TIN TỨC
icon bar

Tiếng thơ từ những miền đất chưa khô

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-12-01 20:06:14
mail facebook google pos stwis
798 lượt xem

NGUYÊN HÙNG

Trong những ngày Nam Trung Bộ và Tây Nguyên oằn mình trước bão lũ, nhìn lại thi ca của vùng đất này, tôi càng thấm thía sức bền của văn hóa: thiên tai có thể dập vùi đời sống, nhưng không cuốn trôi được tinh thần sáng tạo và nghĩa tình văn chương. Chùm ký họa dưới đây phác họa chân dung một miền đất – nơi chiến tranh hay bão lũ cũng không dập tắt tiếng thơ, nơi con chữ luôn giữ lại cho đời niềm tin và khát vọng hồi sinh.


 

HÀN MẶC TỬ

 

Hồn thơ mướt như nắng vườn thôn Vỹ

Bến sông trăng có kịp chở duyên đầu?

Từ gái quê đến tình xuân như ý

Thơ dắt người qua những cơn đau.

 

Đời ngắn ngủi mà thơ trào thanh khí

Sóng Quy Nhơn quặn buốt đến bây giờ

Hàn Mặc Tử - một vì sao máu rỉ

Phục sinh mình trong những câu thơ.
 

13/11/2025

 

CHẾ LAN VIÊN

 

Qua điêu tànánh sáng phù sa

Là hào quang những bài thơ đánh giặc 

Hoa trước Lănghoa hái theo mùa

Đều dâng Người đi tìm hình của nước… 

 

Tìm hoa trên đá, ta gửi cho mình

Rồi tỉnh thức, nửa đời nhìn lại

Cố quên những tiệc bánh vẽ linh đình

Để ngày nào cũng là ngày vĩ đại...
 

03/9/2017

 

XUÂN DIỆU

 

Gửi hương cho gió gieo hoa

Giữa vườn Thơ Mới ông là ngôi sao

Từ khi ngói mới nhà cao

Hương Xuân dường đã hòa vào mênh mông...

 

Hai đợt sóngmột khối hồng

Tưng bừng hội nghị non sông một thời

Việt Nam nghìn dặm hồn tôi

Em đi rượu cạn, còn lời thanh ca?
 

4/9/2017
 

THU BỒN

 

Trên những đám mây màu cánh vạc

Anh làm người vắt sữa bầu trời

Vắt thế nào mà bazan vẫn khát

Để mấy đận người nhà mỗi kẻ một nơi(1)!

 

Mặt đất không quên người đã hát

Bài ca chim Chơ-rao lay động mây trời

Người chiến sĩ mang tâm hồn nghệ sĩ

Sống và yêu, dâng hiến trọn đời.

 

Tôi nhớ mưa nguồn, giữa rừng chớp trắng

Giọng nhà thơ như kèn hiệu xung phong

Vành mũ tai bèo rung theo hào sảng

Tổ quốc sinh chúng con để bảo vệ núi sông!(2)

 

Anh hào phóng, nhiệt thành, lôi cuốn

Với đám đông là “một thỏi nam châm”

Anh quan niệm tình yêu luôn chuyển động

Mỗi bóng hồng một thông điệp mùa xuân
 

02/8/2020
 

 

TẾ HANH

 

Nghẹn ngào từ thuở hoa niên 

Bắc Nam xa cách hai miền quê hương 

Dâng đầy hai nửa yêu thương 

Trang thơ cuồn cuộn con đường - dòng sông

Nhân dân sau trước một lòng

Bài ca sự sống khát mong hòa bình

Lắng nghe tiếng sóng tim mình 

Tình người xứ Quảng chan tình giang san 

Gửi miền Bắc lòng miền Nam

Từ quê mẹ em chờ anh trở về...

 

Tâm hồn dào dạt sông quê

Nước gương soi tóc bờ tre khói nhòa

Nhiều năm đau yếu, mắt lòa

Mà thơ đi suốt bài ca cuộc đời.
 

10/7/2020

 

GIANG NAM
 

Sống và viết ở chiến trường

Mà danh thơm mọi quê hương một thời

Theo vầng sáng phía chân trời

Người đi mở đất tìm người vợ yêu

Tình sâu như Sớm với Chiều

Qua nhiều xa cách thêm nhiều nồng say

Gặp rồi, hạnh phúc từ nay

Người Giồng Tre cũng có ngày xênh xang

 

Lắng nghe nhịp thở thời gian

Mầu nhiệm thay, một Giang Nam không già!

Lên làm Phó tỉnh Khánh Hòa

Hồn thơ vẫn trẻ, bạn xa vẫn gần…

 

Khi thành phố chưa dừng chân

Mình ông dắt cả mùa xuân về Trời!
 

25/12/2023

 

NGUYÊN NGỌC

 

Ông đi vào Tây Nguyên

Vịn xà nu mà bước

Đánh thức buôn làng đứng lên cùng đất nước

Sử sách không ghi những bước chân trần.

 

Giữa Tây Nguyên trong lửa chiến tranh

Ông viết về con đường mòn trên biển

Đường chúng ta đi hào sảng bước quân hành

Lời hịch xưa rạo rực tim lính chiến.


Ông lắng nghe tiếng đất

Đặt trái tim con người vào giữa tâm rừng

Mong đừng đánh mất

Hồn Tây Nguyên trong hồn Việt văn chương.

 

Ông - một cây xà nu chịu nhiều vết cắt

Vẫn luôn đứng thẳng.
 

6/11/2025
 

 

VĂN CÔNG HÙNG

 

Quê một miền, sinh ở một miền

Lại hát rong dưới một vòm trời khác

Mắt sắc hơn cả mắt cao nguyên

Lời vĩnh cửu học Gia Lai ghềnh thác...

 

Anh có lần say tường vi trong mưa

Tay mải miết gõ chiều vào bàn phím

Rồi mộng du giữa đêm không màu

Cầm nhau đi mà không tìm thấy bến...

 

Viết báo dạo không đủ tiền cấy tóc

Rao bán thơ dư sức nuôi thơ

Người khôn thế chẳng dại gì mua nhọc

Nên vào “phây” tìm chỗ trốn hot-gơ.
 

30/12/2016.

 

ĐẶNG BÁ TIẾN

 

Với em

Trao lời yêu thương thì thầm

Với thiên nhiên

Nói lời chân thành với chim muông cây cỏ

Ánh mắt, nụ cười - nắng gió Tây Nguyên

Qua kính thơ anh thêm lung linh, vạm vỡ...

 

Đêm nằm nghe tiếng tù và Ma Kông

Cháy lòng thương những dòng sông đang chết

Xót cánh rừng đã thành rừng cổ tích

Cây đâu còn để khao khát vươn cao?

 

Anh suy tư phận người qua lá chiêm bao

Hồn cảm hương – những nỗi buồn dịu nhẹ

Linh hồn tiếng hú ôm chiều sâu cội rễ

Nơi tiếng gọi của con người hòa hơi thở Tây Nguyên.

 

Làm báo, làm thơ và nhiếp ảnh đều chuyên

Chỉ “ngón” chụp, huy chương đầy tủ kính

Nhưng khoản phong lưu thì anh giữ kín

Khi mỗi ngày khoe đủ loại phong lan.

 

Thơ chọn lần đầu lặng lẽ bốn trăm trang…
 

18/2/2017 - 01/12/ 2025
 

 

TRẦN CHẤN UY

 

Giữa mùa thu thành phố

Tình ca hát một mình

Bên dòng sông đa tình

Một chân trời khát vọng

 

Đã yêu là cháy bỏng

Thương nước đến nghẹn lời

Ngắm trăng lạnh xứ người

Nhớ bình minh của mẹ...

 

Một trái tim thi sĩ

Luôn rực lửa vì yêu

Ai có UY thế nhỉ

Cho nhiều, nhận cũng nhiều…
 

15/12/16

Nguyên Hùng

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ một hải trình – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa khơi xa cờ reo tiếng gió/ Quốc ca vang dậy góc trời xa/ Tôi ngước lên nhìn màu cờ đỏ/ Bỗng thấy mình chỉ hạt phù sa.
Xem thêm
Vàm Lũng và con đường không số hiệu
Biển từng giấu những chiến công bất hủ/ Rừng chở che bao gương mặt anh hùng/ Mỗi con sóng mang một câu chuyện cũ / Mỗi gốc cây còn hằn dấu kiên trung.
Xem thêm
Mùa sen Đồng Tháp Mười
Có miền quê khi xa rồi vẫn nhớ/ Bởi hương sen còn đọng trong lòng/ Nước nổi mang theo mùa sen nở/ Đồng Tháp thơm từ những cánh sen hồng.
Xem thêm
Cây đước nói gì với biển
Đứng trước biển, chẳng nói gì với biển/ Đước âm thầm xanh đến tận trời xa/ Trước khách thăm, đước như trao lời hẹn/Về lại miền đang vươn phía Trường Sa…
Xem thêm
Nơi Người chưa đến...
Người chưa đến nhưng chưa từng vắng mặt/ Trong mái tranh, rặng đước thuở nào/ Trong mắt mẹ tiễn con đi đánh giặc/ Trong câu hò len lỏi giữa rừng sâu.
Xem thêm
Tìm về tiếng đờn phương Nam
Về Bạc Liêu tìm tiếng đờn thuở trước/ Nghe câu Hoài Lang ngân giữa đêm sâu/ Ai đã gảy nỗi lòng thành sông nước/ Để trăm năm nối tiếp những nhịp cầu.
Xem thêm
Về bên Người ở Cao Lãnh
Một người rất đỗi bình thường/ Vì dân, đi trọn con đường thanh liêm/ Lòng dân nở một đài sen/ Giữ Người ở lại cùng miền yêu thương.
Xem thêm
Tiếng chèo Xẻo Quýt
Cô chèo khẽ, sợ làm đau ký ức/ Đang ngủ yên dưới bóng lá ven bờ.
Xem thêm
Xứ Dừa vẫn xanh
Qua tháng năm, dẫu mang thêm tên mới/ Xứ Dừa này vẫn một sắc xanh thôi/ Vẫn ươm tiếp màu xanh nhân nghĩa/ Xanh niềm tin, xanh hy vọng, xanh đời.
Xem thêm
Dưới bóng Nguyễn Đình Chiểu
Hôm nay, đứng dưới bóng xanh Đồ Chiểu/ Nghe gió Bến Tre đồng khởi rừng dừa/ Trước lăng mộ tiền nhân, tôi bỗng hiểu:/ Có những người... nhắm mắt để nhìn xa.
Xem thêm
Điều đáng sợ không phải là một hòn đá...
Đám đông không có khuôn mặt/ Nhưng hòn đá nào cũng có dấu tay.
Xem thêm
Một ngày – hai tờ báo – ba bài thơ
Ba bài thơ thuộc hai mạch đề tài khác nhau, được đăng trên hai tờ báo văn nghệ đúng vào một ngày thật đặc biệt.
Xem thêm
Ngôi nhà giữa biển
Suốt bảy ngày ấy/ Con tàu 571 không chỉ chở chúng tôi đi/ Mà đã cho chúng tôi một ngôi nhà/ Mang tên Trường Sa.
Xem thêm
Trường Sa trong tôi
Có chuyến đi khép rồi vẫn mở/ Cho lòng mình chạm cánh chim bay/ Khi đảo xa không còn cách trở/ Tổ quốc trong ta lớn mỗi ngày….
Xem thêm
Cam Ranh ngày về
Người trở về với công việc đang chờ/ Người xuôi vào, kẻ ngược ra/ Con tàu lại mong một hải trình mới/ Và Cam Ranh như chưa có cuộc chia xa.
Xem thêm
Mưa trên đảo Sơn Ca
Với đất liền, đó chỉ là cơn mưa.Với Trường Sa, đó là niềm vui của cây lá, của công trình đang xây dựng và của những người đang ngày đêm làm xanh hòn đảo.
Xem thêm
Ô cửa lớp nhìn ra biển
Trong hải trình đến Trường Sa, những lớp học nhỏ trên các đảo Song Tử Tây và Sinh Tồn là những nơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. Ngoài ô cửa là biển, trong lớp là những ánh mắt trẻ thơ và người thầy lặng lẽ gieo yêu thương.
Xem thêm
Dấu chân Người trên đảo Sơn Ca
Tôi rời đảo khi chiều buông mặt sóngNgoái nhìn Người sừng sững chốn biên cươngTượng trầm lặng giữa bốn bề biển độngNgười đứng đây làm Tư lệnh chiến trường!
Xem thêm
Người giữ nhịp tim giữa biển
Giữa trùng khơi sóng đầy vơiCó người giữ nhịp cho đời-biển-xa.
Xem thêm
Cho tàu lại ra khơi
Họ không là người buông câu thả lướiKhông cùng ngư dân chống chọi bão giôngNhưng mỗi lần giúp một con tàu sống lạiLà giữ gìn một cột mốc giữa Biển Đông.
Xem thêm