Thơ bạn thơ
Đừng trút thêm tang tóc vào cõi đời
Trên đỉnh đau thương Sài Gòn thiêu tiếng khóc trắng trời
Hoa Sữa làm nên một nửa mùa thu. Là tinh túy của nắng mùa xuân, gió mùa đông và mưa rào mùa hạ. Mỗi sáng dậy em thấy tình yêu bừng trên má, ấy chính là hương hoa Sữa vừa ghé thăm đêm qua…
Sài Gòn là gì khi tôi là một kẻ nhập cư
Đó chỉ là dãy nhà cao tầng, con đường, ánh đèn, cây xanh theo từng bước chân lạ lẫm
Có những buổi chiều lạc vào nẻo phố nước ngập thành sông
Giọt thu chín mọng trên cành đợi ai
Người đi đá nát màu phai
em ở quê ngóng chờ tin trên từng con số
người mắc kẹt không về thăm đúng hẹn
Cốt nhục tình thâm đâu dễ dàng buông bỏ
Cha sẽ trở về một ngày rạng rỡ
Trước bản tin thời sự, tôi ngồi lặng lẽ
Thót tim nghe Covid trong ngày
Lam lũ lo toan gửi lại phía ngày
Đôi bạn trẻ dìu nhau trong tiếng nhạc
phố vẫn mở thêm trong lòng nhiều lối mới yêu thương
mắt gieo vần lên từng gói hàng cứu trợ