TIN TỨC
icon bar

Viết cho con

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2022-04-07 19:20:49
mail facebook google pos stwis
4607 lượt xem


VIẾT CHO CON
(Nhân sinh nhật con trai, 06-9)
 

Bằng tuổi con bây giờ

Ba vẫn còn co ro nhà tranh vách lá

Bằng tuổi con bây giờ

Ba đã hai lần lăng xăng cùng mẹ con sắm tã...

 

Con bây giờ

Mẹ đã xa rất xa

Ba - cái bóng nhạt nhòa

Nửa quen nửa lạ.

 

Mẹ đã kịp lo cho con tất cả

Trừ một nàng dâu

Ba chỉ còn mong ngày cả nhà ta hỉ hả

Được bồng bế trên tay đứa cháu đầu.
 

9-2011.

 

TƯỞNG NIỆM MỘT THỜI
Viết cho Nh. ngày tròn 6 tháng đi xa (01/6/2011 - 01/12/2011)
 

Anh vẫn về thăm lại chốn xưa

Từng góc nhỏ lối đi rưng rưng nỗi nhớ

Nơi ta có nhau trọn thời kham khổ

Mà bây giờ chỉ còn lại anh thôi

 

Vẳng đâu đây tiếng hát đưa nôi

Đêm thao thức canh khóc cười con trẻ

Tuổi đôi mươi vội vàng làm cha mẹ

Để sớm khô cằn bởi những lo toan

 

Hơn mười năm trong tất bật cơ hàn

Rời bục giảng là chăm heo nuôi cá…

Nào đi chợ nấu cơm giặt tã

Vốn thư sinh sao tránh khỏi vụng về

 

Như còn kia cảnh chơi bóng đánh bi

Đám trẻ nô đùa rộn sân trường cỏ úa

Nơi có lúc từng biến thành ruộng lúa

Lóng ngóng như anh cũng cấy gặt theo mùa

 

Tháng năm dài anh biền biệt phương xa

Một tay em bế bồng hai con nhỏ

Những tưởng nhà mình thêm gắn bó

Có ngờ đâu mỗi đứa một phương trời…

*

Anh lại về đây tưởng niệm một thời

Đã theo em đến nơi nào xa lắm

Đông đang về tình xưa còn đủ ấm

Ủ hồn người ẩn ức những niềm đau?
 

Mỹ Tho – Sài Gòn, 01/12/2011.

Nguyên Hùng

(Rút từ tập BAY VỀ PHÍA BÃO, Nxb Hội Nhà văn, 2013)

 

Bố cháu đọc thơ tại đám cưới con trai (15/9/2013)

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những người đã đi qua nhưng chữ ở lại
Với chùm Ký họa thơ tháng 1 này, tôi chọn giới thiệu ba nhà văn được sinh trong tháng đầu năm và đều đã qua đời: Phùng Quán, Nguyễn Quang Sáng, Khuất Quang Thụy.
Xem thêm
Cuối năm Ất Tỵ nhìn lại bốn chân dung văn chương tuổi Tỵ
Bốn bức ký họa – bốn đời viết – gặp nhau ở điểm chung của tuổi Tỵ: đi qua chiến tranh không bằng tiếng hô, mà bằng sự lặng lẽ chịu đựng; bước vào hậu chiến không bằng hào quang, mà bằng những câu chữ chậm rãi, để thời gian tự trả lời giá trị.
Xem thêm
Dương Hướng viết từ tầng sâu tâm hồn hậu chiến
Xin chia sẻ bài ký họa thơ mà tôi vừa viết về Dương Hướng – người đào sâu hồn người thời hậu chiến, để thấy rằng: có những nỗi đau không cần gọi tên, nhưng ai đọc rồi cũng khó quên.
Xem thêm
Hà Nội bụi
Lang thang tìm gọi vần thơ mới/ Kẹt giữa đục mờ bụi lẫn sương.
Xem thêm
Thân phận tình yêu trong nỗi buồn chiến tranh
Truyện Bảo Ninh u hoài, đầy tâm trạng/ Để nét trầm ám khói nụ cười anh.
Xem thêm
9 chân dung – Khi thơ vô tình đi trước vinh danh
Chân dung văn học 9 trong số 14 tác giả văn học được vinh danh tại Lễ công bố bình chọn 50 tác phẩm văn học nghệ thuật biểu diễn Việt Nam tiêu biểu, xuất sắc giai đoạn 1975 – 2025
Xem thêm
Tiếng thơ từ những miền đất chưa khô
Chùm ký họa dưới đây phác họa chân dung một miền đất – nơi chiến tranh hay bão lũ cũng không dập tắt tiếng thơ, nơi con chữ luôn giữ lại cho đời niềm tin và khát vọng hồi sinh.
Xem thêm
Nguyễn Tuân – người suốt đời giang hồ với cái đẹp
Có những người viết mà mỗi trang văn đều là một cuộc phiêu lưu của cái đẹp. Nguyễn Tuân – kẻ tài tử suốt đời đi tìm cái đẹp của đất trời, con người và chữ nghĩa – là một trong số đó.
Xem thêm
Thanh Tịnh - người chèo đò lặng lẽ
Thanh Tịnh - người chèo đò lặng lẽ/ Chở thơ mình qua mấy bến nhân sinh.
Xem thêm
Phùng Quán - trái tim thủy chung
Yêu ai cứ bảo là yêu/ Ghét ai cứ bảo là ghét
Xem thêm
Ba nhà văn - ba bút mạch, một dòng chảy văn Việt
Những bài ký họa thơ dưới đây không nhằm khái quát toàn bộ sự nghiệp của mỗi nhà văn, mà là những nét chạm tinh tế vào vẻ đẹp mà họ đã để lại: dịu dàng, độc đáo và bền bỉ theo thời gian.
Xem thêm
Nguyễn Khắc Trường chọn sống cùng “ma”
Nguyễn Khắc Trường chọn sống cùng “ma”/ Ở miền đất mặt trời, bóng người đàn bà
Xem thêm
Khi thơ tìm nhau từ hai thời điểm
Ba cặp thơ dưới đây là ba cuộc hội ngộ như thế: từ hai thời điểm riêng rẽ, chúng bước ra và tìm gặp nhau trong một mạch cảm xúc chung — tri ân, nhân nghĩa và vẻ đẹp bền bỉ của đất này.
Xem thêm
Ma Văn Kháng - từ gió ngàn vùng cao đến những mùa lá rụng nơi phố thị
Có những trang văn khiến ta không đọc bằng mắt, mà đọc bằng ký ức. Ma Văn Kháng là một vùng ký ức như thế: gió từ những triền núi xa xôi, mưa nhẹ xuống hiên nhà Hà Nội, tiếng bước chân của những phận người lặng lẽ đi qua đời nhau.
Xem thêm
Một góc nhìn về Đỗ Chu
Đến với văn Đỗ Chu là bước vào một không gian đầy một thứ ánh sáng riêng biệt - ánh sáng của ký ức. Nó trong trẻo, yên bình và rất dễ thấm vào lòng người như hơi ấm của đất sau cơn mưa
Xem thêm
Lưu Trọng Lư & Hàn Mặc Tử – Hai thế giới, một điểm tựa quê hương
Nếu Lưu Trọng Lư là người “đặt cái run” cho Thơ mới, thì Hàn Mặc Tử là người làm cho thơ… bùng cháy thành sốt mê.
Xem thêm
Nguyên Ngọc - người giữ linh hồn Tây Nguyên trong văn chương Việt
Có những người viết không đi tìm đề tài — họ tự trở thành mạch nguồn của một vùng đất. Nguyên Ngọc là người đã trao cho Tây Nguyên tiếng nói trong văn chương Việt Nam.
Xem thêm
Đời linh ứng – anh hóa người trúng số
Đời linh ứng – anh hóa người trúng số/ Kẻ khôn hơn vua chưa là ván cuối cùng!
Xem thêm