Thơ bạn thơ
Hãy nhẹ tay thôi
Đừng bắt họ phải thức thêm lần nữa
Cuộc mưu sinh đã đến đoạn cuối rồi
Mắt đã khép mà chưa nguôi trằn trọc
sinh nhật này ba không về đâu con
khu hồi sức chiều nay trở gió
hoàng hôn lặng vào ba nỗi buồn thăm thẳm...
Nhân nghĩa phương Nam luôn tràn vựa
Chia hoài sớt mãi cũng chẳng vơi.
Giành giật sự sống từ thần chết vô tri
Bởi quê người - ai cam lòng gửi xác
Mưa vẫn khóc giọt buồn rơi mái phố
Cơn cuồng phong Covid táp thành đô
Cứ nghĩ thầm trăng tròn khuyết về đâu?
Quá ngỡ ngàng gặp trăng trên Đà Lạt
Như từng có nhau trong giọt giọt mồ hôi
Ngời chương báu vật không tan phận đời
Nghĩa nhân kết tủa thành người
Dưới bàn tay của nhân dân, tất cả sẽ biến mất: những mục nát, những toan tính bá vương, hay những mưu đồ bẩn thỉu
Gom giọt buồn thắp nỗi nhớ vàng phơi
Hong niềm đau rất thật