TIN TỨC
icon bar

Sau những bước chân là ngọn lửa đời

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-01-14 17:25:56
mail facebook google pos stwis
107 lượt xem

Có những hành trình không khép lại bằng dấu chấm, mà tiếp tục cháy âm ỉ trong ký ức và nhân cách con người. "Sau những bước chân là ngọn lửa đời" không kể lại một cuộc đi, mà lần theo những gì còn lại sau mỗi bước đi: trải nghiệm, suy tư, và ngọn lửa nội tâm giúp con người đứng vững trước thời gian và biến động. Cánh buồm thao thức xin giới thiệu dưới đây bài viết chân thành và giàu chiêm nghiệm của nhà thơ Trần Quang Khánh về hành trình sống và hành trình tự soi mình.
 

TRẦN QUANG KHÁNH

(Đọc: “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” - Tập thơ của nhà thơ Trần Kim Dung)


 

Tôi đã thấy ngọn lửa đời rực sáng sau những bước chân của chị. Đó là ngọn lửa được cất lên từ những hình ảnh thơ đằm thắm, da diết, giàu lòng yêu thương với những mảnh đất, địa danh chị đã đi qua.

Những địa danh ấy luôn gắn với những con người đã sống và hiến dâng cho sự sống nảy sinh, trường tồn, phát triển.

Khi đến Yên Tử chị thấy gì ở đấy? Tiếng thơ của chị đã cất lên trong vắt, lắng đọng và thật tinh tế:

Đây suối Giải oan

ranh giới đạo-đời ngàn năm trong vắt”

“Suối rì rầm trang kinh người xưa để lại

Mai lão bên thềm thắp sáng cả thiền am

Ta nghe được tiếng thì thầm xa thẳm dội về trong tâm thức qua khói sương bảng lảng. Hình ảnh vị vua, vị tông sư Trúc Lâm hóa vào hồn núi sông linh thiêng, gần gũi và thân thiết, nhập thế

Đức Phật tử về ngự trong cõi nhân gian”

(Yên Tử)

Bài thơ thật đáng yêu! Trong cái cuộc sống bề bộn, mù tít xoay vần hôm nay những câu thơ đã định tâm ta, gột rửa ta hướng về cuộc sống với tư thế bình thản, đón nhận và bước tiếp. Phật và đời, cõi hư và cõi thực quyện trong nhau nâng đỡ sáng lên ngọn lửa đời!

Đọc tập thơ ta như được bước theo nhà thơ lật giở những trang cổ tích, huyền thoại, lịch sử. Những cái cây, hòn đá, giếng nước, bức tường ngàn năm rêu phong cổ kính lại hiện về sống động, giao cảm thân thuộc nhưng không bớt đi uy nghi:

Những bức tường đá ong bền bỉ

Bao nhiêu chuyện xưa cất giấu trong lòng

Có những so sánh thật bất ngờ và thú vị:

Làng cổ Đường Lâm rộn rã sớm trưa

Tường đá ong như lá phổi phập phồng ngàn năm vẫn thở…”

(Làng cổ Đường Lâm)

Đến cầu Long Biên, hồn thơ Trần Kim Dung trở về với những năm tháng “người ra đi đầu không ngoảnh lại/sau lưng thềm nắng lá rơi đầy” (Nguyễn Đình Thi).

Nhớ lắm năm xưa cũng đông này

Tiễn đoàn Vệ quốc súng chắc tay

Gửi lại Hồ Gươm và Tháp Bút

Hẹn một ngày về tan khói mây

Hình ảnh, âm hưởng thơ thật hào hùng với tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”!

Bước chân thơ rong ruổi theo năm tháng, theo núi sông. Tôi có cảm tưởng chị đang bay. Ở cái tuổi 80 nhà giáo, nhà thơ Trần Kim Dung vẫn ham đi và đi khỏe. Nhưng có lẽ đây là cái “đi khỏe” của ý chí và khát vọng. Chị muốn ôm vào vòng tay, ánh mắt của mình những đèo, những suối, những sông để rồi cảm xúc viết lên những vần thơ trong trẻo, rộn ràng, tha thiết:

Đèo Mã Phục bay lên trong sương

Đường xoắn ốc bò trên mây trắng

Suối bên đường reo vui trong nắng

Tam giác mạch mơ màng trải lụa miên man

(Đèo Mã Phục)

Một cái nhìn thật trẻ trung, rộng mở và vui say!

Tôi có cảm giác những bài thơ, câu thơ hay của nhà thơ Trần Kim Dung trong tập thơ và không chỉ trong tập thơ này là khi lên cao, khi đứng ở vị trí “Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non” (Hồ Chí Minh).

“Hải Vân quan đứng giữ thành

Áo khăn rêu phủ, trên mình đẫm sương”

(Đèo Hải Vân)

Câu thơ, hình ảnh thơ hòa quyện, giao thoa giữa hư-thực, cổ-kim thật hay. Hình ảnh người giữ nước xưa thật phong trần, hiên ngang và bền bỉ! Khách đến hôm nay cũng đã nhuốm sắc màu lịch sử tráng lệ!

Nhà thơ Trần Kim Dung đi nhiều và đến đâu thơ của chị cũng in dấu chân thơ.

Bài thơ “Sông Sài Gòn” nhà thơ có phát hiện mới mẻ.

“Ba trăm năm lẻ vơi đầy

Sông giờ trẻ lại hơn ngày hôm qua

Lặng thầm gom góp phù sa

Làm nên mảnh đất đậm đà phì nhiêu"

Thời gian trôi đi, dòng sông, mảnh đất trẻ lại! Đó là sự trở lại của tuổi đôi mươi cường tráng, năng động đầy khát vọng đi lên!

Tập thơ còn có nhiều bài thơ về địa danh chị đã đến, tôi chỉ điểm vài ba bài tôi thích nhất.

Hai nhà thơ họ Trần: Trần Kim Dung và Trần Quang Khánh.
 

Trong tập “Những dấu chân thơ vẫn rong ruổi” tôi cũng rất thích những bài thơ tứ tuyệt, loại thơ 4 câu của chị. Trong những bài thơ này, Trần Kim Dung đã ghìm những con sóng cảm xúc để chắt lọc, cô đọng và tạo nên không ít thú vị, bất ngờ đầy lí trí mà vẫn rất tình.

Ngỡ Đà Lạt chỉ có thông cao vút

Chấp bão giông đứng thẳng ngóng trời

Bỗng bắt gặp những rừng liễu rủ

Tóc mơ màng đứng ngắm lá thông rơi”

(Không đề 2)

Mới mẻ và sinh động!

Bài “Hoàng hôn” thực sự là một phát hiện, một cảm thức đẹp lạ, tài hoa!

“Mặt trời nghỉ nơi đảo xa xanh biếc

Sóng ru êm mây kéo đến giăng mùng

Ai đốt lửa mà chân trời cháy rực

Thuyền chở đầy cả chiều tím mênh mông”

Tôi cứ nghĩ nếu nhà thơ Trần Kim Dung mà có thêm tập thơ riêng về tứ tuyệt thì chắc là một sự kiện! Bài thơ “Sang đông” kém gì Đường Thi của cổ nhân.

“Thu mải mê đi kiếm lá vàng

Ngoài đồng cúc trắng nở miên man

Đêm qua gió bắc về đầy ngõ

Ríu rít câu chào đông bước sang”

Âm hưởng cổ xưa mà lại trẻ trung, đầy lạc quan yêu cuộc sống! Đó là sự nhận lấy cái quy luật tạo hóa vui sống và đi tiếp đến những đỉnh cao mới của đời và thơ!
 

TP.HCM, chiều 11/1/2026

T.Q.K.

Bài viết liên quan

Xem thêm
“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” – Hành trình thi ca như một sự hành đạo
“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” (NXB Hội Nhà văn, 2025) không đơn thuần là một tập thơ du ký, cũng không chỉ là những bài thơ ghi chép hành trình. Ẩn dưới lớp địa danh, phong cảnh và sự xê dịch không mệt mỏi của không gian, tập thơ hiện lên như một hành trình tinh thần, nơi thơ – ký ức – lịch sử – đạo lý hòa quyện trong một giọng điệu nữ tính, điềm đạm và nhất quán.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm
Có một cánh buồm thơ đang hát
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 11/ 2025
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 38: Đẹp nhưng không giữ được nhiệt chữ?
Bái về một tâm thế viết – và một căn bệnh thẩm mỹ của văn chương Việt hôm nay.
Xem thêm
Nét vẽ tươi tắn bằng thơ
Bài của Nguyễn Trường - Rút từ cuốn “Gặp gỡ những vùng văn học” của Nguyễn Trường, Nxb Thanh Niên, 11/2024
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 37: Văn học và điện ảnh – Từ trang sách đến màn ảnh
Khi văn học bước vào phim hành động, cần giữ gì của nguyên tác và chấp nhận hy sinh gì cho nhịp điệu màn ảnh?
Xem thêm
Tính nhân văn và hiện thực trong Hoàng hôn lóng lánh
(Đôi điều về tiểu thuyết “Hoàng hôn lóng lánh”, Nxb Văn học, 2024)
Xem thêm
Tản mạn chuyện... thẩm thơ
Tôi không nhớ chính xác đã đọc bài tổng kết cuộc thi thơ của Xuân Diệu vào năm nào, nhưng ấn tượng về sự tinh tế của ông hoàng thơ tình này vẫn còn mãi. Có hai ví dụ về những góp ý của nhà thơ Xuân Diệu mà tôi không thể quên.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 36: Khi nhà thơ bị “vô hình” trong ca khúc phổ thơ
Có một nghịch lý đáng buồn trong đời sống âm nhạc – thơ ca: ca khúc phổ thơ thì nhiều, nhưng tên nhà thơ thường bị quên lãng.
Xem thêm
“Chữ gọi mùa trăng” – Khúc tri âm dịu dàng của một tâm hồn nữ tính
Tập thơ “Chữ gọi mùa trăng” của Triệu Kim Loan là thế giới nội tâm phong phú, đa chiều của một tâm hồn phụ nữ đầy trải nghiệm.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 35: Ai đang gieo “tin giả” trong văn học?
Ai mới thật sự gieo “tin giả” vào lòng công chúng? Và phải chăng chính sự thiếu minh bạch, thiếu chính trực của những người cầm bút mới là “chất độc” đầu độc niềm tin văn học hôm nay?
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 34: Hư cấu nghệ thuật trong phim “Mưa đỏ”
Một tác phẩm nghệ thuật thành công không nằm ở việc tái hiện chính xác từng chi tiết, mà ở chỗ khơi dậy tình yêu nước và lòng biết ơn cha anh, để lịch sử tiếp tục sống động trong tâm thức nhiều thế hệ.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 33: Khi “cái kết nhân văn” đi nhanh hơn tâm lý nhân vật
Truyện muốn nhấn mạnh tình máu mủ nhưng lại quên rằng tình phụ tử cũng cần thời gian và sự bồi đắp. Khi sự hòa giải diễn ra quá nhanh, cái nhân văn mà tác giả mong muốn dễ trở thành “nhân văn nóng vội”, chưa kịp đi qua những ngập ngừng, day dứt – vốn là hơi thở của đời thường.
Xem thêm