TIN TỨC
icon bar
  • Thơ Nguyên Hùng
  • Những vết xước thời cuộc - Những vần thơ viết giữa lòng bão

Những vết xước thời cuộc - Những vần thơ viết giữa lòng bão

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-07-14 09:41:21
mail facebook google pos stwis
910 lượt xem

Chiến tranh chưa bao giờ là câu chuyện của riêng ai. Nó gõ cửa từng giấc ngủ, ám ảnh từng bữa ăn, và khiến trái tim những kẻ dù ở xa vẫn đau nhói mỗi lần tin dữ dội về. Tôi – một người từng sống ở Nga, chẳng có người thân ở Kiev, cũng không thần tượng Zelensky – nhưng ba năm qua, mỗi tiếng rít của tên lửa, mỗi vụ nổ ở Kharkiv hay Odessa đều khiến lòng mình quặn thắt.

Donald Trump, với tính khí thất thường như gió mùa chính trị, lại một lần nữa khiến thế giới nín thở. Từ lệnh ngưng viện trợ đến lời hứa "sẽ gửi vũ khí" – tôi không dám tin, nhưng vẫn khắc khoải chờ ngày 14/7, ngày mà Donald Trump cuối cùng sẽ nói một lời dứt khoát “Ukraine sẽ không bị bỏ rơi” với những cam kết về viện trợ vũ khí và Dự luật trừng phạt Nga

Chùm thơ này gồm ba bài (Cầu nguyện, Khủng bố, Chờ tin ngày mười bốn) được viết trong những cột mốc khác nhau (2011–2025), nhưng cùng chung một mạch cảm xúc: nỗi đau đớn trước thảm họa chiến tranh, sự phẫn nộ trò chơi quyền lực của các siêu cường, và khát vọng hòa bình cháy bỏng. Chúng như những mảnh ghép của "Cánh buồm thao thức" – luôn dằn vặt giữa biển đời đầy bão tố.

Gửi Ukraine, Gaza, và tất cả những nơi bom rơi vẫn còn nóng hổi…


 

CHỜ TIN NGÀY MƯỜI BỐN
 

Tôi

Một kẻ từng sống ở Nga

Không người thân ở Kiev

Không thần tượng Zelensky

Nhưng ba năm nay

Tim tôi gập ghềnh từng đợt pháo

Mỗi lần tiếng còi hú dội về từ Sumy, Donetsk…

Là hồi hộp lo âu

Mỗi khi nghe tin tên lửa, UAV trút xuống Kiev

Là tay tôi siết lại

Căm giận tột cùng lũ khát máu chiến tranh.

 

Donald Trump

Tính khí thất thường

Sáng mưa chiều nắng

Đang lệnh ngưng mọi viện trợ cho Kiev

Bỗng dưng lại hào sảng hứa… sẽ gửi vũ khí!

Tôi chưa từng tin Trump

Khi ông vỗ vai Putin như tri kỷ

Khi ông mắng NATO như đứa con hư

Nhưng lần này…

Tôi mong lần này lời hứa ấy là “thóc thật”!

 

Tôi chờ hôm nay

Ngày mười bốn tháng Bảy

Không để tung hô một chính khách

Mà chỉ để nghe một lời dứt khoát:

Sẽ tiếp sức cho Ukraina đến khi hòa bình thật sự

Không phải thứ 'hòa bình' chiều lòng xâm lược

Không phải kết thúc chiến tranh bằng sự đầu hàng.

 

Tôi vẫn cầu nguyện cho Kiev –

Như từng cầu nguyện cho Gaza, Trung Đông hay Eo biển Hormuz…

Cho những cánh chim không bị bắn gục khi đang hát giữa trời

Cho trái tim người không nghẹt thở giữa bom rơi

Cho mỗi lời hứa cứu vãn hòa bình

Thành phép màu cứu triệu sinh linh!
 

14/7/2025

P/s: Ngày 14/7 – ngày Donald Trump hứa tuyên bố viện trợ (chính thức) cho Ukraine.

 

CẦU NGUYỆN
 

Thế giới đang phấp phỏng từng ngày

Hướng về Trung Đông

Iran có thể bị Israel và Mỹ tấn công

Vì tham vọng sở hữu vũ khí giết người hàng loạt

 

Syria có thể bị phương Tây ném bom ồ ạt

Để ngăn ngừa cuộc nội chiến manh nha;

Eo biển Hormuz phả hơi nóng đến từng nhà

Bởi sự phô trương sức mạnh

 

Rầm rộ hải quân Iran tập trận

Biển cháy bùng những tên lửa tầm xa;

Tàu sân bay tối tân của Mỹ, tàu tuần dương khủng của Nga

Chiến hạm mạnh nhất của Anh

Ồn ào xuất hiện...

 

Dân lành khắp năm châu nín thở cầu nguyện

Xin đừng có chiến tranh!
 

21-01-2011

 

KHỦNG BỐ

 

Những kẻ cuồng tín bất lương

Khủng bố dân thường

Bằng không tặc

Bằng đánh bom tự sát

 

Các cường quốc

Khủng bố láng giềng

Hăm dọa thế giới vốn chẳng bình yên

Bằng bom hạt nhân

Bằng tàu sân bay

Bằng tên lửa tầm xa

 

Các chính trị gia

Trước mỗi kỳ tranh cử

Khủng bố nhau

Bằng mớ email cũ nhàu

Bằng những mẩu băng thu hình gót chân a-sin đối thủ

 

Người ngộ chữ

Khủng bố nhau

Bằng những lời mỉa mai, cay nghiệt

Ác hơn đánh bom liều chết

Nguy hiểm hơn bom hạt nhân

Bẩn thỉu hơn những đoạn băng ghi lén.
 

11-9-2011

Nguyên Hùng

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bình yên nơi đảo xa – Chùm thơ Nguyên Hùng
Trường Sa không chỉ có sóng gió, thao trường và những người lính ngày đêm giữ biển… Ở đó còn có những khoảng bình yên rất đỗi dễ thương: nụ cười lính trẻ, đám cún thân quen và một chú chó ngủ say ngay mép nước triều lên.
Xem thêm
Lá cờ ôm cả xôn xao biển trời
Từ miền sóng gió xa xôiTôi mang về tặng cháu tôi bất ngờ:Dấu son in giữa lá cờNhư mang theo cả biển bờ Trường Sa
Xem thêm
Như lắng nghe tiếng đáy biển vọng về
Biển vẫn xanh. Trời mây vẫn thế. Nhưng dừng bên Cô Lin hôm nay, có những phút giây người ta bất giác nói thật khẽ, như nghe từ đáy biển một điều gì còn vọng lại. "Tiếng đáy biển vọng về" được viết từ một cảm xúc như thế.
Xem thêm
Những dấu biển giữa đời tôi
Tôi đứng lặng giữa màu cờ đỏ ấyNhững dấu son còn thơm mùi gió xaTưởng đóng xuống vài miền đất đã đếnMà hóa thành dấu biển giữa đời ta…
Xem thêm
Biển thức trong phố nhỏ
Tôi đã trở về ngôi nhà nhỏ trên bờ/ Đôi lúc ngỡ vẫn còn theo ngọn sóng/ Đêm rất tĩnh… nghe trong lòng biển động/ Và Trường Sa chưa phút nào cách xa…
Xem thêm
Có một ngôi nhà chơi vơi giữa biển
Có một ngôi nhà chơi vơi giữa biểnQuanh năm sóng đập dưới chân
Xem thêm
Giữa lòng tàu đỏ lửa - Hơi ấm giữa hải trình
Người ta nhớ những người lính biển/ Đứng canh trời nước giữa trùng dương/ Nhưng sau mỗi chuyến tàu cập bến/ Là những người giữ ngọn lửa yêu thương.
Xem thêm
Trường Sa đánh thức cảm xúc và khơi nguồn cảm hứng bất tận cho nghệ sĩ
Không chỉ là nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc, Trường Sa còn trở thành nguồn cảm hứng đặc biệt trong hành trình sáng tạo của nhiều văn nghệ sĩ. Từ những vần thơ xúc động, những bức ký họa giữa biển trời đến những chia sẻ đầy suy ngẫm của người cầm bút… tất cả đã góp phần lan tỏa tình yêu biển đảo quê hương bằng ngôn ngữ của nghệ thuật.
Xem thêm
Mang đất nước ra giữa biển
“Mang đất nước ra giữa biển” là một ghi chép của tôi từ Nhà giàn DK1/16 – Phúc Tần, nơi người lính biển không chỉ canh giữ sóng gió, mà còn lặng lẽ đem hồn nước neo vào biển sâu.
Xem thêm
Một thoáng Trường Sa Đông
“Một thoáng Trường Sa Đông” là một ghi chép nhỏ bằng thơ của tôi sau cuộc một gặp gỡ chỉ trong vài ba giờ đồng hồ như thế - nơi một chuyến đi ngắn ngủi đã kịp hóa thành “tứ trùng dương” mang về từ biển đảo quê hương.
Xem thêm
Dưới vòm xanh Nam Yết
“Dưới vòm xanh Nam Yết” là một ghi chép nhỏ của tôi về khoảnh khắc khi đặt chân đến nơi đây - một thoáng đi qua, nhưng đủ để mang theo mãi bóng mát của Trường Sa trong lòng mình.
Xem thêm
Những mảnh xanh ở đảo xa
“Những mảnh xanh ở đảo xa” không chỉ là câu chuyện về cây cối, về những cơn mưa đầu mùa hay những mầm non vượt sóng từ đất liền ra đảo… mà còn là câu chuyện về niềm tin, về sự bền bỉ của những người lính đang ngày ngày giữ biển.
Xem thêm
Người giữ chùa trên đảo Sơn Ca
Một viên thuốc làm nguôi phần xác/ Một hồi chuông giữ ấm phần hồn
Xem thêm
Người vẽ lính nơi Trường Sa
Hồ Minh Quân không ồn ào chuyện kể/ Chỉ lặng thầm lưu giữ những mắt, mi
Xem thêm
Viếng Bác giữa Trường Sa
Trong hành trình của Đoàn công tác số 14 đến quần đảo Trường Sa và Nhà giàn DK1, tôi đã có dịp viếng Bác Hồ tại Nhà tưởng niệm Người trên đảo Trường Sa. Giữa biển trời mênh mang, giữa tiếng sóng và gió mặn đầu sóng, nén nhang dâng Bác hôm ấy bỗng trở thành một ký ức rất khác…
Xem thêm
Một mái chùa giữa biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Sau những ngày đến với Trường Sa, tôi mang về không chỉ ký ức của biển trời đầu sóng mà còn là những rung cảm trước đời sống văn hóa – tâm linh và những tấm lòng thiện nguyện âm thầm hướng ra đảo xa. “Một mái chùa giữa biển” và “Trái tim nhà Phật” là hai ghi chép bằng thơ về sự bình yên, nhân ái và nghĩa tình đang hiện hữu giữa trùng khơi hôm nay.
Xem thêm
Nơi con tàu ôm ghì bãi đá
Đối với nhiều người đến Đá Lớn B hôm nay, xác tàu HQ 701 không chỉ là di tích lịch sử, mà còn là biểu tượng của tinh thần quyết giữ từng tấc đảo, tấc biển thiêng liêng của Tổ quốc.
Xem thêm
Giữa biển còn nghe tiếng các anh – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa biển đảo Trường Sa, có những khoảnh khắc khiến người ta lặng đi trước Tổ quốc; cũng có những phút giây rất đời thường làm bật lên tiếng cười giữa nắng gió biển xa.
Xem thêm
Gieo xanh giữa trùng khơi – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa Biển Đông gió mặn cháy dachúng tôi mang theo một lời hẹnkhông phải lời thề của lính đảochỉ là những mầm xanh rất đỗi dịu hiền.
Xem thêm
Người giữ nhịp giữa khơi xa
Mai này về lại phố đôngcó thể người ta quên tên những con sóngnhưng mãi còn nhớtrong hải trình năm ấycó một người sĩ quanđã giữ nhịp cho ba trăm trái timđi trọnmột cung đường biển mẹ.
Xem thêm