TIN TỨC
icon bar

Những người đã đi qua nhưng chữ ở lại

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-01-01 16:39:54
mail facebook google pos stwis
189 lượt xem

Mỗi độ bước sang năm mới, tôi thường có thói quen trở lại với những gương mặt văn chương đã đi xa. Với chùm Ký họa thơ tháng Giêng, tôi chọn giới thiệu ba nhà văn được sinh trong tháng đầu năm và đều đã qua đời: Phùng Quán, Nguyễn Quang Sáng, Khuất Quang Thụy. Ba con người, ba số phận, ba cách đi qua văn chương rất khác nhau, nhưng gặp nhau ở một điểm chung: chữ nghĩa của họ được viết ra từ đời sống thật, từ trải nghiệm thật, và từ một trách nhiệm không né tránh với sự thật.

Ở Phùng Quán (SN 24/01), đó là một khí phách trả giá đến tận cùng cho sự trung thực. Ở Nguyễn Quang Sáng (SN 12/01), là sự hào sảng Nam Bộ, nơi văn chương không đứng trên đời sống mà hòa vào đời sống, mang theo tiếng cười, nước mắt và tình người. Còn ở Khuất Quang Thụy (SN 12/01), là hành trình bền bỉ của một người lính đi vào văn xuôi, giữ lửa nghề trong lặng lẽ, coi văn chương không phải cuộc dạo chơi mà là một con đường nghiêm cẩn.

Viết những ký họa này, tôi không có tham vọng khái quát toàn bộ chân dung hay sự nghiệp của các nhà văn, mà chỉ chọn vài nét chính – những nét mà theo tôi, đã làm nên phẩm chất người cầm bút ở họ. Bởi khi người viết đã đi qua đời sống, điều còn lại không phải là năm sinh hay năm mất, mà là cách họ đã sống với chữ, và đã để chữ sống thế nào trong lòng người đọc.

Giữa ngày đầu năm, khi mọi thứ đang hướng về phía trước, tôi muốn dành một khoảng lặng để nhớ về những người đã đi qua. Bởi văn chương, suy cho cùng, là một cuộc trao truyền âm thầm – nơi những người đã khuất vẫn tiếp tục trò chuyện với chúng ta, bằng chính những trang viết không chịu già đi.

Nguyên Hùng
Chiều 01/01/2026


 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Cuối năm Ất Tỵ nhìn lại bốn chân dung văn chương tuổi Tỵ
Bốn bức ký họa – bốn đời viết – gặp nhau ở điểm chung của tuổi Tỵ: đi qua chiến tranh không bằng tiếng hô, mà bằng sự lặng lẽ chịu đựng; bước vào hậu chiến không bằng hào quang, mà bằng những câu chữ chậm rãi, để thời gian tự trả lời giá trị.
Xem thêm
Dương Hướng viết từ tầng sâu tâm hồn hậu chiến
Xin chia sẻ bài ký họa thơ mà tôi vừa viết về Dương Hướng – người đào sâu hồn người thời hậu chiến, để thấy rằng: có những nỗi đau không cần gọi tên, nhưng ai đọc rồi cũng khó quên.
Xem thêm
Hà Nội bụi
Lang thang tìm gọi vần thơ mới/ Kẹt giữa đục mờ bụi lẫn sương.
Xem thêm
Thân phận tình yêu trong nỗi buồn chiến tranh
Truyện Bảo Ninh u hoài, đầy tâm trạng/ Để nét trầm ám khói nụ cười anh.
Xem thêm
9 chân dung – Khi thơ vô tình đi trước vinh danh
Chân dung văn học 9 trong số 14 tác giả văn học được vinh danh tại Lễ công bố bình chọn 50 tác phẩm văn học nghệ thuật biểu diễn Việt Nam tiêu biểu, xuất sắc giai đoạn 1975 – 2025
Xem thêm
Tiếng thơ từ những miền đất chưa khô
Chùm ký họa dưới đây phác họa chân dung một miền đất – nơi chiến tranh hay bão lũ cũng không dập tắt tiếng thơ, nơi con chữ luôn giữ lại cho đời niềm tin và khát vọng hồi sinh.
Xem thêm
Nguyễn Tuân – người suốt đời giang hồ với cái đẹp
Có những người viết mà mỗi trang văn đều là một cuộc phiêu lưu của cái đẹp. Nguyễn Tuân – kẻ tài tử suốt đời đi tìm cái đẹp của đất trời, con người và chữ nghĩa – là một trong số đó.
Xem thêm
Thanh Tịnh - người chèo đò lặng lẽ
Thanh Tịnh - người chèo đò lặng lẽ/ Chở thơ mình qua mấy bến nhân sinh.
Xem thêm
Phùng Quán - trái tim thủy chung
Yêu ai cứ bảo là yêu/ Ghét ai cứ bảo là ghét
Xem thêm
Ba nhà văn - ba bút mạch, một dòng chảy văn Việt
Những bài ký họa thơ dưới đây không nhằm khái quát toàn bộ sự nghiệp của mỗi nhà văn, mà là những nét chạm tinh tế vào vẻ đẹp mà họ đã để lại: dịu dàng, độc đáo và bền bỉ theo thời gian.
Xem thêm
Nguyễn Khắc Trường chọn sống cùng “ma”
Nguyễn Khắc Trường chọn sống cùng “ma”/ Ở miền đất mặt trời, bóng người đàn bà
Xem thêm
Khi thơ tìm nhau từ hai thời điểm
Ba cặp thơ dưới đây là ba cuộc hội ngộ như thế: từ hai thời điểm riêng rẽ, chúng bước ra và tìm gặp nhau trong một mạch cảm xúc chung — tri ân, nhân nghĩa và vẻ đẹp bền bỉ của đất này.
Xem thêm
Ma Văn Kháng - từ gió ngàn vùng cao đến những mùa lá rụng nơi phố thị
Có những trang văn khiến ta không đọc bằng mắt, mà đọc bằng ký ức. Ma Văn Kháng là một vùng ký ức như thế: gió từ những triền núi xa xôi, mưa nhẹ xuống hiên nhà Hà Nội, tiếng bước chân của những phận người lặng lẽ đi qua đời nhau.
Xem thêm
Một góc nhìn về Đỗ Chu
Đến với văn Đỗ Chu là bước vào một không gian đầy một thứ ánh sáng riêng biệt - ánh sáng của ký ức. Nó trong trẻo, yên bình và rất dễ thấm vào lòng người như hơi ấm của đất sau cơn mưa
Xem thêm
Lưu Trọng Lư & Hàn Mặc Tử – Hai thế giới, một điểm tựa quê hương
Nếu Lưu Trọng Lư là người “đặt cái run” cho Thơ mới, thì Hàn Mặc Tử là người làm cho thơ… bùng cháy thành sốt mê.
Xem thêm
Nguyên Ngọc - người giữ linh hồn Tây Nguyên trong văn chương Việt
Có những người viết không đi tìm đề tài — họ tự trở thành mạch nguồn của một vùng đất. Nguyên Ngọc là người đã trao cho Tây Nguyên tiếng nói trong văn chương Việt Nam.
Xem thêm
Đời linh ứng – anh hóa người trúng số
Đời linh ứng – anh hóa người trúng số/ Kẻ khôn hơn vua chưa là ván cuối cùng!
Xem thêm
Nguyên Hùng – Tiếng cười và nỗi đau với lục bát 2 câu
“Lục bát 2 câu” là những lát cắt ngắn gọn, trực diện: lúc châm biếm, khi trữ tình, có khi lại tếu táo đời thường. Chỉ hai nhịp ngắn ngủi, nhưng mỗi cặp câu vẫn gắng chứa một nụ cười, một nỗi đau hay một triết lý.
Xem thêm