TIN TỨC
icon bar

“Kệ thôi” – Khi thơ là lời thú nhận dịu dàng

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-05-20 10:26:18
mail facebook google pos stwis
1232 lượt xem

Với giọng điệu hóm hỉnh mà chân thành, bài thơ “Kệ thôi” của Nguyên Hùng là một khúc “tương tư” rất thơ – nhẹ nhàng, duyên dáng và đầy rung cảm.

Tác giả khéo léo lồng vào bài thơ những cụm từ như “biếc xanh”, “giông biển”, “sông một bờ”, “bùa yêu” – vốn là tên các tập sách của “một người”, khiến mạch cảm xúc trở nên riêng tư mà vẫn có chất nghệ sĩ, đầy ẩn ý. Những rung động đầu tiên được kể lại bằng giọng điệu thủ thỉ, đan xen giữa mộng và thực, giữa thơ và đời.

Câu kết “Bùa yêu tự dính bao giờ? Kệ thôi” là cách tác giả “thú nhận” tình cảm một cách hóm hỉnh, tự nhiên – rất người mà cũng rất thơ.

(TK - Một người bạn)

 

KỆ THÔI
 

Bệnh gì ra ngẩn vào ngơ

Gọi tên ngắm ảnh nhẩm thơ… một người

Đêm không giấu nổi nụ cười

Cánh sao lấp lánh những chồi biếc xanh.

 

Ngỡ ngàng một thoáng mong manh

Gió nghiêng nhành bưởi hóa thành chiêm bao

Hình như lòng đã chênh chao

Câu thơ đang viết lẫn vào tên ai

 

Chập chờn nắng vỡ trên vai

Con tim khẽ chạm nét dài mi cong

 

Biết đâu là có là không

Mà hồn giông biển nhớ sông một bờ

Hình như là chẳng bất ngờ

Bùa yêu tự dính bao giờ?

Kệ thôicool

 

 

LỬA TỪ NƯỚC

Em thua gì hoa khôi
Em khác nào ca sĩ...

Nhan sắc em là hồ nước đầy
Giọng hát em là mùa xuân còn mãi
Em cứ thế nồng nàn lửa cháy
Thiêu rụi những ai bất chợt gặp ánh nhìn.

           *

Nhiều tháng chờ mới gặp lại em
Em vẫn thế với nụ cười tỏa nắng
Anh chao đảo như con thuyền chực đắm
Cái nhìn em vời vợi, mênh mông

Anh nóng ran bên má em hồng
Ngực muốn vỡ vì con tim loạn nhịp
Em cứ thế mặn mà xinh đẹp
Em cháy nồng nàn
Tan chảy anh.

                                        Nguyên Hùng

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới bóng Nguyễn Đình Chiểu
Hôm nay, đứng dưới bóng xanh Đồ Chiểu/ Nghe gió Bến Tre đồng khởi rừng dừa/ Trước lăng mộ tiền nhân, tôi bỗng hiểu:/ Có những người... nhắm mắt để nhìn xa.
Xem thêm
Điều đáng sợ không phải là một hòn đá...
Đám đông không có khuôn mặt/ Nhưng hòn đá nào cũng có dấu tay.
Xem thêm
Một ngày – hai tờ báo – ba bài thơ
Ba bài thơ thuộc hai mạch đề tài khác nhau, được đăng trên hai tờ báo văn nghệ đúng vào một ngày thật đặc biệt.
Xem thêm
Ngôi nhà giữa biển
Suốt bảy ngày ấy/ Con tàu 571 không chỉ chở chúng tôi đi/ Mà đã cho chúng tôi một ngôi nhà/ Mang tên Trường Sa.
Xem thêm
Trường Sa trong tôi
Có chuyến đi khép rồi vẫn mở/ Cho lòng mình chạm cánh chim bay/ Khi đảo xa không còn cách trở/ Tổ quốc trong ta lớn mỗi ngày….
Xem thêm
Cam Ranh ngày về
Người trở về với công việc đang chờ/ Người xuôi vào, kẻ ngược ra/ Con tàu lại mong một hải trình mới/ Và Cam Ranh như chưa có cuộc chia xa.
Xem thêm
Mưa trên đảo Sơn Ca
Với đất liền, đó chỉ là cơn mưa.Với Trường Sa, đó là niềm vui của cây lá, của công trình đang xây dựng và của những người đang ngày đêm làm xanh hòn đảo.
Xem thêm
Ô cửa lớp nhìn ra biển
Trong hải trình đến Trường Sa, những lớp học nhỏ trên các đảo Song Tử Tây và Sinh Tồn là những nơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. Ngoài ô cửa là biển, trong lớp là những ánh mắt trẻ thơ và người thầy lặng lẽ gieo yêu thương.
Xem thêm
Dấu chân Người trên đảo Sơn Ca
Tôi rời đảo khi chiều buông mặt sóngNgoái nhìn Người sừng sững chốn biên cươngTượng trầm lặng giữa bốn bề biển độngNgười đứng đây làm Tư lệnh chiến trường!
Xem thêm
Người giữ nhịp tim giữa biển
Giữa trùng khơi sóng đầy vơiCó người giữ nhịp cho đời-biển-xa.
Xem thêm
Cho tàu lại ra khơi
Họ không là người buông câu thả lướiKhông cùng ngư dân chống chọi bão giôngNhưng mỗi lần giúp một con tàu sống lạiLà giữ gìn một cột mốc giữa Biển Đông.
Xem thêm
Thành phố trong ước mơ của Người
Thành phố này lớn lên cùng ước mơ của Người/ Trong tiếng trẻ thơ đến trường mỗi sáng
Xem thêm
Từ Bến Nhà Rồng…
Hướng tới kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026), tôi đang viết một chùm thơ về thành phố thân yêu này, đồng thời thử nghiệm chuyển một số bài thành ca từ cho những ca khúc mới.
Xem thêm
Thành phố mang tên Người
Thơ Kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026)
Xem thêm
Khi dải Ngân Hà kéo xuống biển đêm
Khi tàu Trường Sa 571 chạy giữa biển đêm Trường Sa, có lúc tôi ngỡ dải ngân hà vừa kéo xuống mặt nước. Nhưng đó là ánh đèn câu của những con tàu ngư dân đang bám ngư trường giữa trùng khơi - mưu sinh, giữ nghề và lặng lẽ cùng lính đảo góp phần giữ biển.
Xem thêm
Tàu mẹ giữa ngư trường
Lớn lên từ một làng chài ven biển, tôi không xa lạ với những câu chuyện về nghề đi biển và mô hình “tàu mẹ – tàu con” ở các ngư trường xa.
Xem thêm
Nương vào nhau giữa Biển Đông
“Nương vào nhau giữa Biển Đông” chỉ là những ghi chép ban đầu bằng thơ, từ góc nhìn của một người con quê biển, như một lời tri ân nhỏ gửi tới những ngư dân đang ngày đêm bám biển - những con người lặng lẽ góp phần giữ cho biển của mình luôn có bóng dáng quê nhà và sự bình yên nơi biên cương Tổ quốc.
Xem thêm
Gửi nắng vào đêm biển
Ở Nhà giàn DK1, người lính không chỉ giữ biển bằng ý chí và thép cứng trước phong ba, mà còn bằng những điều rất đời thường: chắt chiu nắng trời, vun một luống rau, giữ tiếng gà gọi sớm giữa biển xa. "Gom nắng giữa biển" được viết từ một cảm xúc như thế — khi ánh sáng cũng biết góp phần làm ấm một mái nhà giữa mênh mông.
Xem thêm
Những cánh quạt gió Trường Sa
Ở nơi đầu sóng ngọn gió Trường Sa, những cánh quạt điện gió không chỉ mang ánh sáng đến đảo xa, mà còn âm thầm bồi đắp niềm tin về một chủ quyền được dựng xây bằng tầm nhìn, khoa học và ý chí bền bỉ. “Những cánh quạt gió Trường Sa” là một lát cắt cảm xúc nhỏ của tác giả trước những “cột mốc không khắc chữ” giữa biển trời Tổ quốc.
Xem thêm
Đèn biển Trường Sa Đông
Không cần đứng thật cao để nhìn biển, chỉ cần ngồi cạnh người giữ biển, đã thấy biển trong lòng.
Xem thêm