- Thơ Nguyên Hùng
- Từ một hải trình – Chùm thơ Nguyên Hùng
Từ một hải trình – Chùm thơ Nguyên Hùng
Mời click vào banner trên đây để truy cập thư mục
Chùm thơ dưới đây là bốn trong số năm bài về Trường Sa vừa được đăng trên ba tờ báo, tạp chí văn nghệ trong tháng Bảy. Viết từ những gì mắt thấy, tai nghe và trái tim cảm nhận trong hải trình đến quần đảo Trường Sa và Nhà giàn DK1, mỗi bài là một lát cắt của chuyến đi: từ lễ chào cờ giữa biển, phút tưởng niệm các liệt sĩ Gạc Ma đến nhịp sống bình dị nơi đầu sóng. Xin chia sẻ cùng bạn bè như một lời tri ân gửi tới những người đã ngã xuống và những người đang ngày đêm gìn giữ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Minh họa: AI.
CHÀO CỜ GIỮA TRƯỜNG SA
Giữa khơi xa cờ reo tiếng gió
Quốc ca vang dậy góc trời xa
Tôi ngước lên nhìn màu cờ đỏ
Bỗng thấy mình chỉ hạt phù sa.
Ở đất liền bao lần nghe mãi
Mà hôm nay tim thắt nghẹn ngào
Lời ca vọng xuống muôn tầng sóng
Gọi hồn liệt sĩ dậy xôn xao...
Nắng tháng Năm cháy màu da lính
Bước chân đều dằn nhịp sóng xa
Áo ngả màu theo sương muối biển
Vẫn sáng ngời ánh mắt Trường Sa
Tôi chợt hiểu chủ quyền đất nước
Nào phải điều trừu tượng, xa xăm
Mà hiện hữu trong dáng đi, nhịp bước
Chiến sĩ đảo xa – người giữ biển âm thầm
Bao kỷ niệm sẽ dần phai nhạt
Như lá khô lạc giữa dòng đời
Lễ chào cờ nơi đảo xa nắng rát
Sẽ còn theo suốt cuộc đời tôi.
Một dấu lặng giữa trời Tổ quốc
Giữa biển xanh cờ đỏ tung bay
Đất nước dâng đầy trong lồng ngực
Quốc ca hừng hực mãi tim này.
15/5/2026
GIỮA BIỂN CÒN NGHE TIẾNG CÁC ANH
Một hồi còi hụ vang tiếng biển
Trường Sa gió lặng, sóng bâng khuâng
Những vòng hoa thả nghiêng trên nước
Như có bàn tay phía dưới nâng…
Nỗi đau từng nhuộm san hô đỏ
Bao nhiêu năm rồi vẫn chưa nguôi
Gạc Ma sừng sững trong mưa lửa
Màu máu còn thắm phía trùng khơi.
Có người vừa qua thời áo trắng
Lời yêu biết ngỏ thế nào đâu
Lá thư gửi mẹ chưa kịp gấp
Hóa thân thành sóng mặn bạc đầu
Các anh đứng giữa vòng giông tố
Lấy tim mình che chắn lá cờ
Cơn mưa đạn thép xuyên ngực trẻ
Mà hồn nguyên vẹn một sắc hoa.
Chiều nay giữa khói hương tưởng nhớ
Nghe như đất nước gọi tên người
Tiếng còi tàu hụ dài theo gió
Run cả tầng mây phía cuối trời
Có nữ quân nhân lau nước mắt
Có người lính trẻ nấc nghẹn ngào
Có cánh hạc giấy bay ngược sóng
Chấp chới gọi hồn giữa biển sâu…
Đêm xuống. Trăng òa trên mũi sóng
Biển như ngực mẹ phía xa xôi
Tôi nghe Tổ quốc mình rất thật
Trong lời anh gọi: Việt Nam ơi…
14/5/2026
TIẾNG ĐÁY BIỂN VỌNG VỀ
Biển Cô Lin… xanh trong như muốn kể
Dưới đáy sâu còn thức một điều gì
Người trên boong nói những lời thật khẽ
Như lắng nghe tiếng đáy biển vọng về
Không ai nói nhiều về ngày máu đổ
Một bè hoa lặng lẽ thả bên tàu
Những cánh hạc dẫn đường theo lối gió
Hoa tìm đến linh hồn nơi biển sâu
Cô Lin lớn dần trong thử thách
Bức tường bao ôm đảo phía chân mây
Một tiền đồn đứng cạnh miền thương tích
Vẫn thức đêm đêm canh biển thiêng này
Tôi thầm nghĩ… những người nằm trong sóng
Hẳn yên lòng khi thấy đảo vươn vai
Lớp tiếp lớp quyết giữ từng tấc biển
Cho màu cờ rực đỏ phía ban mai
Biển vẫn xanh và trời mây không lạ
Nhưng Cô Lin nay đã khác xưa rồi
Kiên gan chống trăm bão giông, hiểm họa
Nghe sau lưng… tiếng bước giữa trùng khơi…
25/5/2026
.jpg)
GOM NẮNG GIỮA BIỂN
(Điện mặt trời Nhà giàn DK1)
Trên thềm lục địa mênh mang gió
Nhà giàn neo giữa nước và mây
Thép cứng gan lì ngăn giông tố
Thép mềm gom nắng giữ nuôi cây
Những tấm pin nghiêng soi sóng bạc
Như đồng xanh trải giữa trùng khơi
Không gieo lúa thì gieo tia sáng
Để đêm đêm sưởi ấm tình người
Nhà giàn cựu binh đã qua thời đứng mũi
Lui về làm hậu cứ vẫn kiên cường
Không rời biển, hóa vườn rau xanh mướt
Nơi tiếng gà gáy sớm giữa mờ sương
Khung thép cũ từng oằn lưng chắn bão
Nay âm thầm tiếp sức giữa khơi xa
Đỡ những tấm pin, gom từng hạt nắng
Nuôi lớn niềm tin vượt mọi phong ba
Người lính biển học chắt chiu từ nắng
Như quê nghèo dành dụm lúa mùa giông
Gom ánh sáng gửi vào đêm biển vắng
Để ngôi nhà bớt lạnh giữa mênh mông.
29/5/2026
Nguyên Hùng



_800b.jpg)