TIN TỨC
icon bar

Bàn tròn Văn học kỳ 12: Ai mê cứ mê, còn gã thì hổng mê truyện này!

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-07-30 12:44:07
mail facebook google pos stwis
1795 lượt xem

KỲ 12

Sau một vài kỳ Bàn tròn Văn học được đốt nóng lên gần bằng… lò của bác Tổngcool, kỳ này chúng ta sẽ nghe một tiếng nói khác – nhẹ nhàng, hài hước, nhưng không kém phần sắc sảo (một dạng né tránh mọi tranh cãi đúng – sai bằng giọng điệu tự tràocool). Nhà báo Nguyễn Quốc Việt – “gã báo bổ 30 năm” tự nhận là ngoại đạo văn chương – đã nhập cuộc “cãi nhau dữ thần” quanh truyện ngắn Trăm Ngàn bằng một bài viết pha giọng tưng tửng miền Nam, vừa thiệt tình vừa hóm.

Không tranh luận phải – trái, không xét đúng – sai, anh chỉ trò chuyện thân mật như đang cầm chén trà (à quên, “ly trà” chứ không phải “chén trà”!) với bạn đọc về chuyện phương ngữ lộn xộn, giọng văn chắp vá, và những lớp lang nhân vật trong truyện nghe cứ… “sến sến” sao đó. Nhưng anh cũng không quên dành thiện cảm cho tác giả trẻ khả ái– người vẫn giữ được tình yêu với con chữ giữa thời buổi mà “cái điện thoại giết chết quyển sách”.

Một bài viết dễ thương, đúng chất “báo bổ”, và cũng là một dư vị khác lạ góp vào mâm Bàn tròn lần này – nơi mà mỗi tiếng nói đều có giá trị khi được gửi gắm với tinh thần xây dựng và vì văn chương một cách chân thành.

Bài viết copy từ một status không có tên và chúng tôi xin tạm đặt tên cho nó dựa vào ý của một câu trong bài.


 

AI MÊ CỨ MÊ, CÒN GÃ THÌ HỔNG MÊ TRUYỆN NÀY!

Nhà báo NGUYỄN QUỐC VIỆT

Tình thiệt, chỉ khi ngó thấy quần hùng văn nhơn thi sĩ cãi nhau dữ thần truyện ngắn Trăm Ngàn, gã mới tìm đọc thử tác phẩm của Ngô Tú Ngân được trao giải nhì, giải cao nhứt Cuộc thi truyện ngắn báo Văn Nghệ 2022-2024.

Đầu tiên, xin thưa là gã ngoại đạo văn học. Nghề báo bổ 30 năm cuốn gã quan tâm chuyện thiệt, hổng còn thời gian cho hư cấu. Gã đọc thì đọc sách hồi ký, lịch sử, văn hóa, chánh trị, biên khảo, du khảo này nọ, nên những góp ý của gã cho Trăm Ngàn hổng dám tranh luận đúng – sai.

Thứ nhứt, luồng ý kiến cho rằng tác giả viết từ ngữ hổ lốn, cố xài từ miền Nam (gắng đậm đặc Tây Nam Bộ) nhưng lại lẫn lộn từ miền ngoài. Thiển ý gã là thời nay cũng không nên soi quá chuyện này, thời cái điện thoại di dộng và truyền hình đại chúng đã làm lẫn lộn từ ngữ như cái lẩu bò lại thêm thịt gà, lòng heo, đậu hũ hầm bà làng. Người miền Nam nói lộn từ miền Bắc và ngược lại nhiều binh thiên. Có lần gã tròn mắt nghe cô bạn gái tận Thái Nguyên nói từ “sanh đẻ”, và cũng nhiều lần gã nghe bạn bè miền Tây chỉ đường “mày rẽ phải vào quán nhậu” chớ hổng phải là quẹo như thời tía má gì hết trọi …

Phương ngữ lộn tùng phèo, nhưng nghe riết đâm quen, bởi cái tóp tóp trên mạng vừa có cảnh anh trai miền Nam tỏ tình “tui thương cưng” lại đến cảnh cô nàng Hà thành “đừng có mà điêu, em chả tin”. Ngay VTV phát cả nước cũng binh thiên chương trình vừa giọng Nam lại đến giọng Bắc ngay đó. Bởi vậy nên cô gái U Minh giờ cũng nhiều khi nói lộn từ miền Bắc vào câu khét lẹt phương ngữ miệt cuối nước.

Ba điều bốn chuyện rề rà là vậy, gã nghĩ có thể chấp nhận sự lẫn lộn phương ngữ thời nay, nhưng truyện ngắn Trăm Ngàn lại có những chỗ … lộn quá lộn nên cũng dị thiệt dị. Kiểu như viết “tay cầm chén trà”, rồi “huyên thiên”, “động viên” … này nọ. Gã đi lung tung miền Nam, nhậu nhẹt, trà lá đủ kiểu nhưng chưa thấy ai nói “chén trà”, mà lỡ ai đó có xin chén trà thì bảo đảm sắp nhỏ sẽ bưng cái … chén ăn cơm lên thiệt đó đa. Rồi còn “huyên thiên” (hay thuyên) cũng là từ cực hiếm với giọng cứng của các nhân vật miền Tây mà tác giả cố ý xây dựng ngôn ngữ. Rồi trời thần ơi, còn thêm từ “động viên” nữa, cái từ rất … chính trị viên ở miền Bắc mà mấy ông miền Tây dân dã hổng xài đâu nghe.

Như trên gã viết thời nay có thể lẫn lộn từ ngữ, nhưng tác giả đã cố dụng công xài từ miền Tây kiểu “lung dữ”, “đó đa”, "nhơn nghĩa" thì đừng ngay dưới lại viết “chén trà, “một chốc”, “huyên thiên”, phải chi cứ viết bình thường như ly trà, một chút, nhiều chuyện ... có ưng tai hạp miệng hơn không?

TS Hà Thanh Vân hơi gắt khi chê cách dùng từ, nhưng bà cũng có lý.

Về nội dung thì thôi, gã xin hổng bàn. Thứ nhứt, truyện thì mỗi người mỗi cảm khác nhau. Có người khoái “Trăm năm cô đơn”, nhưng có kẻ lại ghiền “Xin lỗi em chỉ là con đĩ”. Thứ hai là gã hổng biết cuộc thi này được bao nhiêu truyện gửi tới để so sánh hay – dở. Ban giám khảo chỉ chấm giải nhì mà hổng giải nhứt là chắc cũng có ý rồi.

Cá nhân gã thì hổng mê truyện này (còn ai mê cứ mê nghe). Với gã, nội dung hơi thường, thậm chí hơi sến, lớp lang câu chuyện lấy bối cảnh đoàn gánh hát đã cũ quá cũ. Rồi các câu thoại của nhân vật nữa, tác giả muốn nhét đâu thì nhét, không theo nguyên tắc thể hiện văn học gì hết trơn. Cỡ báo bổ như gã viết phây búc chơi chơi thì được, nhưng tờ báo chuyên văn học mà chấm giải cao thì …

Nhưng mà thôi, tình thiệt tất cả lời trên của gã chỉ là thiển ý cá nhân mang tính xây dựng. Gã vẫn rất mến cô tác giả thời nay đang mần ăn ở tập đoàn bự gì đó vẫn mê chữ nghĩa, vẫn chịu khó ngồi trải lòng trước máy tính. Thiệt, hiếm và quý dữ lắm trong thời buổi cái điện thoại giết chết quyển sách này.

Chúc bạn tiếp tục mê viết và thành công hơn. Lời gã góp ý, nghe được gì thì nghe, hổng nghe được cứ liệng bà xuống sông Tiền cho con cá bông lau nó chơi.

_______

PS, à trên đây gã có lộn từ Nam - Bắc, xin đừng rầy rà. Ba mẹ gã quê miền Bắc, nhưng gã sanh đất Nam, và gã có 108 kỷ niệm khó kể với cả mỹ nhân đất Bắc lẫn mỹ nhơn trời Nam.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bàn tròn văn học kỳ 43: Một địa chỉ tinh thần
Nếu Bàn tròn Văn học số 42 đặt ra câu chuyện về vị trí của một diễn đàn văn nghệ trong đời sống văn hóa của một đô thị lớn, thì ở số này, chúng tôi muốn lắng nghe những cảm nhận từ chính những người đã từng gắn bó với diễn đàn ấy.
Xem thêm
Bàn tròn văn học kỳ 42: Một chỗ đứng cho Diễn đàn văn nghệ
Tinh gọn bộ máy là chủ trương lớn và cần thiết. Xin không phủ nhận điều đó. Nhưng giữa những phép tính về đầu mối và biên chế, có những giá trị rất khó cân đong bằng con số.
Xem thêm
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Xem thêm
Nguyễn Thái Sơn: Cõi thơ như một cách cầm cự với hư vô
Nguyễn Thái Sơn không thuộc mẫu nhà thơ ồn ào giữa những cuộc cách tân và tranh biện thi đàn. Ông lặng lẽ đi con đường riêng của mình — như một người lính “vừa đi vừa nghĩ”, mang theo ký ức chiến tranh, những ám ảnh về cái chết, sự tri ân và khát vọng để lại cho đời “một câu thơ thôi”.
Xem thêm
Sông Chanh, nơi bắt nguồn của tình yêu và nỗi nhớ
Mọi người thường nói, trong ký ức của mỗi chúng ta, ai cũng có một dòng sông tuổi thơ, dòng sông kỷ niệm. Đối với Nguyễn Vĩnh Bảo, có lẽ dòng sông tuổi thơ ấy chính là sông Chanh – con sông gắn bó với anh suốt cuộc đời, từ khi ấu thơ đến lúc trưởng thành thoát ly rồi vào phương Nam lập nghiệp.
Xem thêm
Nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Đức Hạnh: “Khát cháy” để tận hiến
Khát cháy là tập thơ thứ 5 của nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh, do NXB Văn học ấn hành giữa năm 2025. Tác giả là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên, Phó Giáo sư, Tiến sĩ chuyên ngành Ngữ văn, Nhà giáo Ưu tú, nguyên Giám đốc NXB Đại học Thái Nguyên, hiện đang công tác tại Đại học Thái Nguyên.
Xem thêm
“Hốc Chọ” – nơi mã Nghệ kết tinh
Không đọc Hốc Chọ như một câu chuyện, Lê Trang chọn lần theo “mã Nghệ” — nơi căn tính con người hiện ra qua chịu đựng, gắn bó và ngôn ngữ.
Xem thêm
Nhà thơ Nguyên Hùng: Cánh buồm thao thức giữa dòng đời
Thú thực, có những bài viết về mình khiến ta… hơi ngượng vì hơi quá ưu ái lời khen. Nhưng cũng có những bài khiến ta trân trọng, bởi sự thấu hiểu và chân tình của người viết. Bài sau đây của tác giả Lê Ngọc Tú là một trường hợp như thế.
Xem thêm
Học viết văn ở đâu? Ai dạy?
Bàn tròn Văn học kỳ này trân trọng giới thiệu bài viết của TS Hà Thanh Vân – một nhà phê bình đam mê du lịch – vừa đăng lên FB cá nhân, trên đường tới núi Côn Luân (Trung Quốc)cool.
Xem thêm
Mùa xuân viết cho những hành trình không mỏi
Trong những ngày đầu xuân, PGS-TS Hồ Thế Hà đã viết đôi dòng cảm nhận về thơ Nguyên Hùng như một lời khai bút tri âm. Xin cảm ơn tác giả, và trân trọng chia sẻ lại bài viết này – như một nhịp cầu lặng lẽ nối giữa thơ và những tấm lòng đồng điệu.
Xem thêm
Thế nào là thơ hay?
Bài đăng Tuần báo Văn nghệ
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 40: Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp
Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp – một cuộc đối thoại cần thiết từ Bàn tròn Văn học.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 4
“Tản mạn chuyện thẩm thơ” là những suy ngẫm chỉ chu, điềm đạm của PGS-TS Vũ Nho về thơ, về nghề và về trách nhiệm với chữ.
Xem thêm
Sau những bước chân là ngọn lửa đời
Nhà thơ Trần Quang Khánh cảm nhận về“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”- tập thơ của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm