàng lệ rơi
Bao năm vật đổi sao dời
Mẹ không còn nữa, để ngồi cầu kinh
Tìm trong trời đất lặng thinh
Tiếng chuông vương vấn bóng hình mẹ xưa
Trăm năm vẫn tiếng chuông chùa
Xua đi bom đạn nắng mưa nhọc nhằn
Vút lên đến tận trời xanh
Tiếng chuông khát vọng an lành quê hương
Trần Thế Tuyển
HỒN BAY LÊN HOÁ LINH KHÍ QUỐC GIA
Cho tôi hỏi Trường Sơn
Đường 20 Quyết Thắng
Nơi đâu phủ đầy sương trắng
Nơi đâu sốt rét vàng da…?
Ta đi tìm ta
Tuổi đôi mươi ngày ấy
Chưa hề chạm môi bạn gái
Vẫn nồng nàn men say.
Ngày chúng tôi qua đường hai mươi
Chưa có hang “Tám Cô” huyền thoại
Chỉ có ngầm Tà Lê - Cua chữ A - đèo Phu La Nhích bom dội,
ngày đêm.
Hơn nửa thế kỷ sau, trở lại Trường Sơn
Không chỉ tìm dấu chân một thuở
Chúng tôi xây đền ghi dấu ấn một thời hoa lửa
Nơi bạn tôi trẻ mãi tuổi 20.
Đêm Cà Ròn mưa rơi
Nước mắt của trời hay của người đang sống
Âm vang từ đền thờ tiếng chuông, tiếng trống
Và đồng đội tôi trò chuyện thâu đêm.
Trở lại dấu chân mình thầm gọi tên
Những Thiềng, những Vô, những Vân, những Thạc …
“Thân ngã xuống thành đất đai tổ quốc
Hồn bay lên hóa linh khí quốc gia”!
Đường 20 - Quảng Bình, 26/07/2025