TIN TỨC
icon bar

Những nốt trầm lặng lẽ trên cung đàn thời gian

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-01-13 19:35:43
mail facebook google pos stwis
906 lượt xem

TUẤN TRẦN

Mình yêu thơ, bởi chỉ thơ thôi mới có vạn trạng ngữ nghĩa cho mình giao đãi cảm quan nghệ thuật. Trong thơ là thế giới được mã hóa kí hiệu học nhiều nhất tạo ra một dòng ngữ lưu mênh mông để mình có thể nhúng “số phận” chữ nghĩa của mình trôi dập dờn, vươn với hay ngụp lặn trong cái lấp lánh của ảnh tượng. Thơ Đinh Nho Tuấn, Trần Mai Hường, Huệ Triệu, Nguyên Hùng, Thanh Hoàng,… Tuy khác - giống, chung – riêng (như đã bình - cảm) nhưng tất cả đều là tổng hòa một khối kiến trúc hình thái nhịp điệu lặng lẽ, nhịp nhàng của thơ.

Ấy là thế giới dung dị, đời thường, cái nhẹ nhàng nhung nhớ, cái thao thức, bồi hồi, cái “thấp thoáng” bóng hình ai đó trong thơ. Với Nguyên Hùng chữ nghĩa và nhân sinh “nhẹ bồng”, biết cất cánh bay cao như cách chim xuôi chiều gió. Đó là những “nhịp điệu cảm tình”, cuộc hành trình êm đềm của tiếng thơ, hay lòng người luôn thấy “thỏa đáng” với cái đẹp phơi phới của những bông hoa, tán lá đang che chắn cuộc đời… Bởi vậy rất duyên với âm nhạc để xứng đáng cho đời thấu- nghe- ngâm ngợi.

Thơ Phùng Hoàng Anh xôn xao tình đời, tình người. Ôm ấp tình yêu riêng và thiêng liêng trong những vần “lục bát đôi câu”. Đó là sự dạt dào của một tiếng thơ nuôi dưỡng sự sống và hương sắc của mùa xuân đương ràn rực. Những gặp gỡ, cơ duyên, mảnh hồn hạnh ngộ trở nên biếc xanh trong hội sinh tình nghĩa. Như thư mưa gió phố, Phùng Hoàng Anh là hồn thơ nữ ứa trào chan chứa giọt mật hạnh phúc, trên những cành xuân dập thở những đơm nở chồi nụ…

Đinh Nho Tuấn đặt thơ vào bối cảnh thời đại kịch liệt để luôn có những chông chênh, động chạm và trải bày ra nỗi niềm xoay xở, lật trở, níu vương, neo bám đời, người. Một sự băn khoăn sống sao cho ra hình hài sự sống, giao đãi người- người sao cho phải. Sau tất cả những tiếng lòng nhọc nhằn đối thoại với đời sống để tựa nương nhau qua cơn cuộc đời. Có những chật hẹp, bí bức, nhiều khoảng trống, ngõ lối thăm thẳm vào vườn thơ.

Thanh Hoàng đong đầy chân quê, tình người sau cơn bĩ cực. Cái quan trọng cuối cùng là thỏa đáng tâm niệm mình - người. Trong tiếng thơ Thanh Hoàng là “đối đãi”, là “gìn vàng giữ ngọc”, là gói ghém, nâng niu, góp nhặt bền bỉ chút tình tri âm. Dặm dày một hồn quê neo đậu bến quê quánh vắng. Là trong đơn khó, cơ hàn vẫn vươn tay run rẫy, vững tâm nâng đỡ một “nhỏ nhoi”…

Trần Mai Hường tạo ra không gian tâm tưởng cựa quậy, phập phồng trong khung khổ kí ức. “Âm thầm như cơn bão” trở về nơi vườn tình đầy “ưu ái” anh/ em. Trong thơ chị có cái “nữ nhi thực là lụa gấm” lẫn cái “cảnh tượng ngữ nghĩa” trong trạng thái khi dập dờn, khi như nhiên, gián đoạn và chênh chao, phong nhiêu mà thanh thoát trên bầu không tưởng tượng. Những khoảnh khắc xoắn xuýt, lưu luyến, vẽ nên nhiều dáng tình… Với mảng “tình thi” Trần Mai Hường tạo dấu ấn bởi hành trình lý giải nguồn cơn đưa dẫn hai con người cùng quá giang một đoạn đời, rồi vì nỗi vật chất, tiền nong nào đó đã đứt quãng những neo buộc để váng vất bóng dáng quá khứ… Đau đáu lý giải nỗi đau trần thế với “ngàn đao vạn đòn” chia biệt, căn nguyên của đớn đau cuối cùng vẫn là từ “sợi tình tơ nghĩa”.

Thơ Huệ Triệu là thế giới những “bức thư thiêng liêng”, những lời thưa thốt yêu thương với nhân thế, với hương quê vị quán. Tiếng thơ như tiếng vọng xa xăm, ôm giấu vào cõi lòng những dòng nhựa sống rộn ràng, rung rinh… ngậm ngùi những “sông sâu bến lạ”…

Một cõi nhân gian ngắn ngủi, thơ đã “quấn búi” trong hỉ, nộ, ái ố, rồi tìm đường “đào thoát” cho sự mắc cạn của linh hồn trong phù sinh vạn thế. Dù là nhẹ nhàng và thắm thiết yêu đời như Nguyên Hùng hay day dứt khôn nguôi như Đinh Nho Tuấn. Thì trước hết nhà thơ đã phải ứa trào giọt nước mắt đớn đau của sinh thể để rồi mới nhìn, nhìn cho thấy cái rộng, cái sâu, cái khác của nhân sinh, tình người…

Như hàng cây xanh thẳm, tiếng chim líu lo, như cánh bướm mong manh bay trong vườn đời mênh mông. Thơ luôn rộng mở đón những rì rào biếc xanh, cho chú chim sâu đậu vào bờ vai…

Cảm ơn thơ, những người bạn của thơ đã giúp mình tạo ra những khoảng run ngân giữa nhịp đời xuôi ngược.

(Ghi chú: Cá nhân người viết kính xin lỗi và mong được “thể tất” vì đại từ “mình” được sử dụng trong bài thơ có thể chưa thực sự phù hợp trên một phương diện/ góp độ nào đó).

Bài viết liên quan

Xem thêm
Như Bình: Hành trình đi tìm chính mình trong cõi chữ và sắc màu
Một cách đọc giàu thiện cảm, khi Lê Huy Hòa chọn tiếp cận Như Bình từ những lát cắt trong hành trình sáng tạo, từ văn chương, báo chí đến thơ và hội họa. Từ đó, một “cõi riêng biếc xanh” dần hiện ra, đủ để gợi mở thêm những suy ngẫm về một giọng điệu nữ đang lặng lẽ đi tìm chính mình. Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu bài viết.
Xem thêm
Cánh buồm thao thức giữa hai miền duy lý và duy tình: Khảo sát “Vũ trụ thơ” Nguyên Hùng
“Vũ trụ thơ” Nguyên Hùng, xét đến cùng, là một vũ trụ của sự hài hòa. Ở đó, con người không bị xé lẻ giữa lý trí và con tim; ở đó, nhà khoa học và thi sĩ cùng chung một nhịp đập.
Xem thêm
Chân dung nhà thơ Nguyễn Thị Minh Thông
Trong khu vườn văn chương Việt Nam hậu chiến, nơi mỗi đóa hoa mang một hương sắc riêng, có một cây bút nữ lặng lẽ nhưng bền bỉ, thủy chung như chính tình yêu chị dành cho cuộc đời và cho thơ.
Xem thêm
Trần Chấn Uy: “Người về từ nẻo cỏ may” – Một đời thơ, một đời tình
Một đời thơ, một đời tình – chân dung Trần Chấn Uy hiện lên qua những nẻo ký ức, những câu thơ và những va đập đời sống. Một cách đọc giàu cảm xúc về một giọng thơ quen mà không cũ.
Xem thêm
Có một cựu chiến binh - nhà văn mang tên Châu La Việt
Cách đây không lâu, tôi có đọc bài viết “Có người lính binh nhất tên Hoài” đăng trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội (báo điện tử). Tôi hồi hộp dõi theo mạch viết của Nhà báo, nhà thơ Mai Nam Thắng, phần vì bài viết có gợi nhắc về cái tên mà tôi từng quen là Hoài… Tác giả bài viết từng là phóng viên chuyên trang văn hóa, văn nghệ báo Quân đội nhân dân.
Xem thêm
Nguyễn Đức Mậu – Một đời lính, muôn thuở thơ
Nguyễn Đức Mậu thuộc về dòng chảy thứ hai – một người lính cầm bút, một nhà thơ khoác áo lính, mà hành trình sáng tác của ông là hành trình gắn liền với số phận dân tộc, với máu xương đồng đội và nỗi đau khắc khoải của hậu chiến.
Xem thêm
Đọc “Rượu xuân tình”, lúc khuya!
Đọc “Rượu xuân tình” của Nguyễn Đức Hạnh trong một đêm khuya, Phan Đình Minh không chỉ chia sẻ cảm xúc của một người đọc, mà còn chạm tới một đặc điểm đáng chú ý trong văn xuôi của tác giả: mỗi câu văn đều mang trong nó một hình tượng, một nhịp điệu, một khả năng chuyển hóa sang thơ.
Xem thêm
Phạm Tiến Duật - Người đi lạc trong hòa bình
Nguồn: Fanpage Nhà xuất bản Hội Nhà văn
Xem thêm
“Giai điệu từ những vần thơ” – Khi âm nhạc cất tiếng từ thi ca
Tối 20/10/2025, sân khấu ngoài trời Nhà Văn hóa Thanh Niên TP. Hồ Chí Minh rực sáng trong không gian của thi ca và âm nhạc. Đó là đêm diễn đặc biệt mang tên “Giai điệu từ những vần thơ”, thuộc chuỗi chương trình “Những ngày Văn học Nghệ thuật TP.HCM”, do Sở Văn hóa và Thể thao phối hợp Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức.
Xem thêm
Chuyện làng văn nghệ: Sáu năm Nguyễn Đức Hạnh
Một bài viết vừa dí dỏm vừa chan chứa nghĩa tình – “Sáu năm Nguyễn Đức Hạnh” của Văn Công Hùng khắc họa hình ảnh PGS.TS Nguyễn Đức Hạnh – một người viết, người thầy, người bạn văn đáng quý, sống trọn với chữ, với đời và với bạn bè.
Xem thêm
Người xứ Nghệ: Nước non và bản sắc
Bộ sách Người xứ Nghệ phác họa 52 nhân vật với tinh thần nước non phải đền, khát vọng học tập, tiên phong đổi mới và phẩm chất cống hiến, khẳng định bản sắc người Nghệ.
Xem thêm
Trả lại công bằng, tôn vinh những giá trị trường tồn
Bài viết của Tô Văn Trường kêu gọi trả lại công bằng cho tác phẩm và tôn vinh những giá trị trường tồn của văn chương Việt.
Xem thêm
Vai trò của trí thức và văn nghệ sĩ trong hành trình phát triển TP.HCM
Vai trò của trí thức và văn nghệ sĩ trong hành trình phát triển TP.HCM
Xem thêm
Ngô Tú Ngân: “Văn chương đã chữa lành cho tôi”
Ngô Tú Ngân xuất hiện trên văn đàn không lâu và được biết tới với những truyện ngắn khác biệt. Chị là luật sư làm việc trong lĩnh vực tài chính trong nhiều năm, là một cây bút chính luận quen thuộc trên mục Góc Nhìn Báo Vnexpress.
Xem thêm
Khi phụ nữ làm thơ và làm báo bằng một trái tim
Bài đăng Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam, số tháng 6/2025
Xem thêm
Không thể đánh cược tương lai vào một giấc mơ chưa có nền móng
Dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam đang được các cơ quan truyền thông “lề phải” quảng bá như một bước ngoặt mang tầm thế kỷ, là động lực phát triển, là biểu tượng hiện đại hóa.
Xem thêm
Chọn nhà đầu tư ĐSCT: Nhìn từ hai đề xuất của VinSpeed và THACO
Ưu tiên minh bạch, lựa chọn người đồng hành chứ không chọn “người xin ưu tiên”
Xem thêm