TIN TỨC
icon bar

Tiệc anh tiệc ả lu bù

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-01-04 20:05:14
mail facebook google pos stwis
869 lượt xem


KHẬT KHỪ CUỐI NĂM

Nguyên Hùng


Cuối năm, mỗi chúng ta đều bị cuốn vào một vòng xoáy của những cuộc gặp mặt, liên hoan, đám cưới… Lịch giao lưu dày đặc, ngày tiếp ngày, cuộc này chưa kịp tan, cuộc khác đã đợi chờ. Ai gọi cũng ừ, ai nhắn cũng gật đầu, vì không nỡ từ chối, kể cả khi không được khỏe:

Cuối năm trái gió khật khừ

Ai kêu ai nhắn cũng ừ đi ngay…

Vào buổi chiều tà của đời người, sức đi sức uống đâu còn như trước. Vậy mà ta vẫn phải chạy sô không ngừng nghỉ. Có lúc ngồi tự nhủ, chẳng cần bia rượu mà cũng đã thấy phờ phạc, huống hồ phải chạy hết chỗ này chỗ nọ để cụng ly chung vui. Nhưng suy cho cùng, những cuộc gặp gỡ cuối năm không chỉ là trách nhiệm, mà còn là cơ hội để nhắc nhớ rằng mình vẫn còn được yêu thương, được nhớ đến.

Trong mỗi cuộc vui, ta lại thấy tuổi trẻ thấp thoáng ở đâu đó. Như tại một đám cưới con của người bạn, giữa không khí tưng bừng, men nồng và lời chúc tụng, tôi bỗng nhớ về những ngày mình còn trẻ, nhớ những mơ mộng thuở nào:

Ước gì có thể mang theo

Men nồng đám cưới, cánh diều tuổi xuân…

Tuổi xuân thì đã trôi xa, nhưng những niềm vui này như một cánh diều kéo ta trở lại những ngày thanh xuân phơi phới, vô lo. Dù chỉ trong giây lát, cũng đủ để xoa dịu những mỏi mệt của hiện tại. Gặp gỡ, giao lưu cũng là cách chúng ta làm giàu thêm ký ức của mình.
 

Chạy show cuối năm (1)

 

Cuối năm chạy cưới tít mù

Tiệc anh tiệc ả lu bù, hụt hơi

Rằng vui thì quả là vui

Nhờ đi mà gặp bao người đã quên

Nhờ đi thêm bạn mới quen

Biết đâu chẳng có vài em theo về?

 

Nhưng buồn chẳng thể vãn đi

Bên mâm cỗ cưới ê hề món sang

Càng thương bao cảnh bần hàn

Thương bầy con trẻ vai oằn bụng vơi...

Thương người và cũng thương tôi.

 

08/12/2013

 

Nhặt lên chiếc lá khô rơi

"Nhặt cười nhặt khóc làm thơ" (Nguyễn Trọng Tạo)

 

Cuối năm trái gió khật khừ

Ai kêu ai nhắn cũng ừ đi ngay

Uống ít thì chẳng sợ say

Nghe nhiều không khỏi đắng cay, chạnh lòng

Còn xuân chi nữa mà mong

Ba mươi đâu nữa mà chong đèn chờ

 

Còn đâu con sóng vỗ bờ

Cô đơn bến vắng dật dờ đêm đêm

Còn chi anh, còn chi em

Ta giờ uể oải phía bên dốc chiều...

 

May còn một trái tim yêu

May còn sót lại ít nhiều thú chơi

Nhặt lên chiếc lá khô rơi

Viết nên trang sách tặng người ta thương.
 

09-01-2010

 

Đám cưới cuối năm

 

Cảm ơn chú rể cô dâu

Cho ta lại được bên nhau một ngày

Rồi người mai cưỡi mây bay

Kẻ lên xe ngựa đêm nay vượt đèo...

Ước gì có thể mang theo

Men nồng đám cưới, cánh diều tuổi xuân...

 

 

Chạy sô

 

Những ngày tất bật chạy sô

Chưa cần bia rượu cũng phờ phạc tôi

Mới hay khổ nhất trên đời

Mấy ông được tiếng là người ham vui…

 

 

Chạy show cuối năm (2)

 

Những ngày sấp ngửa khổ tôi chưa

Khắp chốn hội hè đón với đưa

Đường luật Sài Gòn mừng sách mới

Quán văn Gò Vấp gặp người xưa

Lúc ngồi xếp lượt chiều xuyên tối

Khi chạy xoay vòng sáng quá trưa

Giá xẻ mười thân đều biết nhậu

Chia đều uống đủ, khỏi phân bua.

 

26/12/2023

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nương vào nhau giữa Biển Đông
“Nương vào nhau giữa Biển Đông” chỉ là những ghi chép ban đầu bằng thơ, từ góc nhìn của một người con quê biển, như một lời tri ân nhỏ gửi tới những ngư dân đang ngày đêm bám biển - những con người lặng lẽ góp phần giữ cho biển của mình luôn có bóng dáng quê nhà và sự bình yên nơi biên cương Tổ quốc.
Xem thêm
Gửi nắng vào đêm biển
Ở Nhà giàn DK1, người lính không chỉ giữ biển bằng ý chí và thép cứng trước phong ba, mà còn bằng những điều rất đời thường: chắt chiu nắng trời, vun một luống rau, giữ tiếng gà gọi sớm giữa biển xa. "Gom nắng giữa biển" được viết từ một cảm xúc như thế — khi ánh sáng cũng biết góp phần làm ấm một mái nhà giữa mênh mông.
Xem thêm
Những cánh quạt gió Trường Sa
Ở nơi đầu sóng ngọn gió Trường Sa, những cánh quạt điện gió không chỉ mang ánh sáng đến đảo xa, mà còn âm thầm bồi đắp niềm tin về một chủ quyền được dựng xây bằng tầm nhìn, khoa học và ý chí bền bỉ. “Những cánh quạt gió Trường Sa” là một lát cắt cảm xúc nhỏ của tác giả trước những “cột mốc không khắc chữ” giữa biển trời Tổ quốc.
Xem thêm
Đèn biển Trường Sa Đông
Không cần đứng thật cao để nhìn biển, chỉ cần ngồi cạnh người giữ biển, đã thấy biển trong lòng.
Xem thêm
Lời cha dặn con ở Đám cưới nơi đảo xa
Cha vui có được dâu hiềnMong Kiều vững chãi giữa miền phong baCon trai kiêu Dũng của chaChúc con vượt mọi sóng xa bão gần!
Xem thêm
Những đêm boong tàu
Những đêm trên boong tàu Trường Sa 571, giữa gió mặn và sóng tối, ánh đèn vàng, tiếng hát, vài câu thơ ứng khẩu, một điệu dân ca quê nhà… đã khiến một khoảng boong nhỏ chênh vênh giữa biển trời bỗng hóa thành sân quê.
Xem thêm
Bình yên nơi đảo xa – Chùm thơ Nguyên Hùng
Trường Sa không chỉ có sóng gió, thao trường và những người lính ngày đêm giữ biển… Ở đó còn có những khoảng bình yên rất đỗi dễ thương: nụ cười lính trẻ, đám cún thân quen và một chú chó ngủ say ngay mép nước triều lên.
Xem thêm
Lá cờ ôm cả xôn xao biển trời
Từ miền sóng gió xa xôiTôi mang về tặng cháu tôi bất ngờ:Dấu son in giữa lá cờNhư mang theo cả biển bờ Trường Sa
Xem thêm
Như lắng nghe tiếng đáy biển vọng về
Biển vẫn xanh. Trời mây vẫn thế. Nhưng dừng bên Cô Lin hôm nay, có những phút giây người ta bất giác nói thật khẽ, như nghe từ đáy biển một điều gì còn vọng lại. "Tiếng đáy biển vọng về" được viết từ một cảm xúc như thế.
Xem thêm
Những dấu biển giữa đời tôi
Tôi đứng lặng giữa màu cờ đỏ ấyNhững dấu son còn thơm mùi gió xaTưởng đóng xuống vài miền đất đã đếnMà hóa thành dấu biển giữa đời ta…
Xem thêm
Biển thức trong phố nhỏ
Tôi đã trở về ngôi nhà nhỏ trên bờ/ Đôi lúc ngỡ vẫn còn theo ngọn sóng/ Đêm rất tĩnh… nghe trong lòng biển động/ Và Trường Sa chưa phút nào cách xa…
Xem thêm
Có một ngôi nhà chơi vơi giữa biển
Có một ngôi nhà chơi vơi giữa biểnQuanh năm sóng đập dưới chân
Xem thêm
Giữa lòng tàu đỏ lửa - Hơi ấm giữa hải trình
Người ta nhớ những người lính biển/ Đứng canh trời nước giữa trùng dương/ Nhưng sau mỗi chuyến tàu cập bến/ Là những người giữ ngọn lửa yêu thương.
Xem thêm
Trường Sa đánh thức cảm xúc và khơi nguồn cảm hứng bất tận cho nghệ sĩ
Không chỉ là nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc, Trường Sa còn trở thành nguồn cảm hứng đặc biệt trong hành trình sáng tạo của nhiều văn nghệ sĩ. Từ những vần thơ xúc động, những bức ký họa giữa biển trời đến những chia sẻ đầy suy ngẫm của người cầm bút… tất cả đã góp phần lan tỏa tình yêu biển đảo quê hương bằng ngôn ngữ của nghệ thuật.
Xem thêm
Mang đất nước ra giữa biển
“Mang đất nước ra giữa biển” là một ghi chép của tôi từ Nhà giàn DK1/16 – Phúc Tần, nơi người lính biển không chỉ canh giữ sóng gió, mà còn lặng lẽ đem hồn nước neo vào biển sâu.
Xem thêm
Một thoáng Trường Sa Đông
“Một thoáng Trường Sa Đông” là một ghi chép nhỏ bằng thơ của tôi sau cuộc một gặp gỡ chỉ trong vài ba giờ đồng hồ như thế - nơi một chuyến đi ngắn ngủi đã kịp hóa thành “tứ trùng dương” mang về từ biển đảo quê hương.
Xem thêm
Dưới vòm xanh Nam Yết
“Dưới vòm xanh Nam Yết” là một ghi chép nhỏ của tôi về khoảnh khắc khi đặt chân đến nơi đây - một thoáng đi qua, nhưng đủ để mang theo mãi bóng mát của Trường Sa trong lòng mình.
Xem thêm
Những mảnh xanh ở đảo xa
“Những mảnh xanh ở đảo xa” không chỉ là câu chuyện về cây cối, về những cơn mưa đầu mùa hay những mầm non vượt sóng từ đất liền ra đảo… mà còn là câu chuyện về niềm tin, về sự bền bỉ của những người lính đang ngày ngày giữ biển.
Xem thêm
Người giữ chùa trên đảo Sơn Ca
Một viên thuốc làm nguôi phần xác/ Một hồi chuông giữ ấm phần hồn
Xem thêm
Người vẽ lính nơi Trường Sa
Hồ Minh Quân không ồn ào chuyện kể/ Chỉ lặng thầm lưu giữ những mắt, mi
Xem thêm