TIN TỨC
icon bar

Từ chuyện “Trăm ngàn” nghĩ về phê bình và giải thưởng văn chương

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-08-02 08:07:27
mail facebook google pos stwis
1379 lượt xem

KỲ 17

Sau sự góp mặt của nhà văn Phan Thị Thu Loan trong kỳ trước, Bàn tròn Văn học tiếp tục nhận được hai ý kiến mới – một người từ TP. Thủ Dầu Một (cũ) và người khác từ phường Sài Gòn (mới). Họ viết với hai tone khác nhau: một ôn tồn mà thâm thúy giọng đồ Nghệ, một dứt khoát như tiếng súng AK của người lính trận.

Từ truyện ngắn “Trăm ngàn” – một hiện tượng vừa đoạt giải Nhì (không có giải Nhất) của báo Văn nghệ nhưng đang được/bị đem ra mổ xẻ, các tác giả không chỉ đưa ra nhận xét riêng mà còn chất vấn lại cách nhìn nhận, đánh giá, và vai trò của những người “cầm cân nẩy mực”.

Xin giới thiệu hai góc nhìn từ nhà văn Nguyễn Quế và cử nhân Sử học, CCB Nguyễn Xuân Vượng – như thêm hai lát cắt cho tấm gương phản chiếu đời sống văn chương hôm nay.

P/s: Tại website “Cánh buồm thao thức”, bạn đọc có thể click vào những dòng chữ được nhúng links (hiển thị có gạch đít) để truy cập các nội dung tương ứng. Ai chưa biết thì thử click vào dòng bài phê bình gây xôn xao của TS. Hà Thanh Vân” hay “truyện ngắn Trăm Ngàn” nhé!



 

Nhà văn NGUYỄN QUẾ

 

CHÊ ĐÚNG ĐỂ THƯƠNG LÂU – LỜI NHẮN GỬI NGÔ TÚ NGÂN
 

Từ khi Bàn tròn văn học được “đặt” ở Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh rồi chuyển qua Nguyên Hùng - Cánh buồm thao thức tới nay, tôi đều theo dõi đủ. Lúc đầu tính chỉ đọc, nhưng giờ xin phá lệ, mạo muội góp lời bàn vài ý nhỏ:

1.Về ngôn ngữ của truyện ngắn Trăm Ngàn: Vấn đề này nhiều người đã đề cập kỹ. Tôi chỉ xin nói thêm: Đúng là dưới tác động của các phương tiện truyền thông và di dân từ khắp nơi về các thành phố và các trung tâm công nghiệp lớn trong nhiểu năm qua đã tạo nên sự giao thoa văn hoá sâu sắc giữa các vùng, miền. Còn nhớ, lần đầu tiên tiếp xúc với một cô gái miền Trung, chị Hai chủ nhà trọ là người Nam bộ rặt tròn mắt nhìn, lắng nghe cô nói rồi thân mật quàng vai cô bảo: “Em nói tiếng Pháp hay tiếng nước nào mà chị hổng nghe được gì hết trọi!”. Cười bể bụng. Vậy mà không bao lâu sau, người Bắc, Trung, Nam, rồi người miền Đông, miền Tây “xài” từ ngữ của nhau tự nhiên như đã quen nếp từ đời thuở nào.  Cuộc sống thực đã vậy, trong văn chương, khi viết về con người, vùng đất này mà tác giả lỡ “cầm nhầm” đôi ba từ của xứ khác nhưng “không làm chết ai”, âu cũng là chuyện có thể chấp nhận được. Còn những thứ đã thuộc về tài sản riêng của một vùng, miền thì chớ có lộn xộn. Từ lâu, “nhà nước lớn” cũng đã chủ trương phải bảo tồn, giữ gìn bản sắc văn hoá các vùng miền, dân tộc rồi đó sao. Lại nữa, những từ ngữ liên quan đến các vấn đề gắn liền với một giai đoạn lịch sử nhất định, nếu sử dụng không đúng văn cảnh thì có vin vào lý thuyết văn học hậu hiện đại hay cái chi chi cũng khó mà bênh vực nổi.

2. Bố cục, kết cấu truyện ngắn Trăm Ngàn đâu có chi là mới, là sáng tạo? Cái đó gọi là kết cấu đoạn giữa, thiên hạ họ sử dụng từ lâu, rất lâu rồi.

3. Đúng là “motif con đi tìm mẹ, gánh hát miền Tây cũng rất phổ biến ở nhiều tác phẩm”, hay “lớp lang câu chuyện lấy bối cảnh đoàn gánh hát đã cũ quá cũ”. Tuy nhiên, trộm nghĩ, không phải cứ cái gì đã quá quen thuộc đều không còn đáng được trân trọng. Không khí ta hít thở, cơm ta ăn, nước ta uống cũng đã xưa như… trái đất rồi đó thôi. “Bình” rất quan trọng, nhưng “rượu” mới là yếu tố quyết định. Ngặt nỗi, “bình” của Trăm Ngàn cũ kỹ đã đành, “rượu” của Trăm Ngàn cũng không có gì mới, thậm chí “sến” như lời nhà báo Nguyễn Quốc Việt nói.

4. Một vài điểm sáng le lói trong truyện ngắn Trăm Ngàn là những câu văn khá sinh động, giàu hình ảnh và gợi cảm như một số tác giả đã nói qua, thiết nghĩ không cần phải nhắc lại. Tiếc rằng, chừng đó chưa đủ sức làm người ta quên đi  những chỗ rối rắm khác. Bạn đọc cũng có lúc cảm thấy ấm lòng trước tình cảm mặn mà giữa các thành viên trong gánh hát, mặc dù cuộc sống hiện tại của họ rất bấp bênh và trước khi họ đến với nhau, hầu như ai cũng mang số phận ẻo le. Có điều, kết cục câu chuyện lại quá buồn.

5. Ngô Tú Ngân là một tác giả trẻ tuổi. Điều rất đáng trân trọng ở chị là niềm đam mê sáng tạo, và dù sao, chị cũng đã thể hiện được phần nào tiềm năng. Trước mắt chị còn một chặng đường rất dài. Nếu tiếp tục gắn bó với nghiệp viết, việc chị có thể đi xa cũng là điều dễ hiểu.

Nhân đây, xin được nói rằng: Chuyện khen chê của người khác đối với các tác giả văn chương, nhất là người trẻ, nhiều khi rất quan trọng. Có khen, chê là tốt. Lặng im mới là điều đáng sợ. Nhưng chê đè làm người ta ngợp thở, mất nhuệ khí; còn khen vồ vập, khen không đúng hoặc thậm chí vẽ vời ra chuyện để khen như một sự ban ơn còn nguy hiểm hơn.

P/s: Tựa đề do "Bàn tròn" đặt.
 

Cử nhân Sử học, CCB NGUYỄN XUÂN VƯỢNG


KHI CUỘC THI KHÔNG DÀNH CHO NGƯỜI TÀI NĂNG THỰC SỰ
 

Có những cuộc thi văn chương được mở ra không phải để tìm người tài, mà để trao phần thưởng cho những người… đã quen mặt. Cũng có những giải thưởng không để tôn vinh tác phẩm, mà để trả lại những món nợ ngoài lề con chữ. Vậy thì người viết nghiêm túc – những người còn đau đáu với chữ nghĩa và tự trọng nghề nghiệp – có chỗ đứng nào trong cuộc chơi ấy?

Nếu bạn viết bằng tài năng và lương tâm, bạn sẽ phải chấp nhận một rủi ro: bị loại ngay từ vòng gửi xe. Vì cuộc thi không cần bạn. Không dành cho bạn.

Tôi không phải là nhà văn chuyên nghiệp. Tôi càng không phải là thành viên Hội Nhà văn. Tôi chỉ là một người đọc bình dị, sống bằng nghề khác, kiếm cơm ở một lĩnh vực khác, nhưng luôn dành một phần đời cho văn chương – như một cách giữ cho mình chút tỉnh táo và nhân phẩm giữa đời sống đang ngày càng xô lệch.

Bởi vậy, tôi gửi ý kiến này đến “Bàn tròn Văn học” không phải để tranh luận cao thấp, cũng không vì một động cơ cá nhân nào. Tôi chỉ muốn nói lên cảm giác buốt nhẹ trong lòng của một độc giả khi thấy giá trị chữ nghĩa bị bào mòn bởi những bàn tay thiếu tử tế. Tôi tin rằng, người viết có thể khác nhau về phong cách, về trải nghiệm, nhưng không ai được quyền khác nhau ở thái độ với văn chương.

Nếu mỗi người viết đều coi tác phẩm của mình là nghiêm túc, thì cũng mong người chấm – và người tổ chức các cuộc thi – cũng nên giữ thái độ nghiêm túc tương đương. Đừng biến một giải thưởng văn học thành nơi thử độ chịu đựng của người viết chân thành. Đừng để những người còn tin vào chữ nghĩa phải cúi đầu, hoặc lặng lẽ rút lui, vì cảm thấy mình đã gõ nhầm cánh cửa.

Người viết cần công phu. Người đọc cần tỉnh táo. Và người chấm – xin hãy đủ tử tế để không biến mình thành người buôn chữ nửa mùa trong một sân chơi mà lẽ ra phải là nơi nghiêm cẩn của giá trị và nhân cách.

Một giải thưởng có thể là tấm huy chương. Nhưng nếu được trao sai, nó cũng có thể trở thành… cái tát- Không chỉ vào người được giải mà vào cả niềm tin còn sót lại của bạn đọc.

NXV- Một người đọc còn tin vào văn chương.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bàn tròn văn học kỳ 43: Một địa chỉ tinh thần
Nếu Bàn tròn Văn học số 42 đặt ra câu chuyện về vị trí của một diễn đàn văn nghệ trong đời sống văn hóa của một đô thị lớn, thì ở số này, chúng tôi muốn lắng nghe những cảm nhận từ chính những người đã từng gắn bó với diễn đàn ấy.
Xem thêm
Bàn tròn văn học kỳ 42: Một chỗ đứng cho Diễn đàn văn nghệ
Tinh gọn bộ máy là chủ trương lớn và cần thiết. Xin không phủ nhận điều đó. Nhưng giữa những phép tính về đầu mối và biên chế, có những giá trị rất khó cân đong bằng con số.
Xem thêm
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Xem thêm
Nguyễn Thái Sơn: Cõi thơ như một cách cầm cự với hư vô
Nguyễn Thái Sơn không thuộc mẫu nhà thơ ồn ào giữa những cuộc cách tân và tranh biện thi đàn. Ông lặng lẽ đi con đường riêng của mình — như một người lính “vừa đi vừa nghĩ”, mang theo ký ức chiến tranh, những ám ảnh về cái chết, sự tri ân và khát vọng để lại cho đời “một câu thơ thôi”.
Xem thêm
Sông Chanh, nơi bắt nguồn của tình yêu và nỗi nhớ
Mọi người thường nói, trong ký ức của mỗi chúng ta, ai cũng có một dòng sông tuổi thơ, dòng sông kỷ niệm. Đối với Nguyễn Vĩnh Bảo, có lẽ dòng sông tuổi thơ ấy chính là sông Chanh – con sông gắn bó với anh suốt cuộc đời, từ khi ấu thơ đến lúc trưởng thành thoát ly rồi vào phương Nam lập nghiệp.
Xem thêm
Nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Đức Hạnh: “Khát cháy” để tận hiến
Khát cháy là tập thơ thứ 5 của nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh, do NXB Văn học ấn hành giữa năm 2025. Tác giả là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên, Phó Giáo sư, Tiến sĩ chuyên ngành Ngữ văn, Nhà giáo Ưu tú, nguyên Giám đốc NXB Đại học Thái Nguyên, hiện đang công tác tại Đại học Thái Nguyên.
Xem thêm
“Hốc Chọ” – nơi mã Nghệ kết tinh
Không đọc Hốc Chọ như một câu chuyện, Lê Trang chọn lần theo “mã Nghệ” — nơi căn tính con người hiện ra qua chịu đựng, gắn bó và ngôn ngữ.
Xem thêm
Nhà thơ Nguyên Hùng: Cánh buồm thao thức giữa dòng đời
Thú thực, có những bài viết về mình khiến ta… hơi ngượng vì hơi quá ưu ái lời khen. Nhưng cũng có những bài khiến ta trân trọng, bởi sự thấu hiểu và chân tình của người viết. Bài sau đây của tác giả Lê Ngọc Tú là một trường hợp như thế.
Xem thêm
Học viết văn ở đâu? Ai dạy?
Bàn tròn Văn học kỳ này trân trọng giới thiệu bài viết của TS Hà Thanh Vân – một nhà phê bình đam mê du lịch – vừa đăng lên FB cá nhân, trên đường tới núi Côn Luân (Trung Quốc)cool.
Xem thêm
Mùa xuân viết cho những hành trình không mỏi
Trong những ngày đầu xuân, PGS-TS Hồ Thế Hà đã viết đôi dòng cảm nhận về thơ Nguyên Hùng như một lời khai bút tri âm. Xin cảm ơn tác giả, và trân trọng chia sẻ lại bài viết này – như một nhịp cầu lặng lẽ nối giữa thơ và những tấm lòng đồng điệu.
Xem thêm
Thế nào là thơ hay?
Bài đăng Tuần báo Văn nghệ
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 40: Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp
Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp – một cuộc đối thoại cần thiết từ Bàn tròn Văn học.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 4
“Tản mạn chuyện thẩm thơ” là những suy ngẫm chỉ chu, điềm đạm của PGS-TS Vũ Nho về thơ, về nghề và về trách nhiệm với chữ.
Xem thêm
Sau những bước chân là ngọn lửa đời
Nhà thơ Trần Quang Khánh cảm nhận về“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”- tập thơ của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm