- Trang chủ
- Kết quả tìm kiếm
Cỏ nước Nam vẫn tươi qua bão lửa
Lời nguyền xưa còn vọng đến hôm nay
Dẫu bao phen giặc xéo lên ngọn cỏ
Mà màu xanh chẳng khuất dưới gót giày.
Bên bến vắng, gặp chiếc phà thuở trước
Tôi như nghe sông nước gọi “đò ơi”
Phà từng chở bao phận đời xuôi ngược
Nối đôi bờ bằng tiếng máy khàn hơi.
Tôi trở về bên dòng sông thuở ấy
Nghe trong mình con nước gọi một thời
Đất phương Nam mỗi ngày thêm trẻ lại
Bởi phù sa còn bồi đắp lòng người.
Mai trở lại con đường quen thuộc
Có lẽ tôi sẽ chậm lại đôi giây
Bởi từ nay, ngang qua đường Trương Định
Là hòa vào khí phách “chẳng ngán Tây”.
Mẹ nhìn phù sa ngày sạ lúa
Cha buông câu nhịp ánh trăng gầy
Bao việc nhà đâu cần xem lịch
Cứ thuận theo con nước vơi đầy.
Biển từng giấu những chiến công bất hủ
Rừng chở che bao gương mặt anh hùng
Mỗi con sóng mang một câu chuyện cũ
Mỗi gốc cây còn hằn dấu kiên trung.
Có miền quê khi xa rồi vẫn nhớ
Bởi hương sen còn đọng trong lòng
Nước nổi mang theo mùa sen nở
Đồng Tháp thơm từ những cánh sen hồng.
Đứng trước biển, chẳng nói gì với biển
Đước âm thầm xanh đến tận trời xa
Trước khách thăm, đước như trao lời hẹn:
Về lại miền đang vươn phía Trường Sa…
Người chưa đến nhưng chưa từng vắng mặt
Trong mái tranh, rặng đước thuở nào
Trong mắt mẹ tiễn con đi đánh giặc
Trong câu hò len lỏi giữa rừng sâu.
Rời Bạc Liêu với tiếng đờn năm cũ
Tôi mang theo chút vía phương Nam
Một khúc hát của một đời tài tử
Hóa hồn thiêng đất Cửu Long Giang…