TIN TỨC
icon bar
  • Thơ Nguyên Hùng
  • Chùm thơ Nguyên Hùng trên WORLDLITERARURE.LINK (Võ Thị Như Mai dịch)

Chùm thơ Nguyên Hùng trên WORLDLITERARURE.LINK (Võ Thị Như Mai dịch)

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2022-12-01 15:04:11
mail facebook google pos stwis
2208 lượt xem


Tác giả Nguyên Hùng  & Dịch giả Võ Thị Như Mai

Poet Nguyen Hung was born in 1955 in Nghe An. He graduated and earned a doctorate in water construction in Russia. He is currently a member of the Vietnam Writers Association, a member of the Executive Committee of the Ho Chi Minh City Writers Association, a permanent member of the website of the Ho Chi Minh City Writers Association, HCMC. He has composed and published 6 poetry collections including “The Wakeful Sail”, “Waves not from the Sea”, “Flying Towards the Storm”, “Footprints of Luc Bat”, “100 Puzzles of Writers”, “108 Verses of Poetry”. More than 100 poems of Poet Nguyen Hung had been composed into songs and being performed and broadcasted widely on central and local television stations.

 

FOR THE COUNTRY RIVER

We were born from a river
It’s long and wide but the side boat is small
Bullets and bombs plowed away childhood
When it’s over we are in different directions

When we meet, the river is not the same
The old wharf is now memory
We are by our side, filled with river feelings
When waiting for father’s boat by the bank

Long years of living in the distance
Mother river running through our sleep
Wherever it flows we are full of longing
Love the oars moving back and front

The country river filled with past memories
Is the place to stop by late afternoon
Please kneel down to embrace the waves
Keep to yourself, the childhood to hold

Oh river, sweet melody of boat movement
Oh river, salty tune of lullaby
Wishing to bathe in the country river
In vast greenness, a sail to remember

***

I DON’T…

It happened to find out something
It stays there in our heart and mind
There are stories from many years ago
Try to forget, but it keeps coming back

Please don’t talk about lover of the past
Don’t tell me what they had said before
If I ask, please say no, not thinking of
Or put on a smile and ignore it then

I wish we met each other not that late
So not feeling disappointed and upset
I wish my heart is not that emotional
By those beauties hidden and shown in poetry

***

PASSING FLOWER MARKING

Many times in a day passing flower market
I ignore by not stopping once
I’m worried to see colours of last year
Getting emotional at season changing

You are away, days and months are long
Flowers blooming but the smile has withered
The joys, no longer want to hold back
Thinking of those days without each other

Flowers are pretty but I’m not to look
As I may see you, those days we took
The flower petals would be on fire
Burning the scar, spring comes to mind

***

LOVE STAYS YOUNG

The grains of three thousand years old
Still sprouting with fresh young leaves
Is there anyone explain to me
What makes the grain eternally alive?

The seeds left by our ancestors
Creating doubt, interest and wonder
The seeds stir a bit surprise to all
Their wonderful liveliness only in dreams

The seeds of three thousand years old
Still sprouting with fresh green leaves
And with love stays forever young
You don’t need to worry dying in me

***

TERRORISM

Those uunscrupulous fanatics
Terrorizing civilians
By hijacker
By suicide bombing

Great Powerful nations
Terrorizing neighbourhood
Threatening the world that already not at peace
With a nuclear bomb
By aircraft carrier
By long – range missiles

Politicians
Before every election
Terrorize each other
With a bunch of old emails
With tapes showing the opponent’s heel

Those wordy characters
Terrorize each other
With sarcasm, harsh words
More evil than suicide bombing
More dangerous than a nuclear bomb
Dirtier than tapes recording behind one’s back

NGUYEN HUNG

(Nguồn: WORLDLITERARURE.LINK)
 

Nguyên bản tiếng Việt


GỬI DÒNG SÔNG QUÊ
 

Ta sinh ra từ một dòng sông

Sông dài rộng con đò ngang thì bé

Đạn rít bom gầm cày nát thời thơ trẻ

Khói lửa vừa tan mỗi đứa một phương trời

 

Gặp lại nhau sông giờ khác xưa rồi

Bến đò cũ chỉ còn là ký ức

Ta bên nhau vẫn bồi hồi sóng nước

Như thuở nào canh bến đợi thuyền cha

 

Tháng năm dài sống trong cách xa

Dòng sông mẹ chảy qua từng giấc ngủ

Dù trôi đâu vẫn không vơi nhung nhớ

Thương những mái chèo sấp ngửa sớm khuya

 

Dòng sông quê bao kỷ niệm ngày qua

Là bến đậu cho ta chiều xế bóng

Xin quỳ xuống nâng niu từng con sóng

Giữ riêng mình - tìm lại tuổi thơ xưa

 

Ơi dòng sông ngọt lịm điệu đò đưa

Ơi dòng sông mặn mòi câu ví dặm

Giá mỗi chiều được về quê ngụp tắm

Giữa trong xanh da diết một cánh buồm...

 

8-5-2011.

 

EM ĐỪNG...
 

Có những điều vô tình biết được

Cứ bám riết ta xát muối vào tim

Có những chuyện từ nhiều năm trước

Cố lãng quên, vẫn bướng bỉnh đến tìm

 

Em đừng kể về người tình một thuở

Đừng để anh nghe họ từng nói những gì

Nếu anh hỏi, hãy chối rằng không nhớ

Hoặc mỉm cười đánh trống lảng lờ đi

 

Giá ta được gặp nhau không quá muộn

Để khỏi chạnh buồn, hờn giận vu vơ

Giá trái tim anh không dễ dàng thương tổn

Bởi những bóng hình thấp thoáng trong thơ...

 

12/3/2008.

 

NGANG QUA CHỢ HOA
 

Ngày mấy lần chạy qua chợ hoa

Ta lảng tránh, không một lần ghé lại

Sợ bắt gặp sắc màu năm ngoái

Để giao thừa thổn thức nụ tầm xuân

 

Người xa rồi dài những tháng năm

Hoa vẫn thắm mà nụ cười đã héo

Những niềm vui chẳng còn mong níu kéo

Tìm đậu bến nào ngày tháng không nhau?

 

Hoa đẹp lắm. Nhưng ta chẳng ngắm đâu

Vì sợ gặp bóng hình người năm cũ

Những cánh hoa sẽ cháy bùng hoá lửa

Đốt bỏng vết thương trong nỗi nhớ xuân về.

 

2-2015.

 

TÌNH YÊU MÃI TRẺ
 

Những hạt thóc ba ngàn năm tuổi

Vẫn nẩy mầm đâm lá non xinh

Liệu có ai trên đời hiểu nổi

Thóc ướp gì để vĩnh viễn trường sinh?

 

Những hạt giống người xưa để lại

Gieo hoài nghi, thích thú, sững sờ...

Những hạt giống gây xôn xao nhân loại

Sức sống diệu kỳ chỉ có trong mơ!

 

Những hạt thóc tuổi ba ngàn năm lẻ

Vẫn tách mầm bật lá non xanh

Với tình yêu muôn đời mãi trẻ

Em lo gì héo chết trong anh!

 

25-5-2010.

 

KHỦNG BỐ
 

Những kẻ cuồng tín bất lương

Khủng bố dân thường

Bằng không tặc

Bằng đánh bom tự sát

 

Các cường quốc

Khủng bố láng giềng

Hăm dọa thế giới vốn chẳng bình yên

Bằng bom hạt nhân

Bằng tàu sân bay

Bằng tên lửa tầm xa

 

Các chính trị gia

Trước mỗi kỳ tranh cử

Khủng bố nhau

Bằng mớ email cũ nhàu

Bằng những mẩu băng thu hình gót chân a-sin đối thủ

 

Người ngộ chữ

Khủng bố nhau

Bằng những lời mỉa mai, cay nghiệt

Ác hơn đánh bom liều chết

Nguy hiểm hơn bom hạt nhân

Bẩn thỉu hơn những đoạn băng ghi lén.

 

9.2011.

Nguyên Hùng.

Bình luận

  • avatar comment
    Nguyên Hùng
    2022-12-02 08:41:02
    Rất cảm ơn bạn tôi, PGS.TS Đại tá Nhà thơ Vũ Đăng Hiến. Chúc 2 bạn cùng gia đình luôn khỏe mạnh, bình an.
  • avatar comment
    Hien vu
    2022-12-02 08:10:55
    Nguyên Hùng, dệt những con chữ nên thơ chính vì vậy mà trong thơ có Nguyên Hùng. Đó là hình ảnh con sông, bãi bờ và biển quê hương, tất cả cứ đan xen trong từng con chữ, gieo vào lòng người đọc một cảm xúc khó tả. Những ai đã đọc thơ Nguyên Hùng, nghe những ca khúc phổ thơ Nguyên Hùng đều muốn đọc lại, nghe lại, nhưng không phải một lần mà nhiều lần. Đó chính là thơ Nguyên Hùng và nguyên Hùng trong thơ. Vũ Đăng Hiến

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hoa Lư & Dấu chân tiền nhân
Từ Hoa Lư mở nước đến Tràng An hôm nay, non sông vẫn mang trong mình dấu ấn của tiền nhân. Một khúc hùng ca và một khoảng lặng – đủ để thấy lịch sử không chỉ ở phía sau, mà vẫn hiện diện trong từng dáng núi, dòng sông
Xem thêm
Tháng Tư – gặp lại hai giọng thơ: Hoàng Nhuận Cầm, Lưu Quang Vũ
Hè về, nhớ về hai gương mặt thơ quen thuộc của một thế hệ: Hoàng Nhuận Cầm và Lưu Quang Vũ.
Xem thêm
Trời bắt số đào hoa - Chùm thơ Nguyên Hùng
Ta dễ tính, gặp số nào cũng gật/ Nên trời đì bắt số… đào hoa
Xem thêm
Nha Trang không biển & Một mình với biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
Xem thêm
Nam Định vang mãi khúc tình quê
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.
Xem thêm
Chuyện ở làng bè
Biển trời khi nắng khi mưa/ Tình em với biển vẫn chưa đổi mùa.
Xem thêm
Trước ngày ra Trường Sa
Trường Sa, trong bài viết này, không chỉ là một điểm đến ngoài khơi, mà là một điểm tụ của ký ức, của văn chương và của những rung động rất riêng
Xem thêm
Làm sao đổi được một miền gọi nhau
Thôn – làng có thể đổi tên/ Làm sao đổi được một miền gọi nhau.
Xem thêm
Chuyện thế giới – Chuyện xứ ta
Hai bài thơ này được viết từ hai câu chuyện khác nhau: một ở ngoài kia, một ở ngay quanh ta.
Xem thêm
Ở lại Hà Giang
Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ/ Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Nhờ đọc “Đảo chìm”… một ý hay bỗng nổi lên
Ký họa thơ này, hóa ra… tác giả cũng có quyền “đồng sáng tác”. Nhưng phải công nhận, ông Khoa sửa một chữ “Giun” – là làm cả bài thơ… đậm đất hơn hẳn.
Xem thêm
Chuyện trên trời, việc dưới ao
Chuyện trên trời thì xa, chuyện quanh ta… chép lại mua vuicool
Xem thêm
Một cõi đi về… và một cõi ở lại
Trịnh Công Sơn (1939–2001) – người đã đi qua cõi tạm, nhưng còn ở lại rất lâu trong những câu hát.
Xem thêm
Tôi lại về đây tưởng niệm một thời
Anh lại về đây tưởng niệm một thời/ Đã theo em đến nơi nào xa lắm
Xem thêm
Trần Nhuận Minh - Nhà thơ áp tải sự thật
Nói về nghề văn, nhà thơ Trần Nhuận Minh chia sẻ: “Có một nỗi niềm nào đó thực sự ám ảnh anh, buộc anh phải viết ra, để giữ thăng bằng cho chính bản thân mình”.
Xem thêm
Nghĩ vụn về thơ nhân Ngày Thơ Thế giới
Thơ không thể khiến các quốc gia chấm dứt những cuộc chiến, nhưng có thể khiến con người biết cảm thông, biết đau trước nỗi đau của người khác, và biết rằng… nỗi buồn không có biên giới.
Xem thêm
Giấc mơ đưa cháu về quê
Viết cho cháu – khi cháu còn chưa biết quê là gì...
Xem thêm
Sáu năm và một câu hỏi: Đâu ngày hạnh phúc?
Hai bài thơ viết vào 20/3/2020 và 20/3/2026: Khi hạnh phúc trở thành một câu hỏi
Xem thêm
Hữu Mai không viết để làm nên huyền thoại
Nhà văn Hữu Mai (1926–2007) là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền văn học cách mạng Việt Nam, người đã dành trọn đời mình để viết về chiến tranh và con người trong chiến tranh bằng một giọng điệu điềm đạm, chân thành.
Xem thêm