- Thơ Nguyên Hùng
- Những người đã đi qua nhưng chữ ở lại
Những người đã đi qua nhưng chữ ở lại
Mỗi độ bước sang năm mới, tôi thường có thói quen trở lại với những gương mặt văn chương đã đi xa. Với chùm Ký họa thơ tháng Giêng, tôi chọn giới thiệu ba nhà văn được sinh trong tháng đầu năm và đều đã qua đời: Phùng Quán, Nguyễn Quang Sáng, Khuất Quang Thụy. Ba con người, ba số phận, ba cách đi qua văn chương rất khác nhau, nhưng gặp nhau ở một điểm chung: chữ nghĩa của họ được viết ra từ đời sống thật, từ trải nghiệm thật, và từ một trách nhiệm không né tránh với sự thật.
Ở Phùng Quán (SN 24/01), đó là một khí phách trả giá đến tận cùng cho sự trung thực. Ở Nguyễn Quang Sáng (SN 12/01), là sự hào sảng Nam Bộ, nơi văn chương không đứng trên đời sống mà hòa vào đời sống, mang theo tiếng cười, nước mắt và tình người. Còn ở Khuất Quang Thụy (SN 12/01), là hành trình bền bỉ của một người lính đi vào văn xuôi, giữ lửa nghề trong lặng lẽ, coi văn chương không phải cuộc dạo chơi mà là một con đường nghiêm cẩn.
Viết những ký họa này, tôi không có tham vọng khái quát toàn bộ chân dung hay sự nghiệp của các nhà văn, mà chỉ chọn vài nét chính – những nét mà theo tôi, đã làm nên phẩm chất người cầm bút ở họ. Bởi khi người viết đã đi qua đời sống, điều còn lại không phải là năm sinh hay năm mất, mà là cách họ đã sống với chữ, và đã để chữ sống thế nào trong lòng người đọc.
Giữa ngày đầu năm, khi mọi thứ đang hướng về phía trước, tôi muốn dành một khoảng lặng để nhớ về những người đã đi qua. Bởi văn chương, suy cho cùng, là một cuộc trao truyền âm thầm – nơi những người đã khuất vẫn tiếp tục trò chuyện với chúng ta, bằng chính những trang viết không chịu già đi.
Nguyên Hùng
Chiều 01/01/2026

.jpg)



