TIN TỨC
icon bar

Vàm Lũng và con đường không số hiệu

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-07-14 10:59:59
mail facebook google pos stwis
379 lượt xem

Mời click vào banner trên đây để truy cập thư mục
 

Trong chuyến "Về với vùng đất phương Nam" vừa qua do Liên hiệp các Hội VHNT TP.HCM tổ chức, vì thời tiết xấu, đoàn đã không đến tham quan Di tích Bến Vàm Lũng - điểm cuối của Đường Hồ Chí Minh trên biển. Dẫu vậy, từ những tư liệu đã đọc và câu chuyện của nhiều người đi trước, tôi vẫn viết bài thơ này.

Khi gọi Đường Hồ Chí Minh trên biển là "Con đường không số hiệu", tôi cũng từng phân vân. Sau lại nghĩ, cách gọi ấy không hẳn vô lý. Con đường ấy vốn không hề được đánh số, và trong suốt những năm tháng hoạt động bí mật, ngoài rất ít người, hầu như chẳng ai biết đến cái tên mà hôm nay chúng ta đều trân trọng nhắc lại.

Không đến được Vàm Lũng là một điều rất tiếc. Vì thế, trước khi viết bài thơ này, tôi đã dành thời gian tìm đọc thêm tư liệu về Bến Vàm Lũng và Đường Hồ Chí Minh trên biển. Hy vọng những gì mình viết không quá xa với tinh thần của vùng đất ấy.



Ảnh: NH & AI.

 

VÀM LŨNG VÀ CON ĐƯỜNG KHÔNG SỐ HIỆU
 

Đến Vàm Lũng nhớ đoàn tàu không số
Biển hai màu như thuở ngóng trông nhau(*)
Rừng đước đêm thì thầm trong gió
Như đang thức đợi những chuyến tàu.

 

Những chuyến tàu không mang phiên hiệu
Mà bến bờ nhận diện giữa trùng khơi
Không cần gọi tên, chẳng cần soi chiếu
Vẫn tìm gặp nhau qua vạch chân trời.

 

Biển từng giấu những chiến công bất hủ
Rừng chở che bao gương mặt anh hùng
Mỗi con sóng mang một câu chuyện cũ 
Mỗi gốc cây còn hằn dấu kiên trung.

 

Những con tàu đã đi vào lịch sử
Bến vẫn đây lặng lẽ đón bình minh
Tàu không số... nhưng số tàu không nhỏ 
Từng đến đây dưới bóng đước ẩn mình.

 

Rời Vàm Lũng, sóng còn theo bước
Tôi mang theo cả bến nước quê nhà 
Cả con đường không mang số hiệu 
Từng chở non sông vượt phong ba.

 

7/2026
Nguyên Hùng

(*) Vùng biển Cà Mau thường có hiện tượng biển bị chia thành hai màu xanh và nâu đỏ dọc đê biển Tây, khi dòng nước ngọt màu nâu đỏ đổ ra khơi, do khác biệt về độ mặn, nhiệt độ và khối lượng riêng, nó không thể hòa lẫn ngay lập tức với nước biển mặn màu xanh.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Rừng qua những ngày khổ sai
Mỗi ngày đón ánh bình minh/ Trong cây còn giữ dáng hình những ai?/ Người đã khuất, nhớ thương hoài/ Rừng xanh đi hết những ngày khổ sai.
Xem thêm
Cầu tàu 914 – hai chiều lịch sử
Cầu đứng đó giữa hai chiều lịch sử/ Một thẫm đau, một bừng sáng tự hào/ Tôi chạm đá, nghe thời gian nhắn nhủ:/ Biết cúi đầu mới hiểu dáng vươn cao.
Xem thêm
Những hòn đảo biết che nhau
Nam Du hợp sức thành phên giậu biển/ Nối vòng tay nên thế đứng bền lâu/ Chẳng hòn nào riêng mình canh giữ/ Biển bình yên nhờ đảo biết che nhau.
Xem thêm
Đi giữa hai tầng xanh Trà Sư
Rời Trà Sư, mang theo niềm vui ấy/ Thấy lòng mình vợi bớt nỗi ngổn ngang/ Rừng ở lại mà màu xanh thức dậy/ Làm dịu trong tôi những úa vàng.
Xem thêm
Mỹ Tho gọi lại một thời
Ngày xưa tôi gọi Sông Tiền/ Bây giờ sông gọi một miền trong tôi/ Đã xa mấy chục năm trời/ Mà nghe tiếng sóng, đứng ngồi nôn nao.
Xem thêm
Kilinski – Lời hẹn hai năm
Kilinski đang sẵn sàng rời bến/ Trước mắt tôi sừng sững một con tàu/ Bảy mươi năm với bao mùa hò hẹn/ Vẫn còn nghe tiếng người gọi nhau.
Xem thêm
Trở lại Đất Mũi
Trường Sa đó – phần hồn thiêng đất nướcCà Mau đây – cốt cách đất quê nhàHai miền xa hòa trong cùng nhịp bướcCho hành trình nối sóng với phù sa.
Xem thêm
Cỏ nước Nam vẫn xanh
Cỏ nước Nam vẫn tươi qua bão lửa/ Lời nguyền xưa còn vọng đến hôm nay/ Dẫu bao phen giặc xéo lên ngọn cỏ/ Mà màu xanh chẳng khuất dưới gót giày.
Xem thêm
Bên chiếc phà cũ
Bên bến vắng, gặp chiếc phà thuở trước/ Tôi như nghe sông nước gọi “đò ơi”/ Phà từng chở bao phận đời xuôi ngược/ Nối đôi bờ bằng tiếng máy khàn hơi.
Xem thêm
Thức dậy một phương Nam
Tôi trở về bên dòng sông thuở ấy /Nghe trong mình con gọi một thời / Đất phương Nam mỗi ngày thêm trẻ lại / Bởi phù sa còn bồi đắp lòng người.
Xem thêm
Biển nhớ hai mùa tháng Tám
Vẫn là biển của ngàn năm sóng vỗ/ Biển đón bình minh từ tận khơi xa/ Tháng Tám xưa, kẻ thù bày trận lửa/ Tháng Tám nay hóa bạn đến thăm nhà
Xem thêm
Đi qua đường Trương Định
Mai trở lại con đường quen thuộc/ Có lẽ tôi sẽ chậm lại đôi giây/ Bởi từ nay, ngang qua đường Trương Định/ Là hòa vào khí phách “chẳng ngán Tây”.
Xem thêm
Những mùa tháng Bảy còn ở lại - Chùm thơ Nguyên Hùng
Có những mùa tháng Bảy không chỉ trở về trên tờ lịch, mà còn trở về trong ký ức của mỗi người Việt Nam.
Xem thêm
Tháng Bảy – Những ngày sinh còn ở lại
Lật một tờ lịch tháng Bảy, đôi khi cũng là mở lại một trang văn. Có những ngày sinh đã đi qua rất lâu, nhưng văn chương của họ vẫn ở lại trong ký ức nhiều thế hệ bạn đọc.
Xem thêm
Con nước miền Tây
Mẹ nhìn phù sa ngày sạ lúa/ Cha buông câu nhịp ánh trăng gầy/ Bao việc nhà đâu cần xem lịch/ Cứ thuận theo con nước vơi đầy.
Xem thêm
Từ một hải trình – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa khơi xa cờ reo tiếng gió/ Quốc ca vang dậy góc trời xa/ Tôi ngước lên nhìn màu cờ đỏ/ Bỗng thấy mình chỉ hạt phù sa.
Xem thêm
Mùa sen Đồng Tháp Mười
Có miền quê khi xa rồi vẫn nhớ/ Bởi hương sen còn đọng trong lòng/ Nước nổi mang theo mùa sen nở/ Đồng Tháp thơm từ những cánh sen hồng.
Xem thêm
Cây đước nói gì với biển
Đứng trước biển, chẳng nói gì với biển/ Đước âm thầm xanh đến tận trời xa/ Trước khách thăm, đước như trao lời hẹn/Về lại miền đang vươn phía Trường Sa…
Xem thêm
Nơi Người chưa đến...
Người chưa đến nhưng chưa từng vắng mặt/ Trong mái tranh, rặng đước thuở nào/ Trong mắt mẹ tiễn con đi đánh giặc/ Trong câu hò len lỏi giữa rừng sâu.
Xem thêm
Tìm về tiếng đờn phương Nam
Về Bạc Liêu tìm tiếng đờn thuở trước/ Nghe câu Hoài Lang ngân giữa đêm sâu/ Ai đã gảy nỗi lòng thành sông nước/ Để trăm năm nối tiếp những nhịp cầu.
Xem thêm