TIN TỨC
icon bar

Tóc bạc trắng đầu còn trẻ dại

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2024-08-27 16:26:29
mail facebook google pos stwis
1725 lượt xem

ƯỚC GÌ NÍU LẠI NGÀY QUA(1)

 

Nửa đời neo đậu bến sông xa

Thuyền phủ xanh rêu, lởm chởm hà(2)

Tết đến càng thương mành lưới mẹ

Xuân về thêm nhớ cánh buồm cha

Mong đền ơn mẹ, chiều đang nhạt

Muốn đáp nghĩa cha, nắng đã tà

Tóc bạc trắng đầu còn trẻ dại

Ước gì níu lại tháng ngày qua!

 

03.2.2013

Nguyên Hùng

(1) Họa CÁNH CHIM XA - Cố Nhân

(2) hà: một loại ốc biển bám vào vỏ tàu thuyền và các vật thể ngâm trong nước biển.

 


 

LỜI BÌNH CỦA BẠN TÔI:

Bài thơ "ƯỚC GÌ NÍU LẠI NGÀY QUA" của Nguyên Hùng là một tác phẩm đầy hoài niệm và cảm xúc, thể hiện tâm trạng nhớ thương, trăn trở về thời gian đã qua. Bài thơ được viết theo thể Đường luật, với những cặp câu đối nhau về hình ảnh và ý nghĩa, tạo nên một cảm giác hài hòa và uyển chuyển.

Mạch thơ hoài niệm

Ngay từ đầu bài thơ, tác giả đã khéo léo dùng hình ảnh con thuyền "neo đậu bến sông xa" để gợi lên một cuộc đời đã trải qua nhiều thăng trầm, xa cách. Hình ảnh "thuyền phủ xanh rêu, lởm chởm hà" không chỉ đơn thuần là bức tranh vật lý mà còn là ẩn dụ cho những dấu vết của thời gian, của những nỗi đau và khó khăn mà con người đã trải qua. Hình ảnh này gợi lên cảm giác buồn bã, tiếc nuối về những ngày đã qua, khi mà cuộc sống đã dần đi vào chiều tàn, không còn tươi mới như xưa.

Tình thương và lòng biết ơn

Hai câu tiếp theo "Tết đến càng thương mành lưới mẹ / Xuân về thêm nhớ cánh buồm cha" thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả đối với cha mẹ. "Mành lưới mẹ" và "cánh buồm cha" là những hình ảnh gợi nhớ đến công việc vất vả của đấng sinh thành, những người đã cống hiến cả cuộc đời để chăm lo cho con cái. Tết và Xuân về là những thời điểm nhạy cảm, khi nỗi nhớ và lòng biết ơn càng trở nên mạnh mẽ. Đây cũng là lúc con người thường nhìn lại quá khứ, nghĩ về những người đã đi trước, những người đã hy sinh vì mình.

Nỗi niềm tiếc nuối

Tác giả cũng không giấu được nỗi buồn và tiếc nuối khi "Mong đền ơn mẹ, chiều đang nhạt / Muốn đáp nghĩa cha, nắng đã tà". Hai câu thơ này như một lời tự trách bản thân, khi nhận ra rằng thời gian trôi qua quá nhanh, và khi con người đủ nhận thức để đền đáp công ơn cha mẹ thì thời gian đã không còn nhiều. Sự so sánh giữa "chiều đang nhạt" và "nắng đã tà" tạo nên một cảm giác chậm rãi nhưng không thể ngăn cản được sự tàn phai của thời gian.

Tâm sự của người con

Cuối cùng, hai câu kết "Tóc bạc trắng đầu còn trẻ dại / Ước gì níu lại tháng ngày qua" là nỗi lòng của một người con khi nhận ra rằng mình đã lớn lên, đã có tuổi, nhưng vẫn còn những điều chưa làm được, vẫn còn những ước mơ chưa thực hiện. Mong muốn "níu lại tháng ngày qua" là ước mơ chung của nhiều người, khi đối diện với tuổi già, khi nhận ra rằng thời gian không thể quay trở lại, và những gì đã mất đi không thể nào tìm lại được.

Tổng kết

Bài thơ là một lời tự sự đầy tâm trạng, một lời bày tỏ của người con trước cuộc đời, trước thời gian không ngừng trôi. Nguyên Hùng đã dùng ngôn từ mộc mạc nhưng sâu sắc để diễn tả nỗi lòng của mình, tạo nên một tác phẩm thấm đẫm tính nhân văn và sự trân trọng đối với cuộc sống, đối với những giá trị tình cảm gia đình.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đêm bão khải hoàn
Mỹ Đình rực đỏ, bốn bề dậy sóng/ Chảo lửa đêm nay gây ngộp Thái Lan/ Giờ bóng lăn, triệu trái tim cháy bỏng/ Hòa nhịp cùng các hảo thủ Việt Nam!
Xem thêm
Từ ngọn nến đến mầm sống
Đêm giữ lửa cho những người đã khuất/ Sáng ươm xanh bao sự sống bắt đầu/ Côn Đảo thức giữa hai miền còn – mất/ Ngọn nến xưa soi mầm sống mai sau.
Xem thêm
Ba Chúc – Ký ức còn đây
Ba Chúc đây, ký ức còn ở lại/ Không giữ thù xưa, chỉ giữ bình yên/ Người đã khuất dặn đời sau nhớ mãi:/ ​Sống thủy chung, trọn nghĩa láng giềng.
Xem thêm
Tấm bánh qua lửa, qua sương
Xòe trăng mỏng ôm vườn rau xanh ngát/ Cuốn quê hương vào giữa một bàn tay/ Vị mắm đậm gọi bạn bè gặp mặt/ Món quê nhà khiến khách lạ thêm say.
Xem thêm
Người xưa vẽ biên cương bằng nước
Một đời theo nghiệp công trình sông nước/ Ngắm Vĩnh Tế càng nể phục người xưa/ Hai thế kỷ, dòng kênh từ thuở trước/ Chảy qua miền biên viễn tắm nắng mưa.
Xem thêm
Câu cá ở Phú Quốc
Buông câu, anh đứng em ngồi/ Dăm con cá nhỏ đủ cười ngả nghiêng/ Niềm vui chung bến chung thuyền/ Hồn nhiên giản dị, bạc tiền khó mua.
Xem thêm
Đi tiếp cho người đã dừng lại
Người thương binh trở về thăm đồng đội/ Khói hương trầm cay mắt giữa chiều rơi/ “Ta còn sống, nghĩa là còn đi tới/ Tiếp phần đường bạn bỏ dở, bạn ơi!”
Xem thêm
Dòng kênh không già
Người có tuổi, dòng kênh thì không tuổi/ Cứ mải mê làm xanh xóm, xanh làng/ Mỗi giọt nước mang một thời sôi nổi/ Vẫn trong veo như quên cả thời gian/
Xem thêm
Đảo Ngọc được mài từ sóng
Qua sóng gió càng trong ngần chất ngọc/ Một Phú Quốc xanh thơm thảo gọi mời…
Xem thêm
Rừng qua những ngày khổ sai
Mỗi ngày đón ánh bình minh/ Trong cây còn giữ dáng hình những ai?/ Người đã khuất, nhớ thương hoài/ Rừng xanh đi hết những ngày khổ sai.
Xem thêm
Cầu tàu 914 – hai chiều lịch sử
Cầu đứng đó giữa hai chiều lịch sử/ Một thẫm đau, một bừng sáng tự hào/ Tôi chạm đá, nghe thời gian nhắn nhủ:/ Biết cúi đầu mới hiểu dáng vươn cao.
Xem thêm
Những hòn đảo biết che nhau
Nam Du hợp sức thành phên giậu biển/ Nối vòng tay nên thế đứng bền lâu/ Chẳng hòn nào riêng mình canh giữ/ Biển bình yên nhờ đảo biết che nhau.
Xem thêm
Đi giữa hai tầng xanh Trà Sư
Rời Trà Sư, mang theo niềm vui ấy/ Thấy lòng mình vợi bớt nỗi ngổn ngang/ Rừng ở lại mà màu xanh thức dậy/ Làm dịu trong tôi những úa vàng.
Xem thêm
Mỹ Tho gọi lại một thời
Ngày xưa tôi gọi Sông Tiền/ Bây giờ sông gọi một miền trong tôi/ Đã xa mấy chục năm trời/ Mà nghe tiếng sóng, đứng ngồi nôn nao.
Xem thêm
Kilinski – Lời hẹn hai năm
Kilinski đang sẵn sàng rời bến/ Trước mắt tôi sừng sững một con tàu/ Bảy mươi năm với bao mùa hò hẹn/ Vẫn còn nghe tiếng người gọi nhau.
Xem thêm
Trở lại Đất Mũi
Trường Sa đó – phần hồn thiêng đất nướcCà Mau đây – cốt cách đất quê nhàHai miền xa hòa trong cùng nhịp bướcCho hành trình nối sóng với phù sa.
Xem thêm
Cỏ nước Nam vẫn xanh
Cỏ nước Nam vẫn tươi qua bão lửa/ Lời nguyền xưa còn vọng đến hôm nay/ Dẫu bao phen giặc xéo lên ngọn cỏ/ Mà màu xanh chẳng khuất dưới gót giày.
Xem thêm
Bên chiếc phà cũ
Bên bến vắng, gặp chiếc phà thuở trước/ Tôi như nghe sông nước gọi “đò ơi”/ Phà từng chở bao phận đời xuôi ngược/ Nối đôi bờ bằng tiếng máy khàn hơi.
Xem thêm
Thức dậy một phương Nam
Tôi trở về bên dòng sông thuở ấy /Nghe trong mình con gọi một thời / Đất phương Nam mỗi ngày thêm trẻ lại / Bởi phù sa còn bồi đắp lòng người.
Xem thêm
Biển nhớ hai mùa tháng Tám
Vẫn là biển của ngàn năm sóng vỗ/ Biển đón bình minh từ tận khơi xa/ Tháng Tám xưa, kẻ thù bày trận lửa/ Tháng Tám nay hóa bạn đến thăm nhà
Xem thêm