TIN TỨC
icon bar

Khuyên em – Một bản tình ca chữa lành bằng thơ

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-05-20 12:43:36
mail facebook google pos stwis
854 lượt xem

Bài thơ của Nguyên Hùng là lời thủ thỉ dịu dàng, là cánh én gợi mùa xuân lòng cho những ai từng bước qua thương tổn.

Hãy chăm chút cây táo vườn yêu
sẽ cho mùa quả ngọt

Một câu thơ nhẹ như lời ru, nhưng mang theo cả triết lý sống lạc quan và bản lĩnh. Trong “Khuyên em”, nhà thơ Nguyên Hùng không chỉ an ủi một người con gái thất tình, mà còn nhắn nhủ về sự hồi sinh, về lòng tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến nếu ta vẫn còn yêu thương trong lành và kiên nhẫn.

Bài thơ vận dụng điệp khúc “Hãy quên đi…” như một cách gỡ bỏ từng lớp nỗi buồn. Càng đọc, ta càng thấy sự hiện diện của một “người thương thầm lặng” – không ôm đồm nỗi đau của em, mà chỉ nhẹ nhàng trao một lối ra: bằng ánh nhìn, bằng thơ, bằng cánh én chở mùa xuân mới.

Đặc biệt, hình ảnh cây táo – vườn yêu, cánh én – đông buồn – xuân sang không chỉ đẹp về tạo hình mà còn giàu biểu tượng, khiến bài thơ vượt lên khỏi một tâm sự riêng, để chạm đến trái tim nhiều người.

Bằng giọng thơ tự do, tiết chế cảm xúc mà không hời hợt, Nguyên Hùng đã khéo léo viết nên một bài thơ vừa tinh tế vừa nhân văn. Một khúc hát nhẹ tênh, nhưng có thể làm lòng người dịu lại và mạnh lên sau những vết xước không tên.

(TK - Một người bạn)
 

KHUYÊN EM
 

Em hãy quên đi cuộc tình chua xót

Hãy chăm chút cây táo vườn yêu

                            sẽ cho mùa quả ngọt

 

Hãy quên đi kẻ nỡ phụ em

Từng khiến em má ửng môi mềm

 

Hãy quên đi tháng ngày hụt hẫng

Hãy xua tan nơi em nỗi niềm cay đắng

 

Em nhìn kìa

Những cánh én nhẹ nhàng

Đang rũ bỏ đông buồn

                       háo hức chở xuân sang.
 

 

MỘT NGÀY NÀO EM ĐẾN…
 

Em vừa ước, rồi lại không ước nữa

Ôi vì đâu nỗi sợ cứ ập òa

Trong thơ em thấp thoáng nỗi xót xa

Anh muốn biết ai làm em buồn thế?

 

Trên đường đời bước chân em rất nhẹ

Mảnh thủy tinh lỡ xước có hề chi

Ngoài khơi xa tiếng sóng vẫn thầm thì

Đời vẫn đẹp mênh mang tình của bến.

 

Một ngày nào, anh xin mời em đến

Ngôi nhà anh trên đỉnh sóng thời gian

Mình sẽ bên nhau cho băng tuyết dần tan

Và nồng ấm đắm say cùng trời biển.


                                            Nguyên Hùng
 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mang đất nước ra giữa biển
“Mang đất nước ra giữa biển” là một ghi chép của tôi từ Nhà giàn DK1/16 – Phúc Tần, nơi người lính biển không chỉ canh giữ sóng gió, mà còn lặng lẽ đem hồn nước neo vào biển sâu.
Xem thêm
Một thoáng Trường Sa Đông
“Một thoáng Trường Sa Đông” là một ghi chép nhỏ bằng thơ của tôi sau cuộc một gặp gỡ chỉ trong vài ba giờ đồng hồ như thế - nơi một chuyến đi ngắn ngủi đã kịp hóa thành “tứ trùng dương” mang về từ biển đảo quê hương.
Xem thêm
Dưới vòm xanh Nam Yết
“Dưới vòm xanh Nam Yết” là một ghi chép nhỏ của tôi về khoảnh khắc khi đặt chân đến nơi đây - một thoáng đi qua, nhưng đủ để mang theo mãi bóng mát của Trường Sa trong lòng mình.
Xem thêm
Những mảnh xanh ở đảo xa
“Những mảnh xanh ở đảo xa” không chỉ là câu chuyện về cây cối, về những cơn mưa đầu mùa hay những mầm non vượt sóng từ đất liền ra đảo… mà còn là câu chuyện về niềm tin, về sự bền bỉ của những người lính đang ngày ngày giữ biển.
Xem thêm
Người giữ chùa trên đảo Sơn Ca
Một viên thuốc làm nguôi phần xác/ Một hồi chuông giữ ấm phần hồn
Xem thêm
Người vẽ lính nơi Trường Sa
Hồ Minh Quân không ồn ào chuyện kể/ Chỉ lặng thầm lưu giữ những mắt, mi
Xem thêm
Viếng Bác giữa Trường Sa
Trong hành trình của Đoàn công tác số 14 đến quần đảo Trường Sa và Nhà giàn DK1, tôi đã có dịp viếng Bác Hồ tại Nhà tưởng niệm Người trên đảo Trường Sa. Giữa biển trời mênh mang, giữa tiếng sóng và gió mặn đầu sóng, nén nhang dâng Bác hôm ấy bỗng trở thành một ký ức rất khác…
Xem thêm
Một mái chùa giữa biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Sau những ngày đến với Trường Sa, tôi mang về không chỉ ký ức của biển trời đầu sóng mà còn là những rung cảm trước đời sống văn hóa – tâm linh và những tấm lòng thiện nguyện âm thầm hướng ra đảo xa. “Một mái chùa giữa biển” và “Trái tim nhà Phật” là hai ghi chép bằng thơ về sự bình yên, nhân ái và nghĩa tình đang hiện hữu giữa trùng khơi hôm nay.
Xem thêm
Nơi con tàu ôm ghì bãi đá
Đối với nhiều người đến Đá Lớn B hôm nay, xác tàu HQ 701 không chỉ là di tích lịch sử, mà còn là biểu tượng của tinh thần quyết giữ từng tấc đảo, tấc biển thiêng liêng của Tổ quốc.
Xem thêm
Giữa biển còn nghe tiếng các anh – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa biển đảo Trường Sa, có những khoảnh khắc khiến người ta lặng đi trước Tổ quốc; cũng có những phút giây rất đời thường làm bật lên tiếng cười giữa nắng gió biển xa.
Xem thêm
Gieo xanh giữa trùng khơi – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa Biển Đông gió mặn cháy dachúng tôi mang theo một lời hẹnkhông phải lời thề của lính đảochỉ là những mầm xanh rất đỗi dịu hiền.
Xem thêm
Người giữ nhịp giữa khơi xa
Mai này về lại phố đôngcó thể người ta quên tên những con sóngnhưng mãi còn nhớtrong hải trình năm ấycó một người sĩ quanđã giữ nhịp cho ba trăm trái timđi trọnmột cung đường biển mẹ.
Xem thêm
Hoa Lư & Dấu chân tiền nhân
Từ Hoa Lư mở nước đến Tràng An hôm nay, non sông vẫn mang trong mình dấu ấn của tiền nhân. Một khúc hùng ca và một khoảng lặng – đủ để thấy lịch sử không chỉ ở phía sau, mà vẫn hiện diện trong từng dáng núi, dòng sông
Xem thêm
Tháng Tư – gặp lại hai giọng thơ: Hoàng Nhuận Cầm, Lưu Quang Vũ
Hè về, nhớ về hai gương mặt thơ quen thuộc của một thế hệ: Hoàng Nhuận Cầm và Lưu Quang Vũ.
Xem thêm
Trời bắt số đào hoa - Chùm thơ Nguyên Hùng
Ta dễ tính, gặp số nào cũng gật/ Nên trời đì bắt số… đào hoa
Xem thêm
Nha Trang không biển & Một mình với biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
Xem thêm
Nam Định vang mãi khúc tình quê
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.
Xem thêm
Chuyện ở làng bè
Biển trời khi nắng khi mưa/ Tình em với biển vẫn chưa đổi mùa.
Xem thêm
Trước ngày ra Trường Sa
Trường Sa, trong bài viết này, không chỉ là một điểm đến ngoài khơi, mà là một điểm tụ của ký ức, của văn chương và của những rung động rất riêng
Xem thêm
Làm sao đổi được một miền gọi nhau
Thôn – làng có thể đổi tên/ Làm sao đổi được một miền gọi nhau.
Xem thêm