TIN TỨC
icon bar

Nhà thơ Nguyễn Văn Hùng: Nhớ một người thơ tử tế vừa ra đi

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-05-05 16:43:20
mail facebook google pos stwis
1623 lượt xem

Nhà thơ NGUYỄN VĂN HÙNG

Tin nhà thơ Nguyễn Duy Năng qua đời không khỏi làm cho nhiều bạn bè, đồng nghiệp và bạn đọc của ông bàng hoàng và thương tiếc!

Sinh năm 1944, Nguyễn Duy Năng quê xã Nghi Hải, Nghi Lộc, Nghệ An. Hội viên thơ, Hội Liên hiệp VHNT Nghệ An. Ông là kỹ sư, từng giữ chức Phó giám đốc Xí nghiệp đóng tàu Cửa Hội, rồi Giám đốc Trung tâm khuyến nông Cửa Lò; Phó ban hội viên của Hội Văn nghệ tỉnh nhà.

Khi đang làm việc cho nhà nước cũng như nhiều năm sau ngày nghỉ hưu, tính ông vẫn thế, lành hiền, lịch lãm, kiệm lời, tử tế (người tử tế bây giờ hiếm dần), làm chỗ kết nối cho nhiều anh chị em viết văn, làm thơ qua lại, đi thực tế vùng biển Cửa Lò, quê Đại Thi hào Nguyễn Du ở Tiên Điền, Nghi Xuân... Đôi khi thong thả thì gọi bạn thơ ở Vinh, Nghi Lộc, Diễn Châu, Quỳnh Lưu, Yên Thành... đến nhà riêng ở Vinh, rồi ở Cửa Hội để đọc thơ, "chém gió", đủ chuyện vui buồn, thật rôm rả. Tôi được dự một số buổi ngẫu hứng hội ngộ kiểu ấy, phải nói ngoài cái Tâm lành lặn của Nguyễn Duy Năng ra, bà Huệ vợ ông cũng là nguồn tiếp sức rất đáng quý, đến nỗi ai cũng khen thầm ông Năng "làm thơ mà may mắn" vì có bà xã tảo tần, giàu cảm thông đến thế?! Còn nhớ năm 2017, nhà thơ Nguyên Hùng (gọi ông Năng là chú ruột) viết chân dung chú mình bằng thơ, tôi thích hai câu: "Rượu chịu bỏ nhưng không đành thiếu bạn", bởi dễ hiểu, ông là "Người kẻ biển tình như muối mặn".

Thơ Nguyễn Duy Năng tính đến nay xuất bản được 5 tập (có cả in chung), và 2 tập tản văn. Tản văn ông viết đọc cũng thú, gần với báo chí, viết gọn và thường có vấn đề đáng quan tâm. Thơ là chỗ sở trường, khá nhiều bài viết về quê biển, về mẹ, về bạn bè gắn bó nhiều năm... sau khi in còn được bạn đọc nhắc đến. Cuốn "Thơ Nghệ An tuyển chọn, 2018 - 2023", Hội Liên hiệp VHNT Nghệ An biên soạn, NXB. Nghệ An phát hành - 2024, giới thiệu của ông chùm ba bài: "Những cái bá vai"; "Dắt mẹ vào thơ"; "Quê Bãi Ngang", đều là những áng thơ gan ruột, để đời.

Với Bãi Ngang quê hương, Nguyễn Duy Năng như muốn khắc vào tâm khảm người đọc những câu thơ về quê không phải ai cũng viết nổi:

"Biển Bãi Ngang

Con cá cơm chỉ nhỉnh hơn đầu đũa

Ghẹ nguyên càng khoanh không tròn dĩa

Con mực sim be bé quả sim

Người Bãi Ngang

Chân đi vòng kiềng

Bấm vào đất ngón sâu hơn gót

Còn bàn tay

Từng xây đẹp những lâu đài trên cát

Mà phên nhà tre nứa đốt lóng đôi...".

(Bài "Quê Bãi Ngang")

Nhà thơ Bá Canh (Thanh Chương) dịp tưởng niệm người đồng nghiệp cùng Hội qua đời, thấm thía nỗi niềm xa xót, đã đưa lại trên trang facebook cá nhân bài thơ "Lời tặng muối" đề tài cũ nhưng giá trị thời sự luôn mới mẻ, của Nguyễn Duy Năng:

"Nhiều tiền người ta tích vàng

Mấy ai dại khờ tích muối

Nhịn vàng mười năm không đói

Thiếu muối một ngày lao đao.

Một hạt cũng coi bằng thiếu

Lưng môi lại đã là nhiều

Giá đem thử vào tình yêu

Sáng vàng không bằng mặn muối!".

(Bài "Lời tặng muối")

Bài thơ "Mẹ vào thơ" (nguyên bản của tác giả là "Dắt mẹ vào thơ"), xin được dẫn gần đầy đủ:

"Mẹ về làm dâu cửa sông,

Không nơi khô ráo mà mong trú vào.

Con sóng thấp con sóng cao,

Ướt đầm đời mẹ xanh xao bãi bờ.

Ra sông sàng cái sàng sưa,

Đói nghèo mẩy hạt nên chưa lọt sàng.

Cửa sông không bóng đò ngang,

Neo vời đời mẹ đa đoan giữa dòng.

Một mình mẹ một dòng sông,

Tự làm mặn muối tan không bến bờ!".

(Bài "Mẹ vào thơ")

Tôi đánh giá "Mẹ vào thơ" là một bài thật hay trong chùm thơ vào loại hay của Nguyễn Duy Năng, có thể đàng hoàng vượt khỏi "lũy tre làng" đất Nghệ, để đến với bạn yêu thơ cả nước!


Nhà thơ Nguyễn Duy Năng cùng nhà thơ đồng niên Lăng Hồng Quang.

Sinh thời, một lần chuyện ở Hội Văn nghệ, tôi bảo thơ bác Năng không ít bài khá, câu hay. Nhưng, giá như được biên tập công phu, mạnh dạn hơn tí nữa, thì có thể còn hay hơn nữa? Nói xong, sợ tác giả phật ý, tôi liền lái câu chuyện sang đề tài khác. Nhớ lần ông rủ tôi xuống Cửa Lò đi thăm ruộng dưa đã đến ngày thu hoạch; nhớ chuyến đi uống rượu với mấy ngư dân yêu thơ ông bên bờ biển; nhớ trên đường từ Tiên Điền về Vinh bỗng gặp ông trên chiếc xe máy cũ đèo bà cùng mấy đứa cháu nội sang nhà thông gia bên quê cụ Nguyễn Du; nhớ một đêm tại nhà riêng ông buồn rớt chuyện con chuyện dâu, không dễ mà vượt qua... Bây giờ tất cả thành ký ức sẽ đeo bám đời ta.

Tin nhà thơ đau yếu gần đây được đưa facebook một số bạn thơ chơi thân với ông, ai cũng thương và lo lắng. Chiều 30/4/2025, nhè vào đúng ngày cả nước ta vui đến nổ trời tổ chức lễ diễu binh, diễu hành tại TP. Hồ Chí Minh, ông lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng bên người thân, con cháu. Tôi biết tin, đã ngồi ngây một lúc để tưởng nhớ những kỷ niệm khó quên về một người thơ dễ gần, dễ mến, nhưng cũng khá nghiêm cẩm của chúng ta. Bạn Kha Thường khi viết về ông, có một ý xác thực đến cảm động thuộc về nhân cách người cầm bút, ấy là nhà thơ đã không biết "diễn" bao giờ, cả trong đời thường lẫn khi đài làm chương trình truyền hình.... Tiễn ông về miền mây trắng, thôi thì cứ an nhiên, đừng lo nghĩ chi nhiều những chuyện "trên trời dưới biển" nữa. Cũng xin chia sẻ nỗi buồn khôn dễ nguôi ngoai này với bà Huệ và con cháu của ông bà!

Phố Vinh, chiều 1 - 3/5/2025

Bài viết liên quan

Xem thêm
Như Bình: Hành trình đi tìm chính mình trong cõi chữ và sắc màu
Một cách đọc giàu thiện cảm, khi Lê Huy Hòa chọn tiếp cận Như Bình từ những lát cắt trong hành trình sáng tạo, từ văn chương, báo chí đến thơ và hội họa. Từ đó, một “cõi riêng biếc xanh” dần hiện ra, đủ để gợi mở thêm những suy ngẫm về một giọng điệu nữ đang lặng lẽ đi tìm chính mình. Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu bài viết.
Xem thêm
Cánh buồm thao thức giữa hai miền duy lý và duy tình: Khảo sát “Vũ trụ thơ” Nguyên Hùng
“Vũ trụ thơ” Nguyên Hùng, xét đến cùng, là một vũ trụ của sự hài hòa. Ở đó, con người không bị xé lẻ giữa lý trí và con tim; ở đó, nhà khoa học và thi sĩ cùng chung một nhịp đập.
Xem thêm
Chân dung nhà thơ Nguyễn Thị Minh Thông
Trong khu vườn văn chương Việt Nam hậu chiến, nơi mỗi đóa hoa mang một hương sắc riêng, có một cây bút nữ lặng lẽ nhưng bền bỉ, thủy chung như chính tình yêu chị dành cho cuộc đời và cho thơ.
Xem thêm
Trần Chấn Uy: “Người về từ nẻo cỏ may” – Một đời thơ, một đời tình
Một đời thơ, một đời tình – chân dung Trần Chấn Uy hiện lên qua những nẻo ký ức, những câu thơ và những va đập đời sống. Một cách đọc giàu cảm xúc về một giọng thơ quen mà không cũ.
Xem thêm
Có một cựu chiến binh - nhà văn mang tên Châu La Việt
Cách đây không lâu, tôi có đọc bài viết “Có người lính binh nhất tên Hoài” đăng trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội (báo điện tử). Tôi hồi hộp dõi theo mạch viết của Nhà báo, nhà thơ Mai Nam Thắng, phần vì bài viết có gợi nhắc về cái tên mà tôi từng quen là Hoài… Tác giả bài viết từng là phóng viên chuyên trang văn hóa, văn nghệ báo Quân đội nhân dân.
Xem thêm
Nguyễn Đức Mậu – Một đời lính, muôn thuở thơ
Nguyễn Đức Mậu thuộc về dòng chảy thứ hai – một người lính cầm bút, một nhà thơ khoác áo lính, mà hành trình sáng tác của ông là hành trình gắn liền với số phận dân tộc, với máu xương đồng đội và nỗi đau khắc khoải của hậu chiến.
Xem thêm
Đọc “Rượu xuân tình”, lúc khuya!
Đọc “Rượu xuân tình” của Nguyễn Đức Hạnh trong một đêm khuya, Phan Đình Minh không chỉ chia sẻ cảm xúc của một người đọc, mà còn chạm tới một đặc điểm đáng chú ý trong văn xuôi của tác giả: mỗi câu văn đều mang trong nó một hình tượng, một nhịp điệu, một khả năng chuyển hóa sang thơ.
Xem thêm
Phạm Tiến Duật - Người đi lạc trong hòa bình
Nguồn: Fanpage Nhà xuất bản Hội Nhà văn
Xem thêm
“Giai điệu từ những vần thơ” – Khi âm nhạc cất tiếng từ thi ca
Tối 20/10/2025, sân khấu ngoài trời Nhà Văn hóa Thanh Niên TP. Hồ Chí Minh rực sáng trong không gian của thi ca và âm nhạc. Đó là đêm diễn đặc biệt mang tên “Giai điệu từ những vần thơ”, thuộc chuỗi chương trình “Những ngày Văn học Nghệ thuật TP.HCM”, do Sở Văn hóa và Thể thao phối hợp Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức.
Xem thêm
Chuyện làng văn nghệ: Sáu năm Nguyễn Đức Hạnh
Một bài viết vừa dí dỏm vừa chan chứa nghĩa tình – “Sáu năm Nguyễn Đức Hạnh” của Văn Công Hùng khắc họa hình ảnh PGS.TS Nguyễn Đức Hạnh – một người viết, người thầy, người bạn văn đáng quý, sống trọn với chữ, với đời và với bạn bè.
Xem thêm
Người xứ Nghệ: Nước non và bản sắc
Bộ sách Người xứ Nghệ phác họa 52 nhân vật với tinh thần nước non phải đền, khát vọng học tập, tiên phong đổi mới và phẩm chất cống hiến, khẳng định bản sắc người Nghệ.
Xem thêm
Trả lại công bằng, tôn vinh những giá trị trường tồn
Bài viết của Tô Văn Trường kêu gọi trả lại công bằng cho tác phẩm và tôn vinh những giá trị trường tồn của văn chương Việt.
Xem thêm
Vai trò của trí thức và văn nghệ sĩ trong hành trình phát triển TP.HCM
Vai trò của trí thức và văn nghệ sĩ trong hành trình phát triển TP.HCM
Xem thêm
Ngô Tú Ngân: “Văn chương đã chữa lành cho tôi”
Ngô Tú Ngân xuất hiện trên văn đàn không lâu và được biết tới với những truyện ngắn khác biệt. Chị là luật sư làm việc trong lĩnh vực tài chính trong nhiều năm, là một cây bút chính luận quen thuộc trên mục Góc Nhìn Báo Vnexpress.
Xem thêm
Khi phụ nữ làm thơ và làm báo bằng một trái tim
Bài đăng Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam, số tháng 6/2025
Xem thêm
Không thể đánh cược tương lai vào một giấc mơ chưa có nền móng
Dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam đang được các cơ quan truyền thông “lề phải” quảng bá như một bước ngoặt mang tầm thế kỷ, là động lực phát triển, là biểu tượng hiện đại hóa.
Xem thêm
Chọn nhà đầu tư ĐSCT: Nhìn từ hai đề xuất của VinSpeed và THACO
Ưu tiên minh bạch, lựa chọn người đồng hành chứ không chọn “người xin ưu tiên”
Xem thêm