TIN TỨC
icon bar

“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” – Hành trình thi ca như một sự hành đạo

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-01-13 17:44:05
mail facebook google pos stwis
168 lượt xem

“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”  của nhà thơ Trần Kim Dung sẽ được Nhóm Bạn văn & Miền chữ tổ chức ra mắt vào sáng 18/1/2026.

 

NGUYÊN HÙNG

“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” (NXB Hội Nhà văn, 2025) không đơn thuần là một tập thơ du ký, cũng không chỉ là những bài thơ ghi chép hành trình. Ẩn dưới lớp địa danh, phong cảnh và sự xê dịch không mệt mỏi của không gian, tập thơ hiện lên như một hành trình tinh thần, nơi thơ – ký ức – lịch sử – đạo lý hòa quyện trong một giọng điệu nữ tính, điềm đạm và nhất quán.

Điểm nổi bật trước tiên của tập thơ nằm ở tính trữ tình với tư thế của một người từng trải đã đi qua nhiều thập kỷ, vẫn giữ được năng lượng dấn thân và sự tươi mới trong cảm xúc. Ở tuổi ngoài tám mươi, như bạn bè đồng nghiệp đều nhận thấy, nhà giáo – nhà thơ Trần Kim Dung vẫn “đi – viết – hội ngộ – thương mến nhân quần”, và thơ chính là nơi lưu giữ bản lý lịch tinh thần trung thực nhất của đời sống ấy.

Không gian thơ trải rộng từ Yên Tử, Đường Lâm, Lạng Sơn, Móng Cái, Côn Đảo, Phú Yên, Sài Gòn… đến Lào, Hàn Quốc. Tuy nhiên, tập thơ không rơi vào tản mạn, bởi mỗi địa danh đều được đặt trong chiều sâu lịch sử – văn hóa – nhân sinh, chứ không chỉ được nhìn như một thắng cảnh. Trước Am Mỵ Châu, nhà thơ không dừng ở huyền thoại mà nhấn mạnh “bài học đời còn gửi đến muôn mai”; trước Côn Đảo, “địa ngục trần gian” được đối sánh với ánh sáng nhân văn và tinh thần bất khuất của con người Việt Nam.

Xuyên suốt tập thơ là mạch thiền – đạo – nhân ái, thể hiện rõ trong những câu hỏi mang tính tuyên ngôn:

“Ai ngăn được bước chân người hành đạo
Lên cõi thiền cao vút đỉnh Bạch Vân?”

Ở đây, “hành đạo” không chỉ là Phật đạo, mà còn là đạo làm người, đạo làm thơ. Thơ trở thành phương tiện để chiêm nghiệm, để lắng lại, để hòa giải con người với lịch sử và với chính mình.

Về phương diện nghệ thuật, thơ Trần Kim Dung không tìm cách cách tân hình thức hay sáng tạo chữ nghĩa. Chị vẫn trung thành với lối viết trong sáng, chân phương, mạch lạc, dễ tiếp nhận. Chính sự tiết chế ấy tạo nên một giọng thơ chân thành, đáng tin cậy, phù hợp với mạch trữ tình – ký ức – suy tưởng. Thi ảnh trong thơ chị chân thực như những lát cắt tư liệu: “tường đá ong bền bỉ”, “bóng Mỵ Châu thấp thoáng”, “mái chùa treo trên vách đá”, “bến đò khuya sớm nắng mưa đâu rồi?”.

Tứ thơ trong “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong thường là sự giao hòa giữa thấy – kể – chiêm nghiệm. Triết lý không cao siêu mà rất đời, rất thực: chạm vào một viên đá ong cũng là chạm vào nghìn năm lịch sử: “Vó ngựa đâu đây còn lộp cộp đá ong/ Voi của Ngô Vương nghỉ bên rặng ruối/…Làng cổ Đường Lâm rộn rã sớm trưa/ Tường đá ong như lá phổi/ phập phồng ngàn năm vẫn thở”...

Mỗi trang thơ khiến quá khứ sống dậy từ đất, từ những vùng đất vẫn vọng tiếng cha ông trong từng lớp đá, khúc sông, gò đồi lộng gió.

Đặc biệt, những bài thơ viết về Sài Gòn mang đậm cảm xúc nhân văn, ghi lại hình ảnh một thành phố “giữ người lại bằng nghĩa tình” – từ đời sống thường nhật đến những thời khắc thử thách khắc nghiệt như đại dịch. Ở đó, thơ không ồn ào bi lụy, mà lặng lẽ ghi chép, chia sẻ và nâng đỡ: “Chẳng phân giàu nghèo, đầy ắp nghĩa nhân/ Bắc Trung Nam cùng về đây hội ngộ/ Chia ngọt sẻ bùi, vượt bao giông tố/ Nên cuối đông rồi bàng vẫn cứ biếc xanh”…

Có thể nói, “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong là tập thơ của sự bền bỉ tinh thần: bền bỉ với ký ức, với đất nước, với con người, và với niềm tin rằng thơ – dù lặng lẽ – vẫn có khả năng chở che và an ủi con người trong một thế giới nhiều biến động.

Với tám mươi năm cuộc đời, nhà giáo – nhà thơ Trần Kim Dung đã biến mỗi bước chân thành một vần thơ. Tập sách vì thế không chỉ là một “bản đồ du lịch”, mà là tấm bản đồ tâm linh Việt, trải dài từ Yên Tử – Suối Giải Oan, Đường Lâm đá ong, Mẹ Phi Yến ở Côn Đảo, Bạch Đằng, Móng Cái, Sơn Trà, Hỏa Lò, Long Biên… Ngay cả với những cây bút sung sức, việc vừa đi nhiều vừa viết đều tay đã là điều không dễ; còn với nhà thơ Trần Kim Dung, khi đã bước qua tuổi bát tuần mà vẫn không ngừng lên đường và sáng tác, đó thực sự là một sự bền bỉ đáng trân trọng.

Để cảm nhận trọn vẹn một tập thơ, không gì tốt hơn là người đọc trực tiếp sở hữu “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong và tự mình nhâm nhi, khám phá từng trang viết. Tuy nhiên, trong khuôn khổ bài viết giới thiệu này, tôi xin tạm chọn ra một chùm thơ tiêu biểu, đặt tên là “Dấu chân thơ trên những miền lịch sử”.

Chùm thơ gồm những bài sau có thể xem như những tọa độ tâm linh, nơi quá khứ chạm vào hiện tại, và ký ức lặng lẽ neo đậu trong lòng người đọc:

  1. Yên Tử – trục tâm linh của toàn tập, thể hiện rõ tư tưởng thơ như một hình thức hành đạo.
  2. Làng cổ Đường Lâm – bài thơ “đọc” làng cổ như một cơ thể sống của ký ức dân tộc.
  3. Dấu xưa Lạng Sơn – chiều sâu biên giới, lịch sử và ý thức chủ quyền.
  4. Về Côn Đảo – kết nối lịch sử đau thương với ánh sáng nhân văn và niềm tin vào tương lai.
  5. Sài Gòn trong tôi – giàu tính thời sự và nhân văn, tạo đồng cảm rộng rãi với độc giả hôm nay.
  6. Gửi Phú Yên – biểu tượng cho sự hòa hợp vùng miền, biển – rừng – lịch sử – hiện đại.


Từ những “tọa độ tâm linh” ấy, người đọc có thể lần theo từng dấu chân thơ để đi sâu vào thế giới thi ca của Trần Kim Dung – nơi mỗi bước chân không chỉ ghi dấu không gian địa lý, mà còn đánh thức lịch sử, ký ức và chiều sâu nhân văn của đất nước. Thơ ở đây không kể lại chuyến đi, mà lặng lẽ đối thoại với thời gian, với con người và với chính mình; để rồi từ đó, những miền đất tưởng đã quen bỗng trở nên trầm mặc hơn, gần gũi hơn, như được soi chiếu lại bằng ánh sáng của trải nghiệm và chiêm nghiệm.
 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm
Có một cánh buồm thơ đang hát
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 11/ 2025
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 38: Đẹp nhưng không giữ được nhiệt chữ?
Bái về một tâm thế viết – và một căn bệnh thẩm mỹ của văn chương Việt hôm nay.
Xem thêm
Nét vẽ tươi tắn bằng thơ
Bài của Nguyễn Trường - Rút từ cuốn “Gặp gỡ những vùng văn học” của Nguyễn Trường, Nxb Thanh Niên, 11/2024
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 37: Văn học và điện ảnh – Từ trang sách đến màn ảnh
Khi văn học bước vào phim hành động, cần giữ gì của nguyên tác và chấp nhận hy sinh gì cho nhịp điệu màn ảnh?
Xem thêm
Tính nhân văn và hiện thực trong Hoàng hôn lóng lánh
(Đôi điều về tiểu thuyết “Hoàng hôn lóng lánh”, Nxb Văn học, 2024)
Xem thêm
Tản mạn chuyện... thẩm thơ
Tôi không nhớ chính xác đã đọc bài tổng kết cuộc thi thơ của Xuân Diệu vào năm nào, nhưng ấn tượng về sự tinh tế của ông hoàng thơ tình này vẫn còn mãi. Có hai ví dụ về những góp ý của nhà thơ Xuân Diệu mà tôi không thể quên.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 36: Khi nhà thơ bị “vô hình” trong ca khúc phổ thơ
Có một nghịch lý đáng buồn trong đời sống âm nhạc – thơ ca: ca khúc phổ thơ thì nhiều, nhưng tên nhà thơ thường bị quên lãng.
Xem thêm
“Chữ gọi mùa trăng” – Khúc tri âm dịu dàng của một tâm hồn nữ tính
Tập thơ “Chữ gọi mùa trăng” của Triệu Kim Loan là thế giới nội tâm phong phú, đa chiều của một tâm hồn phụ nữ đầy trải nghiệm.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 35: Ai đang gieo “tin giả” trong văn học?
Ai mới thật sự gieo “tin giả” vào lòng công chúng? Và phải chăng chính sự thiếu minh bạch, thiếu chính trực của những người cầm bút mới là “chất độc” đầu độc niềm tin văn học hôm nay?
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 34: Hư cấu nghệ thuật trong phim “Mưa đỏ”
Một tác phẩm nghệ thuật thành công không nằm ở việc tái hiện chính xác từng chi tiết, mà ở chỗ khơi dậy tình yêu nước và lòng biết ơn cha anh, để lịch sử tiếp tục sống động trong tâm thức nhiều thế hệ.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 33: Khi “cái kết nhân văn” đi nhanh hơn tâm lý nhân vật
Truyện muốn nhấn mạnh tình máu mủ nhưng lại quên rằng tình phụ tử cũng cần thời gian và sự bồi đắp. Khi sự hòa giải diễn ra quá nhanh, cái nhân văn mà tác giả mong muốn dễ trở thành “nhân văn nóng vội”, chưa kịp đi qua những ngập ngừng, day dứt – vốn là hơi thở của đời thường.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 32: Nguyễn Duy và tiếng chuông gọi tên mười loại phê bình
Bài văn tế đặc biệt của nhà thơ Nguyễn Duy – một lời cảnh tỉnh, một tiếng chuông thức tỉnh từ một thi sĩ từng trải
Xem thêm