TIN TỨC
icon bar

Một truyện ngắn trung bình với những tín hiệu tích cực đáng mong chờ

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-07-28 08:38:10
mail facebook google pos stwis
3784 lượt xem

KỲ 8


Thưa quý độc giả,

Bàn tròn Văn học kính mời quý vị tiếp tục tham gia thảo luận về truyện ngắn “Trăm Ngàn” của tác giả trẻ Ngô Tú Ngân – tác phẩm đã giành Giải Nhì Cuộc thi Truyện ngắn Báo Văn Nghệ 2023-2024, và cũng là đề tài gây nhiều tranh luận thú vị trong thời gian qua.

Kỳ 8 này, chúng tôi xin giới thiệu một bài viết khá công phu của tác giả SƠN HÀ – “một giáo viên dạy văn bình thường” đã nghỉ hưu, nhưng vẫn còn nặng lòng với văn chương và nghề dạy học. Bài viết không chỉ thể hiện góc nhìn nghiêm túc, khách quan mà còn mang tinh thần đối thoại văn hóa rất đáng trân trọng.

Chúng tôi mong tiếp tục nhận được ý kiến chia sẻ của quý độc giả, với một số gợi ý như sau:

  • Bạn nghĩ gì về giải thưởng dành cho “Trăm Ngàn”?
  • Theo bạn, đâu là điểm sáng và đâu là điểm trừ khiến tác phẩm này trở nên đáng nhớ?
  • Một truyện ngắn hay, theo bạn, cần hội đủ những yếu tố gì?


Mọi bài viết, phản hồi hoặc ý kiến ngắn, xin gửi về địa chỉ: khoa7073@gmail.com.
Bàn tròn Văn học luôn trân trọng những góc nhìn đa chiều – càng thẳng thắn càng tốt – miễn là được thể hiện trong tinh thần tôn trọng và xây dựng, nhất là tránh làm tổn thương tác giả trẻ xinh đẹpyes.

Chúng tôi cũng rất mong đón nhận sự góp tiếng từ các nhà lý luận – phê bình chuyên nghiệp – những người mà giới viết văn thường đùa rằng “chỉ viết cho bạn bè” và “rất ngại va chạm”.

Trân trọng,
Nguyên Hùng – Cánh buồm thao thức
 


Truyện ngắn "Trăm Ngàn" – Một truyện ngắn trung bình với những "tín hiệu tích cực" đáng mong chờ

Tác giả: SƠN HÀ

1. Truyện ngắn "Trăm Ngàn" thuộc loại hình nào?

Là một giáo viên dạy văn bình thường, tôi chỉ theo dõi cuộc tranh luận về giải nhì của truyện ngắn này mà không muốn bày tỏ ý kiến cá nhân. Tôi chỉ phân tích và đánh giá tác phẩm dựa trên cảm nhận của mình, không đứng về phe nào trong cuộc tranh cãi đang diễn ra.

Trước hết, đây là tác phẩm của một tác giả trẻ cần được khích lệ. Tuy nhiên, đọc tác phẩm này khá mệt mỏi, đòi hỏi sự kiên nhẫn. Tại sao lại như vậy? Liệu khó đọc có phải là một lỗi hay do tôi không theo kịp cách viết của giới trẻ? Tôi đã cố gắng đọc kỹ để tự trả lời những câu hỏi này.

Chúng ta đều biết có nhiều cách phân loại truyện ngắn. Mỗi loại hình có đặc trưng và bút pháp riêng. Nếu đặc trưng A mà dùng bút pháp B thì sẽ tạo ra sự vênh lệch...

Nếu xét theo tiêu chí cốt truyện, có thể chia thành hai loại:

  • Loại có cốt truyện rõ ràng: với xung đột kịch tính, tình huống gay cấn, sự kiện li kỳ.
  • Loại không có cốt truyện (hoặc cốt truyện mờ nhạt): tập trung vào diễn biến tâm trạng nhân vật trong mối quan hệ với hoàn cảnh. Nội tâm nhân vật là trọng tâm (ví dụ: Hai đứa trẻ của Thạch Lam, Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu).

Theo tiêu chí này, Trăm Ngàn thuộc loại thứ hai. Tuy nhiên, đời sống nội tâm của nhân vật Trăm Ngàn chưa được khắc họa sâu sắc và tinh tế. Tác giả chủ yếu sử dụng lời gián tiếp – lời trần thuật từ người kể chuyện – khiến tâm trạng nhân vật thiếu sống động và chiều sâu: "Nó ban đầu không tin... Nó thèm khát tình cảm như cơn nắng hạn chờ mưa đầu mùa..." .

Một cách phân loại khác chia truyện ngắn thành:

  • Truyện ngắn kịch hóa
  • Truyện ngắn tiểu thuyết hóa
  • Truyện ngắn sử thi hóa
  • Truyện ngắn trữ tình hóa: Các xung đột gay cấn, hành động dữ dội được làm mờ đi, thay vào đó là sự tập trung vào thế giới tâm hồn nhân vật.

Theo tiêu chí này, Trăm Ngàn thuộc loại truyện ngắn trữ tình hóa (tương tự Dưới bóng hoàng lan của Thạch Lam, Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long). Tuy nhiên, chất trữ tình trong tác phẩm chưa đủ sức lay động, gây cảm giác hụt hẫng.

2.1. Chất liệu hiện thực giàu có nhưng chưa được khai thác triệt để

Truyện ngắn Trăm Ngàn có nhiều "dư địa" để chuyển chất liệu hiện thực phong phú thành một câu chuyện trữ tình đầy kịch tính. Đáng tiếc, tác giả viết quá "hồn nhiên", khiến tác phẩm có cảm giác "nhạt nhòa".

Nhiều tình huống giàu kịch tính bị lướt qua:

  • Người phụ nữ bế đứa bé đỏ hỏn trả bà Hội.
  • Thằng Trăm Ngàn mót lúa bán để dành tiền cưới con Diễm.
  • Thằng Tài trộm tiền ngang nhiên, Trăm Ngàn đánh nó và bị đuổi khỏi nhà...

Nếu bỏ qua những chất liệu hiện thực "màu mỡ" này, tác giả cần bù lại bằng cách khắc họa sâu sắc diễn biến tâm trạng nhân vật qua ba phương diện:

  1. Độc thoại
  2. Đối thoại trực tiếp
  3. Hành động của nhân vật

Nhưng không, tác giả vẫn chỉ sử dụng lời gián tiếp – lời trần thuật của người kể chuyện – với giọng điệu "mưa dầm rì rầm". Sự đơn điệu này khiến tác phẩm mất đi sức hút.

2.2. Ngôn từ: Có những đoạn giàu cảm xúc nhưng vẫn còn "sạn"

  • "Đoàn hát dựng mấy cái lều cao su tạm trên doi đất đầu sông Đèn Dầu..." – Cụm từ "lều cao su" dùng có chính xác không?
  • "Thằng Trăm Ngàn nằm nhắm mắt nghe mưa nhỏ tọt tọt trên mái cao su..." – Từ "tọt tọt" dùng rất hay!
  • "Miền Tây mùa hạ nắng gay gắt... rơm rạ quàng xiên vào nhau, rối như tóc người điên..." – Hình ảnh so sánh đặc sắc!
  • "Nắng mưa nối nhau... thằng Trăm Ngàn cũng đọc viết ron rót..." – Từ "ron rót" vừa gợi cảm, vừa gợi hình.
  • "Nó không nỡ xa nơi này, dù những năm tháng ở đất này, nó nếm trải toàn mặn chát tình người..." – Lặp lại từ "này" hai lần cho thấy sự "lười" của tác giả. Từ "mặn chát" trong ngữ cảnh này đã chính xác chưa?

2.3. Một số tình huống, chi tiết thiếu logic

  • Sau khi Trăm Ngàn bị ung thư, vẫn "cười hề hả": "Cái số tôi vậy mà sướng, không bị đày ải lâu nữa...". Từ chi tiết này, một kết quả kỳ diệu xuất hiện – khó tin:
    • Ông Bình đột nhiên thông suốt: "Chuyện giận hờn thù ghét dừng lại từ đây".
    • "Cả đoàn như tỉnh ra, như những con chim được tháo cũi, thoát khỏi chiếc lồng thù hận, từ nay cho phép mình bay trên đôi cánh không hận đời, ghét người...".

Văn chương trước khi hay phải đúng đã. Đây không phải là truyện kỳ ảo. Dù hư cấu bay bổng đến đâu, vẫn cần một sợi dây logic nối với mảnh đất hiện thực.

  • Khi nhân vật Trăm Ngàn bị ung thư và đòi về quê, đoàn hát "hân hoan đưa Trăm Ngàn về quê, như tiễn một người thân thuộc cho trọn tình vẹn nghĩa...". Trong hoàn cảnh này, tôi không thể nào "hân hoan" được!


3. Bối cảnh văn hóa miền Tây chưa được khai thác sâu

Là một truyện ngắn hiện thực truyền thống, tác giả chưa thực sự quan tâm đến bối cảnh văn hóa miền Tây thời kỳ các gánh hát rong ruổi khắp miền sông nước (điểm yếu này đã được nhiều người nhắc đến, tôi đồng ý và không bàn thêm).

4. Kết truyện lạ: Tưởng "không ăn nhập" mà lại hay

Toàn bộ tác phẩm là chất văn xuôi "xù xì thô nhám", nhưng kết truyện lại mang màu sắc kỳ ảo. Có phải "đầu một đằng, chân một nẻo" không?

  • Trăm Ngàn về quê trên con đò, gặp ông lái đò là Hắc Bạch Vô Thường.
  • Mẹ của Trăm Ngàn cũng đang đi tìm con.
  • Trăm Ngàn thấy mình là đứa bé được mẹ cho bú.
  • Người khách đi cùng lại được sinh ra cùng mình...

Nghe có vẻ vô lý? Không hẳn. Nếu đặt mình vào nhân vật Trăm Ngàn trong những giây phút cuối đời, ta có thể hình dung đây là những ảo ảnh "cận tử" – phóng chiếu từ giấc mơ đau đớn của nhân vật.

5. Thông điệp của tác phẩm là gì?

Qua câu chuyện buồn này, tác giả muốn gửi gắm thông điệp gì? Câu hỏi này tôi xin chịu, không trả lời được!

Dù sao, đây là tác phẩm của một cây bút trẻ có năng khiếu và hứa hẹn tương lai tốt đẹp. Tác giả không có lỗi khi được trao giải, lại còn chịu nhiều tranh cãi. Nếu truyện chưa đạt tầm mà vẫn đoạt giải, đó đâu phải lỗi của tác giả?

Chỉ mong mọi người tranh luận một cách văn hóa. Nếu đối thoại bằng lời lẽ mạt sát, chúng ta chỉ đang tự biếm họa chính mình.

Đây là trao đổi mang tính cá nhân, phân tích chân thành và xây dựng, không nhằm mục đích nào khác. Tôi vẫn tin Ngô Tú Ngân sẽ thành công trong tương lai.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bàn tròn văn học kỳ 43: Một địa chỉ tinh thần
Nếu Bàn tròn Văn học số 42 đặt ra câu chuyện về vị trí của một diễn đàn văn nghệ trong đời sống văn hóa của một đô thị lớn, thì ở số này, chúng tôi muốn lắng nghe những cảm nhận từ chính những người đã từng gắn bó với diễn đàn ấy.
Xem thêm
Bàn tròn văn học kỳ 42: Một chỗ đứng cho Diễn đàn văn nghệ
Tinh gọn bộ máy là chủ trương lớn và cần thiết. Xin không phủ nhận điều đó. Nhưng giữa những phép tính về đầu mối và biên chế, có những giá trị rất khó cân đong bằng con số.
Xem thêm
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Xem thêm
Nguyễn Thái Sơn: Cõi thơ như một cách cầm cự với hư vô
Nguyễn Thái Sơn không thuộc mẫu nhà thơ ồn ào giữa những cuộc cách tân và tranh biện thi đàn. Ông lặng lẽ đi con đường riêng của mình — như một người lính “vừa đi vừa nghĩ”, mang theo ký ức chiến tranh, những ám ảnh về cái chết, sự tri ân và khát vọng để lại cho đời “một câu thơ thôi”.
Xem thêm
Sông Chanh, nơi bắt nguồn của tình yêu và nỗi nhớ
Mọi người thường nói, trong ký ức của mỗi chúng ta, ai cũng có một dòng sông tuổi thơ, dòng sông kỷ niệm. Đối với Nguyễn Vĩnh Bảo, có lẽ dòng sông tuổi thơ ấy chính là sông Chanh – con sông gắn bó với anh suốt cuộc đời, từ khi ấu thơ đến lúc trưởng thành thoát ly rồi vào phương Nam lập nghiệp.
Xem thêm
Nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Đức Hạnh: “Khát cháy” để tận hiến
Khát cháy là tập thơ thứ 5 của nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh, do NXB Văn học ấn hành giữa năm 2025. Tác giả là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên, Phó Giáo sư, Tiến sĩ chuyên ngành Ngữ văn, Nhà giáo Ưu tú, nguyên Giám đốc NXB Đại học Thái Nguyên, hiện đang công tác tại Đại học Thái Nguyên.
Xem thêm
“Hốc Chọ” – nơi mã Nghệ kết tinh
Không đọc Hốc Chọ như một câu chuyện, Lê Trang chọn lần theo “mã Nghệ” — nơi căn tính con người hiện ra qua chịu đựng, gắn bó và ngôn ngữ.
Xem thêm
Nhà thơ Nguyên Hùng: Cánh buồm thao thức giữa dòng đời
Thú thực, có những bài viết về mình khiến ta… hơi ngượng vì hơi quá ưu ái lời khen. Nhưng cũng có những bài khiến ta trân trọng, bởi sự thấu hiểu và chân tình của người viết. Bài sau đây của tác giả Lê Ngọc Tú là một trường hợp như thế.
Xem thêm
Học viết văn ở đâu? Ai dạy?
Bàn tròn Văn học kỳ này trân trọng giới thiệu bài viết của TS Hà Thanh Vân – một nhà phê bình đam mê du lịch – vừa đăng lên FB cá nhân, trên đường tới núi Côn Luân (Trung Quốc)cool.
Xem thêm
Mùa xuân viết cho những hành trình không mỏi
Trong những ngày đầu xuân, PGS-TS Hồ Thế Hà đã viết đôi dòng cảm nhận về thơ Nguyên Hùng như một lời khai bút tri âm. Xin cảm ơn tác giả, và trân trọng chia sẻ lại bài viết này – như một nhịp cầu lặng lẽ nối giữa thơ và những tấm lòng đồng điệu.
Xem thêm
Thế nào là thơ hay?
Bài đăng Tuần báo Văn nghệ
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 40: Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp
Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp – một cuộc đối thoại cần thiết từ Bàn tròn Văn học.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 4
“Tản mạn chuyện thẩm thơ” là những suy ngẫm chỉ chu, điềm đạm của PGS-TS Vũ Nho về thơ, về nghề và về trách nhiệm với chữ.
Xem thêm
Sau những bước chân là ngọn lửa đời
Nhà thơ Trần Quang Khánh cảm nhận về“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”- tập thơ của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm